Sự trong trẻo của tâm hồn là khởi nguồn cho mọi vẻ đẹp đích thực và là nền tảng của hạnh phúc viên mãn. Khám phá con đường quay về với trạng thái thuần khiết ấy trên chiasedaophat.com để nuôi dưỡng vẻ đẹp nội tại và sự bình an đích thực.
Tâm thức tinh khôi là nền tảng cốt lõi cho mọi vẻ đẹp. Khi một người sống với tâm thức này, họ sẽ toát lên sự hồn nhiên, thuần khiết và trong sáng – những phẩm chất mang lại vẻ đẹp và hạnh phúc nội tại.
Hơn thế nữa, tâm thức tinh khôi còn là suối nguồn của sự bình an. Người giữ được tâm thức này luôn cảm thấy an yên, nhìn cuộc đời bằng ánh mắt đầy ngạc nhiên, thích thú và ham muốn khám phá. Họ giống như những đứa trẻ, và trẻ thơ luôn sở hữu một vẻ đẹp tự nhiên, không tì vết.
Thực tế, mọi em bé khi chào đời đều mang vẻ đẹp riêng biệt. Chúng ta ai cũng từng là trẻ thơ, từng sống với tâm thức tinh khôi, từng có nụ cười hồn nhiên và đôi mắt trong veo. Vậy điều gì đã khiến những nét đẹp ấy dần phai nhạt theo thời gian? Điều gì đã thay đổi chúng ta, khiến chúng ta càng lớn tuổi lại càng trở nên “xấu xí” hơn?

Theo quy luật tự nhiên, sự trưởng thành lẽ ra phải mang lại vẻ đẹp sâu sắc hơn, giống như trái cây chín tới với màu sắc rực rỡ và hương thơm quyến rũ. Tuy nhiên, dường như có điều gì đó đã bị đánh mất trên hành trình cuộc đời của mỗi người chúng ta – đó chính là tâm thức tinh khôi.
Chúng ta không còn nhận ra mình đã đánh mất sự tinh khôi, trọn vẹn của bản thân từ lúc nào. Để tồn tại và an toàn trong cuộc đời, chúng ta đã vô thức khoác lên mình những “vỏ bọc” hoàn hảo, sử dụng nhiều “mặt nạ” khác nhau. Chính sự đa dạng của những chiếc mặt nạ này có lẽ đã khiến ta lãng quên gương mặt thật sự của mình, và dần đánh mất đi tâm thức tinh khôi vốn có.
Chúng ta không còn nhìn thế giới bằng con mắt hồn nhiên, trong sáng. Những tổn thương trong quá khứ đã gieo mầm nghi ngờ, khiến ta nhìn đời bằng lăng kính cảnh giác và phán xét. Sự tự nhiên, thuần khiết đã mất đi. Bên trong yếu đuối nhưng ta lại cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.
Có khi ta giấu đi tình thương thật sự, thể hiện sự ghét bỏ. Hoặc ta hành động ngược lại với tiếng lòng chân thật, hoặc đơn giản là luôn cố gắng làm hài lòng người khác, chạy theo quan điểm và cách nhìn cuộc sống của số đông. Đó chính là lúc ta đánh mất chính mình, đánh mất Tâm thức Tinh Khôi!
Để tìm lại con người thật của mình, để sống trọn vẹn với Tâm Thức Tinh Khôi, chúng ta cần học cách sống như một đứa trẻ một lần nữa. Khi vui hãy cứ cười, khi buồn hãy cứ khóc, đừng kìm nén bất kỳ cảm xúc nào.
Hãy để mọi thứ tuôn chảy một cách tự nhiên, nhưng mỗi khoảnh khắc đều cần có sự nhận biết trọn vẹn. Đây chính là hành trình trở về với tâm thức tinh khôi, phục hồi vẻ đẹp nguyên bản vốn có trong mỗi chúng ta.
