Tạo thêm nghiệp: Đừng chối bỏ luật nhân quả

nhan qua phatgiaoorgvn 1 1352 1504 1
0
(0)

Trong hành trình tu tập, việc nhận thức sâu sắc về quy luật nhân quả là yếu tố then chốt để tránh xa những sai lầm. Con người phàm tục thường dễ dàng sa vào vòng luân hồi, tạo nghiệp mà không nhận ra, trái lại, những bậc giác ngộ lại tìm cách thoát ly. Hãy cùng tìm hiểu thêm về vấn đề này tại chiasedaophat.com để có cái nhìn toàn diện hơn.

Trong đạo Phật, người tu tập cần thấu triệt sâu sắc về luật nhân quả báo ứng, hiểu rõ sự nghiêm trọng của nó để tránh xa những hành động sai lầm. Vì lẽ đó, hành giả luôn nỗ lực không để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả, tránh tạo thêm nghiệp. Người trí luôn cân nhắc kỹ lưỡng trước mọi hành động. Bậc Thánh nhân xuất hiện trên đời là để giải thoát khỏi vòng luân hồi nhân quả, trong khi phàm phu lại chìm đắm trong sự u mê, tạo nghiệp và chịu sự chi phối của vòng nhân quả. Họ có thể tạo ra tội lỗi ngay cả khi không có nguyên nhân rõ ràng, và khi đã phạm lỗi, họ không thừa nhận mà còn cho rằng mình không làm gì sai trái, không hề cảm thấy hổ thẹn hay sợ hãi. Điều này cho thấy họ không bị mê mờ bởi nhân duyên hay đọa lạc vì nó.

Đừng chối bỏ nhân quả để tạo thêm nghiệp 1

Sự bình an nội tâm thực sự tồn tại ngay cả giữa những biến động của cuộc sống.

Trong đời sống, chúng ta cần có khả năng nhìn nhận hậu quả để phòng ngừa nguyên nhân.

Truyền thuyết kể rằng, Tổ Bách Trượng (Ngài Hoài Hải Thiền Sư), một vị thiền sư đã ngộ đạo, khi đang thuyết pháp, sau khi buổi giảng kết thúc, mọi người đã ra về chỉ còn lại một ông lão tóc bạc trắng. Tổ Bách Trượng hỏi lý do, ông lão bèn kể:

“Kính bạch Tổ Sư, xưa kia tôi là một sa môn tu hành tại ngôi núi này. Khi tôi đang thuyết pháp, có một vị cư sĩ học Phật pháp hỏi tôi: ‘Người tu theo pháp Đại Thừa có còn bị chi phối bởi luật nhân quả nữa không?’ Tôi đã trả lời: ‘Bất lạc nhân quả’ (Không lạc vào nhân quả). Ý tôi muốn nói là người tu theo pháp Đại Thừa đã vượt thoát khỏi sự ràng buộc của nhân quả. Tuy nhiên, vì câu trả lời không được giải thích rõ ràng, người hỏi đã hiểu lầm rằng không còn nhân quả nữa. Do sự giảng giải không thấu đáo của một pháp sư, khiến người nghe hiểu sai, nên sau khi tôi chết, tôi không thể siêu thăng mà đọa làm thân chồn tại ngọn núi này suốt năm trăm kiếp. Kính xin ngài từ bi chỉ rõ sai lầm của tôi để tôi có thể thoát khỏi kiếp súc sinh khổ sở này.”

Xem thêm: Thọ giới Bồ tát: Bồ đề tâm khai mở con đường giác ngộ cho vạn loài

Tổ Bách Trượng liền nói: “Vậy giờ ông hãy dùng lời lẽ của người học trò xưa mà hỏi ta.” Ông lão quỳ xuống, chắp tay cung kính hỏi như người học trò xưa: “Bạch ngài! Người tu pháp Đại Thừa có còn bị lạc vào nhân quả hay không?”

Tổ sư đáp: “Bất muội nhân quả” (Không mê muội nhân quả). Nghĩa là người tu theo pháp Đại Thừa không bao giờ nghi ngờ về lý nhân quả, và họ vẫn nhận thức rõ ràng về sự vận hành của nhân quả.

Khám phá: Thân Người Vô Giá: Chìa Khóa Mở Cửa Phật Pháp Giác Ngộ

Ngay khi Tổ sư dứt lời, ông lão bỗng tỉnh ngộ, cung kính lạy tạ và nói: “Tôi đã đọa làm chồn hơn 500 đời. Ngày nay, nhờ một lời nói của Ngài mà tôi được giải thoát. Tôi sẽ từ bỏ thân chồn này tại hang dưới chân núi phía sau chùa. Kính mong Hòa thượng từ bi cho tôi được chôn cất.” Ngày hôm sau, Tổ Bách Trượng cho thỉnh chuông tập hợp đồ chúng để làm lễ cầu siêu cho một vị Tăng vừa viên tịch, khiến chư Tăng ai nấy đều ngạc nhiên vì không có vị Tăng nào viên tịch. Tổ dẫn đại chúng đến hang núi phía sau chùa, dùng gậy khều vào trong hang, một lúc sau kéo ra một xác chồn lông trắng vừa mới chết. Ngài truyền cho chúng Tăng tụng kinh cầu siêu rồi cho thiêu xác chồn và chôn tro cốt.

Qua câu chuyện này, ta thấy rằng chỉ một lời nói sai lầm, không đúng chánh pháp, hoặc một lời dạy mơ hồ, thiếu rõ ràng cũng có thể dẫn đến sự đọa lạc. Huống chi việc truyền bá tà pháp, tà kiến, gây tổn hại hoặc cản trở con đường tu tập giác ngộ của chúng sanh?

Tìm hiểu thêm: Thấu suốt 3 tầng chánh niệm: Chú tâm, tỉnh thức và tâm lành

Theo truyện Bách Trượng Dã Hồ, “Bất lạc” là một khái niệm liên quan đến hành vi đạo đức, trong khi “Bất muội” lại là một thái độ nhận thức. “Bất lạc” đặt con người đứng ngoài vòng nhân quả, vốn là quy luật chi phối thế giới vạn vật và là vòng tròn hiện hữu của chúng ta. “Bất muội”, hay không mê muội, là sự chuyển hướng thái độ tinh thần của chúng ta hướng về một thế giới vượt trên luật nhân quả. Chính sự chuyển hướng này mang đến một góc nhìn mới mẻ và đáng được gọi là “Bất lạc nhân quả”.

Đừng chối bỏ nhân quả để tạo thêm nghiệp 2

Hành trình đoạn trừ nghiệp chướng để đạt đến giác ngộ Phật quả đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng và hiểu biết sâu sắc.

Khi đối mặt với bệnh tật, chúng ta nên làm gì?

Câu chuyện Bách Trượng Dã Hồ cho thấy vấn đề “bất lạc nhân quả” và “bất muội nhân quả” không chỉ quan trọng đối với Phật tử thuộc mọi tông phái mà còn đối với các nhà triết học và những người có tâm hướng đạo. Nói cách khác, đây là vấn đề về ý chí tự do, ân sủng thiêng liêng, nghiệp báo siêu việt; nó liên quan đến logic và tâm linh, khoa học và tôn giáo, thế giới tự nhiên và siêu nhiên, đạo đức và tín ngưỡng. Nếu chúng ta đạt đến trạng thái “bất lạc nhân quả”, tức là chúng ta đã phá vỡ toàn bộ kế hoạch vận hành của vũ trụ, bởi vì chính luật nhân quả là nền tảng của sự tồn tại. Nếu không có trách nhiệm đạo đức, nền tảng cốt lõi của xã hội sẽ sụp đổ. Để giảm thiểu việc tạo tội và nghiệp, những Phật tử thuần thành nên hiểu rằng “bất muội” theo nghĩa đen là không mê mờ về nhân quả, nhưng ý nghĩa sâu xa hơn là không biết hoặc chối bỏ luật nhân quả.

Hành trình đoạn trừ nghiệp chướng để đạt đến giác ngộ Phật quả đòi hỏi sự nỗ lực không ngừng và hiểu biết sâu sắc, mời quý vị khám phá thêm về Đạo Phật.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang