Tìm hiểu về nơi chốn khủng khiếp nhất trong luân hồi, nơi tội lỗi được chất chồng và khổ đau kéo dài vô tận. Cùng khám phá những nghiệp nhân nào khiến chúng sinh đọa vào cảnh giới này, và làm thế nào để thoát khỏi vòng quay đau khổ, để tìm về bình an đích thực qua những lời dạy từ Chia sẻ Đạo Phật.

Ảnh minh họa.
Những hành nghiệp nào dẫn đến đọa vào Địa ngục A Tỳ?
Theo kinh Quán Phật Tam Muội, Địa ngục A Tỳ là một cõi cực kỳ khủng khiếp với quy mô rộng lớn: chiều dài tám ngàn do tuần, bao bọc bởi bảy lớp thành sắt, bảy tầng lưới sắt, và trang bị bảy cây phướng sắc. Nơi đây còn có tám vạn bốn ngàn rừng kiếm sắc bén, tám vạn bốn ngàn chảo nước sôi, cùng các loài chúng sinh hung tợn như chó bằng đồng, rắn bằng sắt và chim bằng sắt. Sự khắc nghiệt của địa ngục này được mô tả là dù chỉ một người bước vào cũng khiến nơi đây trở nên chật chội, và dù có nhiều người cùng đọa vào cũng không hề giảm bớt sự khốc liệt.
Khi đã đọa vào Địa ngục A Tỳ, người chịu tội sẽ phải trải qua một khoảng thời gian vô cùng dài, không có ngày thoát ra và không có sự gián đoạn. Theo quy luật, phải trải qua tám Đại kiếp mới có thể thoát khỏi cảnh khổ này, nhưng sau đó lại tiếp tục đọa vào loài súc sinh.
Một trong những nguyên nhân chính dẫn đến việc đọa vào địa ngục này là hành vi chê bai pháp niệm Phật. Theo kinh điển, những tội lỗi vô gián này sẽ không thể tiêu trừ nếu người phạm tội không biết hồi tâm, chí thành niệm Phật. Ngược lại, nếu thực tâm niệm Phật, những tội lỗi vô gián này sẽ được tiêu diệt.
Kinh Pháp Hoa còn nhấn mạnh thêm về mức độ nghiêm trọng của tội lỗi này. Nếu có người thấy người khác đọc tụng, biên chép, hoặc thọ trì kinh Pháp Hoa mà sinh lòng khinh khi, tật đố, hoặc ôm lòng kết oán, họ sẽ đọa vào địa ngục Vô gián. So với hành vi này, việc chê bai pháp niệm Phật còn mang tội nặng hơn gấp trăm ngàn vạn lần.
Tầm quan trọng của sự nhẫn nhục và lời nói trong tu hành
Chính vì lẽ đó, Hòa thượng Đại Hạnh đã có thể nhẫn chịu mọi sự trái nghịch, bị đánh mắng mà không hề đáp trả. Ngài làm vậy để tránh chuốc lấy tội lỗi, bởi lẽ theo kinh Di Giáo, “kẻ giặc cướp công đức không gì hơn nóng giận”. Sự nóng giận còn nguy hiểm hơn cả lửa dữ, có thể thiêu đốt mọi vật quý báu ở thế gian. Tương tự, ngọn lửa giận dữ trong tâm có thể thiêu rụi “bảy tài sản của bậc Thánh”. Do đó, người tu hành, đặc biệt là người niệm Phật, cần phải rèn luyện đức tính nhẫn nhục.
Kinh Hoa Nghiêm cũng cảnh báo rằng: “Khởi một tâm sân, phát sinh trăm vạn điều chướng ngại”. Điều này cho thấy tác hại to lớn của sân hận đối với tiến trình tu tập.
Hơn nữa, kinh Quán Vô Lượng Thọ chỉ ra rằng: “Khen ngợi việc tốt của người tự được công đức, do trách mắng điều xấu của người khác nên tự mắc tội báo”. Điều này có nghĩa là việc tán dương những hành động tốt đẹp của người khác sẽ mang lại phước đức cho chính mình, trong khi chỉ trích, mắng nhiếc người khác lại tự chuốc lấy tội lỗi.
Để minh chứng cho điều này, kinh Báo Ân kể lại câu chuyện về Sa di Quân Đề. Vì mắng một vị Thượng tọa có âm thanh giống tiếng chó sủa, Sa di Quân Đề đã phải chịu quả báo trong năm trăm đời làm thân chó. Câu chuyện này cho thấy lời nói ác độc có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng và kéo dài.
Ngược lại, kinh Tạp A hàm ghi lại trường hợp một người đã khen ngợi người làm việc lành. Nhờ hành động này, trong năm trăm đời, người đó thường được sở hữu dung mạo đoan chính, tươi đẹp. Miệng của họ thường tỏa ra mùi hương thanh khiết, cơ thể tỏa ra mùi hương như hoa Ưu Bát La, thậm chí mùi hương này có thể lan tỏa ngược gió tới bốn mươi dặm.
Từ những dẫn chứng trên, có thể thấy rằng việc khen ngợi người khác mang lại quả báo tốt đẹp. Vì vậy, người niệm Phật nên thực hành việc tán thán những việc lành. Theo kinh Pháp Hoa, lời khuyên là “Chẳng nói việc tốt xấu hay dở của người khác”. Thay vào đó, hãy chuyên tâm niệm Phật để sớm ngày vãng sinh về Tịnh độ, tránh xa vòng luân hồi sinh tử.
Theo Đại Sư Thiện Đạo đời Đường.
Nếu bạn muốn hiểu sâu hơn về những nguyên lý Phật giáo liên quan đến nhân quả, nghiệp báo và con đường tu tập, hãy khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
