Tại sao đạo Phật xem việc bỏ thừa thức ăn là một tội lỗi nghiêm trọng?

de thua thuc an lang phi tao nghiep gi 2 0700 1137 1
0
(0)

Trong nghịch cảnh cùng cực, một cặp vợ chồng nghèo đã đối diện với thử thách lớn lao khi đứng trước cơ hội hiến tặng tài sản cuối cùng của mình cho Đức Phật. Câu chuyện này không chỉ là bài học về lòng từ bi mà còn hé mở những góc khuất về nghiệp báo và cách chúng ta đối đãi với vật chất, mời bạn khám phá sâu hơn tại Website Chia sẻ Đạo Phật.

Chuyện kể rằng, có một đôi vợ chồng nghèo khó đến mức không có nơi trú ngụ, phải sống trong một hang động thiếu sinh khí. Cuộc sống khốn khó đến nỗi họ chỉ sở hữu duy nhất một bộ quần áo để thay phiên nhau mặc mỗi khi ra ngoài.

Một ngày nọ, họ nghe tin Phật Thích Ca Mâu Ni cùng các đệ tử sẽ đến vùng lân cận để khất thực. Người chồng bèn nói với vợ: “Trước đây chúng ta không hiểu rằng việc bố thí là gieo trồng phước lành nên mới lâm vào cảnh khốn cùng này. Nay Phật Thích Ca Mâu Ni đến giáo hóa nơi đây, sao có thể bỏ lỡ cơ hội quý báu này?”

Người vợ thở dài đáp: “Nhà ta gần như không còn tài sản gì, lấy gì để dâng cúng cho các bậc tu hành?”

Câu chuyện nhân quả: Phí phạm đồ ăn trả nghiệp chết đói

Xem thêm: An Lạc Hiện Tại: Vượt Áo Trắng Ám Ảnh Với Giáo Pháp Tinh Tường

Vì sao đạo Phật coi 'bỏ mứa đồ ăn' là có tội? 1

Ảnh minh họa.

Sau một hồi suy nghĩ, người chồng quả quyết: “Dù thế nào, chúng ta thà chết đói còn hơn bỏ lỡ cơ hội này. Chúng ta còn duy nhất bộ quần áo này, hãy đem nó đi quyên tặng!”

Thế là, đôi vợ chồng mang theo bộ quần áo duy nhất, cũng là tài sản duy nhất của mình, đi dâng cúng. Các đệ tử của Phật Thích Ca Mâu Ni tỏ ra bối rối, không ai dám nhận. Cuối cùng, Tôn giả Ananda mang bộ quần áo đến trước Phật và hỏi ý kiến: “Bạch Đức Thế Tôn, bộ quần áo này thật sự không thể dùng được, có nên vứt bỏ không ạ?”

Phật Thích Ca Mâu Ni từ ái dạy rằng: “Con không nên nghĩ như vậy. Sự cúng dường của người nghèo vô cùng đáng quý! Hãy mang đến cho ta mặc.”

Tôn giả Ananda cảm thấy hổ thẹn, liền cùng Tôn giả Mục Kiền Liên mang bộ quần áo ra bờ sông giặt. Khi vừa nhúng chiếc quần vào nước, cả khúc sông đột nhiên nổi sóng lớn cuồn cuộn. Tôn giả Mục Kiền Liên vội dùng thần thông lấy núi Tu Di ra trấn áp, nhưng sóng vẫn không ngừng dâng cao. Hai vị đành vội vã trở về bẩm báo với Đức Phật.

Tìm hiểu thêm: Nơi cửa Phật hay tại gia, cha mẹ vẫn là ngọn đèn soi đường

Lúc này, Đức Phật đang dùng bữa chay, Ngài nhẹ nhàng cầm một hạt cơm và nói với hai vị: “Sóng sông dâng cao là do Long Vương tán thán tâm nguyện dâng cúng hết lòng của người nghèo. Các con hãy cầm hạt cơm này đi, nó có thể trấn áp được sóng lớn!”

Tôn giả Ananda lấy làm kỳ lạ, bèn hỏi: “Bạch Đức Thế Tôn, núi Tu Di hùng vĩ như vậy còn không trấn áp được sóng cả, một hạt cơm nhỏ bé này làm sao có thể làm được ạ?”

Phật Thích Ca Mâu Ni mỉm cười đáp: “Các con cứ cầm đi thử, rồi sẽ biết.”

Khám phá: An Vị Phật: Chuyển Hóa Năng Lượng, Thanh Tịnh Tâm Hồn

Tôn giả Ananda và Mục Kiền Liên, nửa tin nửa ngờ, mang hạt cơm ra sông và ném xuống. Thật kỳ diệu, chỉ trong chốc lát, dòng sông trở nên êm ả, sóng lặng.

Bán nhà để duy trì công ty sản xuất đồ ăn chay không hóa chất.

Vì sao đạo Phật coi 'bỏ mứa đồ ăn' là có tội? 2

Phật xem một hạt cơm to lớn như núi Tu Di, nếu như con người không hiểu đạo lý này thì sẽ phải mang lông đội sừng để hoàn trả. Mang lông đội sừng ở đây ý chỉ là làm kiếp trâu ngựa.

Hai vị Tôn giả thực sự không thể tưởng tượng nổi: “Chẳng lẽ sức mạnh của núi Tu Di lại không bằng một hạt cơm nhỏ bé sao?” Sau khi trở về, hai vị lập tức thỉnh giáo Đức Phật.

Lúc này, Phật Thích Ca Mâu Ni mới giải thích rõ: “Một hạt thóc khi gieo trồng, qua quá trình tưới tiêu, bón phân, thu hoạch, chế biến, buôn bán… đều đòi hỏi nhiều công sức và sự vất vả mới có thể thành hạt gạo. Công đức ẩn chứa trong một hạt cơm là vô lượng. Tương tự, đối với đôi vợ chồng nghèo, bộ quần áo là tài sản duy nhất, là toàn bộ gia sản của họ. Tâm ý dâng cúng ẩn chứa trong đó cũng là vô hạn! Tứ Hải Long Vương thấu hiểu công đức của một hạt cơm và bộ quần áo là tương đương, đều xuất phát từ một niệm thành kính, nên đã nhanh chóng nhượng bộ. Điều này cho thấy, chỉ cần một niệm thành kính, dù là hạt cơm nhỏ bé hay bộ quần áo cũ rách cũng có thể mang sức mạnh to lớn như núi Tu Di vậy!”

Sau này, câu chuyện này được ghi lại thành lời hát trong kinh Phật để răn dạy chúng sinh: “Phật nhìn một hạt cơm, to lớn tựa núi Tu Di; nếu người không hiểu đạo lý, sẽ phải mang lông đội sừng hoàn trả.” (Ý chỉ phải chịu kiếp trâu ngựa).

Hiểu rõ hơn về ý nghĩa sâu sắc của việc trân trọng thức ăn trong Đạo Phật sẽ giúp ta sống thiện lành và ý nghĩa hơn.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang