Khái niệm “tự ngã” thường dẫn đến những nhận thức sai lầm về bản chất của cái tôi, mà trong Phật giáo gọi là “ngã kiến”. Dù là quan niệm về sự sở hữu, một linh hồn vĩnh cửu hay thậm chí là Phật tánh, việc đồng nhất chúng với cái tôi chấp thủ sẽ đưa ta vào con đường lầm lạc. Hãy cùng <a href="Chia sẻ Đạo Phật“>Chia sẻ Đạo Phật khám phá sự khác biệt tinh tế này để đạt được tuệ giác chân thật.
Câu hỏi:
Kính bạch thầy, con đã lắng nghe các bài giảng và hiểu được khái niệm “ta” và “của ta”. Tuy nhiên, con vẫn chưa tường minh về ý nghĩa của “tự ngã của ta”. Xin thầy giải thích rõ hơn về khái niệm này.

Minh hoạ về khái niệm “ngã kiến”
Trả lời:
Khái niệm “tự ngã của ta” thường dẫn đến “ngã kiến”, tức là quan niệm sai lầm về bản ngã. Hãy xem xét ví dụ sau để hiểu rõ hơn:
Trong một mối quan hệ cha con, người cha có thể xem bản thân là “ta”, và người con là “của ta”. Đây là một dạng nhận thức về sự sở hữu và mối quan hệ.
Đối với những người theo đạo Chúa, họ có thể xem linh hồn do Chúa ban tặng là “tự ngã”. Đây là quan niệm về một thực thể vĩnh cửu, thiêng liêng.
Trong khi đó, đối với những người theo đạo Phật, họ có thể xem Phật tánh, bản chất giác ngộ sẵn có trong mỗi chúng sinh, là “tự ngã của ta”. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng Phật giáo phân biệt rõ ràng giữa Phật tánh và cái tôi chấp thủ. Việc đồng nhất Phật tánh với “tự ngã” theo cách hiểu thông thường sẽ rơi vào ngã kiến.
Tóm lại, bất kỳ sự chấp thủ hay nhận thức sai lầm nào về một bản ngã cố định, tồn tại độc lập và vĩnh cửu đều có thể được xem là “ngã kiến”. Hiểu rõ về “ta”, “của ta” và “tự ngã” giúp chúng ta nhận diện và buông bỏ những chấp trước, tiến đến sự giải thoát.
Nguồn: Trung tâm Hộ tông
Để hiểu sâu hơn về những khái niệm này và khám phá thêm nhiều bài viết ý nghĩa khác, mời bạn tìm hiểu thêm trong chuyên mục Đạo phật.
