Giữa không khí rôm rả của một buổi trò chuyện, một câu hỏi bất ngờ về thế giới tâm linh đã mở ra câu chuyện đầy day dứt của một người bạn. Hành trình thiện nguyện và những trải nghiệm cá nhân đã dẫn lối đến một bí ẩn mà Website Chia sẻ Đạo Phật sẽ cùng bạn khám phá, hé lộ những điều tiềm ẩn về vong hồn thai nhi.
Tôi vẫn nhớ như in câu hỏi bất ngờ của chị Nhung, một người bạn trong nhóm thiện nguyện mà tôi quen biết đã nhiều năm: “Mày đi phụ đám tang nhiều như vậy, thấy ma bao giờ chưa?”. Chúng tôi đang ngồi trong quán, câu chuyện đang rôm rả bỗng chuyển hướng đột ngột.
Là một thành viên tích cực trong nhóm thiện nguyện, chuyên giúp đỡ các gia đình khó khăn tổ chức tang lễ, tôi thành thật đáp lại chị: “Em mong còn không gặp nữa. Nếu có về, họ cũng chỉ về gặp người thân thôi, chứ gặp em làm gì ạ?”.
Chị Nhung vừa rít một hơi thuốc, vừa hỏi tiếp: “Vậy mày có tin là có ma không?”.
“Tin chứ ạ, với em, không có gì là không thể xảy ra cả!” – tôi trả lời dứt khoát.
Chị nhấp một ngụm cà phê, kéo thêm một hơi thuốc dài, rồi hạ giọng, vẻ mặt đăm chiêu: “Để chị kể cho mày nghe câu chuyện cuộc đời chị. Nó là một vết sẹo cứ nhức nhối mãi trong lòng chị.”
Chị Nhung hơn tôi gần chục tuổi, vẫn một mình lẻ bóng. Chị luôn là người đầu tiên đăng ký tham gia các hoạt động thiện nguyện. Còn tôi, là người nhỏ tuổi nhất trong nhóm, phần lớn là các cô chú lớn tuổi và một vài anh chị lớn hơn. Sự gắn bó trong các chuyến đi từ thiện đã giúp tôi và chị Nhung ngày càng thân thiết, như chị em ruột thịt.
Chị bắt đầu câu chuyện của mình: “Cuộc đời chị là một chuỗi dài của khổ đau, em ạ. Có lẽ kiếp này sinh ra là để trả nghiệp, đền tội cho những lỗi lầm kiếp trước. Gia đình chị là người Việt gốc Hoa. Sau năm 1975, khi chị mới mấy tháng tuổi, ba mẹ chị đã vượt biên. Chị được gửi lại cho một bà dì họ, và ba mẹ vẫn gửi tiền về đều đặn để bà nuôi chị.”
Nghi thức cầu siêu cho thai nhi

Ảnh minh họa.
Chị không rõ số tiền ba mẹ gửi về là bao nhiêu, nhưng cuộc sống của chị đầy tủi cực, ngày nào cũng chỉ có nước mắt. Những người trong gia đình dì thay phiên nhau mắng chửi, đánh đập chị mỗi khi họ gặp chuyện không vui hoặc hết tiền.
Hiểu rõ hoàn cảnh của mình, chị luôn cố gắng ngoan ngoãn và làm hết sức mình để phụ giúp việc nhà. Trong số đó, có một người chị họ lớn hơn chị hai tuổi, luôn che chở và bảo vệ chị khỏi những trận đòn roi. Vì vậy, hai chị em rất thân thiết.
Một ngày nọ, khi chị lên lớp 9, người chị họ nói: “Hôm nay là sinh nhật chị, mày mặc đồ thật đẹp nhé, tối chị về chở mày đi chơi.” Chị rất háo hức, vì hiếm khi mới được ra ngoài chơi.
Tối hôm đó, sau khi ăn uống, cả nhóm rủ nhau đi hát karaoke rồi lại tiếp tục đến một khách sạn. Chị, vì còn quá nhỏ và ngây thơ, không hề biết chuyện gì sẽ xảy ra. Chị chỉ đi theo người ta chở đi đâu thì đi đó. Vào trong phòng, mọi người bày biện ma túy và các chất kích thích. Có người rủ chị cùng hít, nhưng chị kiên quyết từ chối. Chị chỉ ngồi uống nước và nhìn họ phê thuốc. Không hiểu sao, chị bỗng cảm thấy buồn ngủ khủng khiếp và thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy với toàn thân đau nhức và không một mảnh vải che thân. Nhìn quanh, chị thấy đám bạn của người chị họ vẫn còn đang ngủ say. Lúc này, chị hoàn toàn hiểu ra số phận của mình. Đau đớn, chị ôm lấy thân mình và khóc nức nở.
Sau đó, người chị họ đưa chị về nhà, không quên dặn dò và đe dọa chị phải giữ im lặng, nếu không sẽ bị đánh và đuổi học. Vì còn quá nhỏ và sợ hãi, chị đành ngậm đắng nuốt cay im lặng. Việc đi học là cơ hội duy nhất để chị thoát khỏi cái “nhà tù” đó.
Từ biến cố đó, chị trở nên bất cần và cứng đầu. Chị không còn van xin khi bị đánh đập nữa, mà chỉ đứng trơ ra mặc kệ.
Cuối năm lớp 9, ba mẹ chị trở về Việt Nam và đón chị về nhà. Không lâu sau, ba mẹ chị phát hiện bụng chị ngày càng to bất thường.
Mẹ chị đưa chị đến bệnh viện Từ Dũ khám, bác sĩ xác nhận thai đã được 20 tuần tuổi. Chị bị ba mẹ đánh đập tơi tả, bị mắng chửi là hư hỏng và bị tra hỏi cha đứa bé là ai. Đến lúc này, chị không còn gì để giấu giếm, vừa khóc vừa kể lại toàn bộ sự việc.
Ngay lập tức, người chị họ bị triệu tập đến để làm rõ mọi chuyện. Lúc này, chị mới đau đớn nhận ra, người chị họ mà chị luôn yêu thương và tin tưởng, lại chính là người đã hại chị thê thảm nhất. Hóa ra, bạn trai của chị ta đe dọa chia tay, và vì quá lụy tình, chị ta đã đồng ý với kế hoạch bẩn thỉu của hắn: bỏ thuốc ngủ vào ly nước của chị, rồi dâng chị cho bạn trai và đám bạn của hắn thay nhau cưỡng hiếp.
Khi ba mẹ hỏi cha đứa bé, chị thú nhận không biết là của ai trong số những kẻ đó. Dù chị không muốn bỏ cái thai, nhưng mẹ chị kiên quyết ép chị phải phá thai bằng mọi giá. Mẹ chị đưa chị đến bệnh viện Từ Dũ nhưng bác sĩ nói thai đã quá lớn, không thể bỏ được. Bà tiếp tục đưa chị đến một phòng khám tư, và sau khi năn nỉ mãi, người ta mới đồng ý cho chị uống thuốc kích sinh non. Chị đau đớn quằn quại suốt hai ngày trời và cuối cùng sinh ra một bé trai đã tím tái. Sau đó, mọi chuyện dần chìm vào quên lãng.
Ba năm sau, khi chị học lớp 12, kinh tế gia đình chị lâm vào cảnh sa sút. Khi mới về Việt Nam, ba mẹ chị rất giàu có, là một trong những gia đình khá giả nhất trong cộng đồng người Hoa. Tuy nhiên, mẹ chị liên tục đau ốm triền miên, tốn kém rất nhiều tiền thuốc thang và chữa trị ở nhiều nơi nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Ba mẹ chị phải bán hết đất đai, nhà cửa, tài sản để mẹ chị ra nước ngoài chữa trị, nhưng kết quả vẫn không khả quan.
Một ngày nọ, sau khi chị đi lễ ở nhà thờ Ba Chuông về, đang ngồi ăn bánh ướt tại một quán ăn, có một người phụ nữ ngồi gần đó cứ nhìn chị dò xét. Cuối cùng, bà tiến lại gần và hỏi: “Con có anh chị em nào chết non không?”. Chị trả lời: “Không ạ, con là con một.”
Người phụ nữ nói chị nên đến địa chỉ của bà ở quận 3, vì bà thấy có vong của một đứa bé cứ đi theo chị và nhờ người gọi hồn xem sao. Tò mò, chị đã đến gặp bà ấy.
Tại nhà bà ấy, sau nhiều nghi lễ gọi hồn, người phụ nữ bỗng nhiên rùng mình, khóc nức nở như trẻ con và nói: “Con thương mẹ lắm, nhưng con ghét bà ngoại. Bà ngoại không cho con ra đời gặp mẹ.”
Nghe đến đây, bao nhiêu tủi hờn năm xưa ùa về, chị cũng bật khóc. “Đứa bé” tiếp tục kể lể với giọng ngọng nghịu: “Lúc người ta lôi con ra, họ kẹp vào miệng con bằng cái kìm làm miệng con bị rách.” Nó còn kể, nó về tìm bà ngoại để trả thù. Ban ngày thì nó ngồi lên đầu, nắm tóc bà ngoại để hành hạ, ban đêm thì nó phá không cho bà ngoại ngủ. Đó chính là lý do khiến mẹ chị đau đầu quằn quại, đau cổ, nhức vai, mất ngủ triền miên mà không tìm ra bệnh, đến mức tán gia bại sản vì chữa chạy không khỏi.
Nó còn nói thêm: “Con trả thù cho mẹ rồi đấy! Đứa hại mẹ, con cho nó treo cổ chết tươi rồi!”
Chị giật mình, không biết đó là sự thật hay chỉ là lời nói đùa của trẻ con. Chị tạm biệt “đứa bé” và hẹn một ngày gần nhất sẽ gọi hồn nó nói chuyện tiếp.
Về nhà, câu chuyện đó khiến chị không thể ngồi yên. Chị tìm đến nhà bà dì để hỏi thăm. Chị căm ghét gia đình đó đến tận xương tủy, không muốn nghe bất kỳ tin tức gì về họ nữa. Kể từ ngày mẹ đón chị về, chị chưa từng quay lại căn nhà ám ảnh đó.
Qua tìm hiểu, chị biết được rằng, người chị họ đó đã treo cổ tự tử cách đây mấy tháng.
Chị lập tức về nhà kể lại cho mẹ nghe. Mẹ chị, theo đạo Công giáo, ban đầu không tin những chuyện như vậy. Tuy nhiên, trước những chứng cứ rõ ràng, bà cũng đồng ý đi gọi hồn cùng chị.
Sau những nghi lễ tương tự, “thằng bé” nhập vào người gọi hồn và tuôn ra một tràng những lời oán hận trách móc mẹ chị: “Con ghét bà ngoại lắm… con không thương bà ngoại đâu.”
Mẹ chị khóc nức nở. Khi nghe những lời nó kể về chuyện năm xưa, bà đã tin. Bà van xin đứa bé: “Xin con hãy hiểu cho ngoại. Lúc đó, mẹ con còn quá nhỏ! Nó mới học lớp 9, tương lai của nó sẽ ra sao? Ngoại cũng bất đắc dĩ mới phải làm vậy! Xin con nếu thương mẹ, thì cũng hãy hiểu và thông cảm cho ngoại.”
Mẹ chị phải hứa sẽ rước nó về nhà thờ đàng hoàng, thì nó mới chịu tha thứ.
Bao nhiêu năm trôi qua, chị vẫn bị ám ảnh bởi những chuyện đó. Vì vậy, suốt nhiều năm, chị không thể quen được ai và sống gần như bất cần đời. Thời gian rảnh, chị đều dành để làm thiện nguyện, đó là cách duy nhất chị tìm thấy niềm vui trong cuộc sống. “Đó, cuộc đời chị, nó như thế đó…” Chị kết thúc câu chuyện.
Tôi lặng người lắng nghe câu chuyện của chị. Tâm can như thắt lại, không thốt nên lời. Chị rít một hơi thuốc lá, nhìn ra xa, nhả ra những làn khói xám xịt, nhuốm màu cuộc đời chị.
Quang Tử, viết lại từ lời kể của Thanh Vân.
