Cuộc chiến giành giật thức ăn giữa mẹ và con gái nhỏ đã phơi bày một nỗi đau âm ỉ, vượt xa vết cắn trên cánh tay. Đằng sau sự quằn quại của bé Dứa là cả một gánh nặng cuộc đời mà người mẹ trẻ đang gồng gánh. Liệu có con đường nào khác cho hai mẹ con, hay họ sẽ chìm sâu hơn vào vòng xoáy của sự tuyệt vọng? Khám phá câu chuyện đầy cảm động này và tìm kiếm sự sẻ chia, an ủi tại Chia sẻ Đạo Phật.

Ảnh minh họa.
Chị Thinh vật lộn để cho bé Dứa ăn, dùng hai chân giữ chặt con trong lòng, tay xúc cơm, tay giữ trán. Bé Dứa chống cự quyết liệt, lắc đầu, đập tay lung tung. Dù chị cố gắng nhét cơm vào miệng con, bé lại nhổ ra, khóc thét. Khi chị tiếp tục cố gắng, bé Dứa bất ngờ cúi đầu, cắn mạnh vào cánh tay chị. “Ái. Đau quá. Con khốn này, sao mày cắn mẹ hả?” Chị hẩy con ra, tay trái ôm chặt cánh tay phải đang chảy máu, nước mắt giàn giụa vì đau đớn.
Bé Dứa lồm cồm bò qua vũng cơm vương vãi, dãi chảy trên mép, hàm răng xô lệch, rên rỉ. Bé gần sáu tuổi nhưng không thể đi, thậm chí không đứng dậy nổi. Suốt hơn bốn năm qua, chị Thinh nghỉ việc để chăm sóc con, vay mượn khắp nơi, thậm chí dùng hết tiền tiết kiệm của mẹ.
Khi chị Thinh ngỏ ý muốn dùng sổ đỏ ngôi nhà để vay tiền ngân hàng, bà Thịnh, mẹ chị, kịch liệt phản đối: “Mày bị ma làm rồi hả Thinh? Vay tiền ngân hàng để rồi mất nhà, ra đê ở? Cái đồ ngu muội! Mày để con Dứa cho mẹ, mày đi làm kiếm tiền ngay!” Chị Thinh đáp lại: “Mẹ đau khớp đi còn không nổi, sao trông con Dứa được? Mà nó cắn đau thế, mẹ chẳng sống qua được một nhát cắn của nó đâu.” Bà Thịnh gào lên: “Thế thì vứt mẹ nó ra ngoài đường!” Chị Thinh chỉ muốn nói: “Mẹ ơi, sao con làm điều ác thế được. Bé Dứa đã cứu vớt cuộc đời con. Con cần yêu thương bé, vịn vào bé mà sống…”, nhưng rồi chị lặng im.
Bà Thịnh tiếp tục: “Cái con bé ma quái dị dạng này, nó đang dìm đời mày xuống đáy, mày biết không hả Thinh?” Bà Thịnh lao đến chỗ bé Dứa, giơ tay tóm lấy áo con bé nhấc lên. Chị Thinh lao tới, ôm chặt lấy mẹ, gỡ tay bà khỏi bé Dứa. Bà Thịnh buông tay, ôm lấy chị. Hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.
Chị Thinh không rõ đó là thử thách của Trời hay của mẹ mình. Khi chị sinh ra, cha chị đã mất tích trong chiến tranh, không có bất kỳ bức ảnh nào của ông. Chị ở lại ngôi nhà nhỏ cùng mẹ cho đến khi mẹ ép chị đi lấy chồng. Sau ba năm kết hôn mà không có con, chị phát hiện mình bị vô sinh. Bác sĩ đưa ra vài giải pháp, nhưng chị quyết định ly dị chồng, trở về sống với mẹ. Chị tin rằng đó là sự sắp đặt của số phận, chị cần ở bên mẹ.
Tuy nhiên, sau khi ly dị, nỗi ám ảnh về việc vô sinh vẫn đeo bám chị. Chị rơi vào trầm cảm, mất ngủ triền miên và bị công ty sa thải. Lang thang vô định, chị tìm đến chùa Báo Ân và gặp bé Dứa, một bé gái bảy tháng tuổi bị bỏ rơi nơi cửa chùa. Chị Thinh van xin nhà chùa cho phép mình nhận nuôi bé. Bé Dứa đã thay đổi cuộc đời chị, cho chị động lực sống, có mẹ để nương tựa và có con gái để chăm sóc.
Chị tìm được công việc mới tại một công ty may mặc nhỏ gần nhà. Chị làm việc chăm chỉ, tiết kiệm để mua sắm cho con, lên kế hoạch cho tương lai của bé. Tuy nhiên, khi bé Dứa lên hai tuổi, bé vẫn không thể đứng dậy, không chịu ăn bột, ăn cơm, chỉ uống sữa và đặc biệt thích ăn dứa. Răng bé mọc xiên xẹo, chảy dãi liên tục khiến mép và cằm bé bị loét. Kết quả khám bệnh cho thấy bé Dứa bị tổn thương não rải rác, khó phục hồi, thuộc diện khuyết tật trí tuệ và thể chất. Các bệnh viện khác chẩn đoán bé bị tự kỷ do tổn thương não.
Không nản lòng, chị Thinh tin rằng tình yêu của mình có thể chữa lành cho con. Chị bỏ việc, đưa con đi khắp nơi chữa bệnh, điều trị, cho đến khi cạn kiệt tiền bạc. Khi chị đề cập đến cuốn sổ đỏ, mẹ chị kịch liệt phản đối và yêu cầu chị trả bé Dứa về chùa. Nhưng chị không thể làm vậy. Bé Dứa đã cứu chị khỏi hố sâu trầm cảm, cho chị hy vọng sống. Chị không thể bỏ rơi con mình như mẹ đẻ của bé đã làm.
Chị Thinh gặp Thoan, người sẽ trở thành mẹ của bé Dứa tại Ngôi làng Hạnh phúc. Thoan, một cô gái trẻ với làn da rám nắng và đôi mắt luôn vui vẻ, dang tay đón bé Dứa. Bé Dứa ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Thoan, không giãy giụa như thường lệ. Chị Thinh nán lại để quan sát cách Thoan chăm sóc con.
Chị đi dạo quanh khuôn viên làng, quan sát những đứa trẻ tự kỷ đang học nói, học đi, học cân bằng. Chị nhận thấy tinh thần vui vẻ của các bậc cha mẹ nuôi và chính các em nhỏ. Dù có tiếng la hét của trẻ khi bị kích động, không gian vẫn tràn ngập sự vui vẻ, năng động, khác hẳn với sự căng thẳng chị từng trải qua.
Chị hỏi Giám đốc Toàn về một cậu bé có thể tung hứng bóng giỏi trong khi giữ thăng bằng trên con lăn. Toàn cho biết cậu bé đã tiến bộ vượt bậc sau gần một năm ở làng. Chị Thinh bày tỏ sự nghi ngờ về khả năng tiến bộ của con mình, vì bé bị tổn thương não nặng và chưa đứng dậy được.
Toàn giải thích ý nghĩa của tên gọi “Ngôi làng Hạnh phúc”: “Đó là hiện thực HẠNH PHÚC ngay lúc này, ngay tại đây. Các em bé này, chẳng cần nhớ quá khứ, cũng không lo lắng tương lai, các em chỉ có hiện tại hạnh phúc, được chơi đùa với những người bạn đồng cảnh, đồng cảm.” Anh nhấn mạnh rằng ở đây, các em là những người bình thường trong mắt nhau, thậm chí có những tài năng riêng. Nhiệm vụ của họ là hỗ trợ để phát hiện ra năng lực riêng của mỗi đứa trẻ.
Chị Thinh cảm thấy được khai tâm và yên tâm. Chị ghé qua chỗ bé Dứa, nấp sau bức tường để quan sát con. Bé Dứa đang được Thoan và một thiếu niên tự kỷ khác tập đứng. Thoan kiên nhẫn giữ hai chân Dứa, động viên con đứng lên. Chị Thinh xúc động nhận ra mình đã có lỗi với con, đã không nghĩ ra cách này để giúp con.
***
Trở về nhà, chị Thinh tìm đến công ty may cũ để xin việc. Với niềm tin rằng con mình sẽ tiến bộ ở Ngôi làng Hạnh phúc, chị càng quyết tâm làm việc gấp đôi, gấp ba để có tiền trả nợ và đóng học phí cho con. May mắn thay, công ty đang mở rộng sản xuất và chị được nhận lại.
Sau hơn hai tháng gửi con vào làng, chị Thinh đột ngột đến thăm Dứa mà không báo trước. Chị lẻn vào làng và quan sát các hoạt động của trẻ. Chị tìm thấy Dứa trong khu nhà ăn, đang cùng Thoan tập gắp lạc bằng đũa. Thoan kiên nhẫn hướng dẫn Dứa, dù con bé gặp khó khăn. Chị Thinh xúc động khi thấy ánh mắt yêu thương của Thoan dành cho con mình.
Chị bước vào phòng ăn, chào hai mẹ con. Chị mừng vì da con gái hồng hào hơn. Thoan giải thích việc luyện con cầm đũa gắp lạc giúp điều chỉnh hệ thần kinh, và con bé đã có tiến bộ, chịu ăn cơm và đỡ quấy khóc. Thoan yêu cầu Dứa đứng lên cho chị Thinh xem. Chị Thinh kinh ngạc khi thấy con gái đã có thể đứng thẳng bằng hai chân, dù vẫn cần bám vào tay Thoan.
Chị Thinh ôm chân con mà khóc, nhận ra mình đã sai lầm khi coi con là đứa trẻ tật nguyền, đã giam hãm con suốt bao năm. Thoan an ủi chị, nói rằng Dứa đang cười. Chị Thinh bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến Thoan, nói rằng em xứng đáng làm mẹ của Dứa hơn chị. Thoan đáp lại: “Ở nơi này, chúng em chỉ có một sứ mệnh, đó là yêu thương các con, cho các con sống hạnh phúc, coi các con là những thiên thần.”
Chị Thinh thắc mắc về sự tiến bộ nhanh chóng của con. Thoan giải thích rằng ở đây, các con là thiên thần sống trong môi trường yêu thương, đồng cảm, cùng nhau rèn luyện. Điều này quan trọng hơn tình yêu thương ở nhà, nơi thiếu môi trường đồng cảm và hỗ trợ.
Chị Thinh muốn tặng quà cho Thoan, nhưng Thoan từ chối, khuyên chị giữ tiền đóng học phí cho con. Chị hỏi về gia đình Thoan, và cô gái chia sẻ bố mẹ cô là nông dân ở Nghệ An. Thoan may mắn tìm được Ngôi làng Hạnh phúc và được học kỹ năng, học Đạo. Cô cảm thấy mình may mắn khi được làm mẹ của các con, học được bài học yêu thương.
Chị Thinh nắm chặt tay Thoan, nói rằng bé Dứa may mắn gặp được em. Thoan mỉm cười, nói rằng cô mới là người may mắn gặp được bé Dứa. Hai người mẹ ôm chặt nhau, cảm nhận tình yêu thương và sự biết ơn. Nước mắt hạnh phúc của chị Thinh rơi xuống ngực áo Thoan. Bé Dứa lết đến bên họ, vịn vào chân hai người mẹ, run run tự đứng lên, nở nụ cười tươi.
Câu chuyện đầy xúc động về tình mẫu tử này chỉ là một phần nhỏ trong những câu chuyện ý nghĩa về sự sẻ chia và tình yêu thương mà bạn có thể tìm thấy tại chuyên mục Đạo phật.
