Cuộc đời vốn dĩ là một dòng chảy đầy thử thách, nhưng liệu có con đường nào để chúng ta tìm thấy sự an lạc và giải thoát khỏi khổ đau? Bài viết này sẽ hé lộ những bí ẩn đằng sau những phiền muộn và cách bạn có thể từng bước vượt qua chúng, khám phá sự đủ đầy ngay trong chính mình trên chiasedaophat.com.
Biết đủ thì người nghèo khổ cũng vui
Đức Phật, sau khi đạt được giác ngộ, đã dành trọn đời mình để thuyết giảng giáo lý cho chúng sinh. Ngài duy trì lối sống kham khổ, khất thực hàng ngày với tâm thế an nhiên, từ bi của một bậc tu hành. Một lần nọ, trên đường trở về Tinh xá, Ngài đã gặp một vị Bà la môn. Vị này, khi nhìn thấy dung mạo phi phàm và tuấn tú của Đức Phật, đã cảm thấy vô cùng hài lòng và nảy ra ý định muốn gả con gái mình cho Ngài.

Một ngày nọ trên đường về Tinh xá, Ngài gặp một vị Bà la môn. Vị này nhìn thấy Đức Phật tướng mạo anh tuấn khác người cảm thấy rất đắc ý bèn nảy ý định gả con gái cho Đức Phật.
Không tham dục thì phước báu vô biên
Vị Bà la môn tiến lại gần, chào Đức Phật và bày tỏ:
“Nhà sư trẻ đang đi đâu vậy? Tôi thấy người có khí phách oai hùng, dung mạo anh tuấn, chắc chắn nếu hoàn tục sẽ có cuộc sống vô cùng tốt đẹp, hưởng thụ vinh hoa phú quý không ngừng. Ta có một cô con gái nhan sắc tuyệt trần, khiến ai nhìn thấy cũng đều say đắm và mong muốn được kết duyên. Con gái ta hôm nay vừa tròn 16 tuổi, đã đủ tuổi lập gia thất. Ta kén chọn mãi vẫn chưa thấy ai xứng đáng, nay gặp được nhà sư, ta cảm thấy vô cùng hài lòng. Nếu nhà sư bằng lòng hoàn tục, trở thành con rể của ta, chắc chắn sẽ có được hạnh phúc viên mãn cả đời, khiến vạn người ngưỡng mộ.”
Đức Phật lắng nghe với lòng từ bi và đáp lại một cách từ tốn: “Ta xin cảm ơn tấm lòng tốt của ông. Tuy nhiên, ta đã chọn con đường tu hành, quen với cuộc sống khổ hạnh và không còn vướng bận bởi bất cứ thứ gì trên thế gian này.”
Vị Bà la môn vội vàng nói: “Nhà sư có lẽ chưa tin? Con gái ta đẹp đến mức khiến mọi đàn ông nhìn vào đều say mê. Ta tin chắc rằng, khi nhà sư nhìn thấy dung nhan của con gái ta, người cũng sẽ bị cuốn hút mà thay đổi ý định. Ta xin phép được đưa cháu đến gặp nhà sư nhé?”
Đức Phật mỉm cười và đồng ý: “Thôi được.”
Nghe Đức Phật chấp thuận, vị Bà la môn vô cùng mừng rỡ. Ông vội chạy về nhà, nói với vợ: “Bà ơi, tôi đã tìm được người xứng đáng để gả con gái mình rồi. Nhìn tướng mạo của người này thật phi phàm và anh tuấn, chắc chắn sau này sẽ làm nên nghiệp lớn. Việc gả con gái cho người này là quyết định sáng suốt nhất. Bà hãy gọi con gái ra, ăn mặc thật đẹp để chúng ta mau chóng đi ra mắt.”
Người vợ ngạc nhiên: “Ông sao vậy? Sao có thể vội vàng gả con gái như thế? Con gái chúng ta quá xinh đẹp, sao phải gấp gáp đi ra mắt họ?”
Vị Bà la môn trấn an: “Bà đừng lo, cứ bảo con gái mặc đẹp vào. Tôi đảm bảo bà sẽ hài lòng khi gặp họ.”
Thế là, cặp vợ chồng giục giã con gái ăn diện thật lộng lẫy để đi gặp Đức Phật. Cô gái vốn đã xinh đẹp, nay được trang điểm thêm càng thêm phần rạng rỡ.
Cặp vợ chồng cùng cô con gái quay trở lại nơi họ đã gặp Đức Phật, nhưng Ngài đã không còn ở đó, chỉ còn lại những dấu chân in trên mặt đất. Họ lần theo dấu chân và cuối cùng tìm thấy Ngài đang ngồi thiền dưới một gốc cây, mắt nhắm nghiền.
Vị Bà la môn nhẹ nhàng tiến đến gần Đức Phật và nói: “Nhà sư, vợ chồng tôi đã đưa con gái xinh đẹp tuyệt trần của mình đến đây rồi. Xin ông hãy mở mắt ra và nhìn xem, cháu đẹp đến nhường nào.”
Cô con gái khi nhìn thấy Đức Phật, đã cảm mến trước dung mạo phi phàm của Ngài, nàng e thẹn cúi đầu mỉm cười. Đức Phật lúc này mở mắt, nhìn ba người đối diện và hỏi: “Ông có thể cho ta biết, ai là con gái của ông vậy? Ta thấy ở đây có hai người phụ nữ.”
Vị Bà la môn vô cùng ngạc nhiên: “Đây là con gái trẻ trung xinh đẹp của tôi, còn người phụ nữ bên cạnh là mẹ của cháu, bà ấy đã ngoài 40 tuổi. Chẳng lẽ nhà sư không phân biệt được sao?”
Đức Phật giải thích: “À, ta đã thấy rồi. Con gái ông còn trẻ, còn vợ ông đã có tuổi. Cho ta hỏi, hơn 20 năm trước, dung nhan bà ấy trông như thế nào?”
Vị Bà la môn đáp: “20 năm trước, bà ấy cũng xinh đẹp như con gái tôi bây giờ.”
Đức Phật tiếp tục hỏi: “Vậy thì, 20 năm sau, con gái ông bà sẽ trông như thế nào?”
Vị Bà la môn trả lời: “20 năm sau, cháu sẽ trông giống như mẹ nó thôi, làm gì có ai trẻ mãi được?”
Phiền não và khổ đau – gốc rễ của giải thoát

Những lời răn của Đức Phật về đời người giúp chúng ta nhận ra rằng, không có gì là vĩnh viễn, bởi kiếp người quá ngắn ngủi.
Đức Phật mỉm cười và nói:
“Đó chính là lý do tại sao ta nhìn con người chỉ thấy sự khác biệt về tuổi tác, chứ không có khái niệm đẹp hay xấu. Bởi lẽ, khi còn trẻ trung, con người có vẻ ngoài khác hẳn khi về già. Sắc đẹp, dù trước đây có rạng ngời đến đâu, rồi cũng sẽ tàn phai theo thời gian. Chính vì sự chấp trước vào sắc dục mà con người không thể nhìn thấu sự thật này. Nhưng ta đã ngộ được chân lý đó.”
“Vẻ đẹp bên ngoài giống như một cái bẫy, nhấn chìm con người. Một khi đã rơi vào đó, họ cứ thế mà chìm sâu hơn. Thời gian không chừa một ai, nó sẽ hủy hoại nhan sắc đó, giống như cuộc đời con người, mấy ai sống quá trăm năm?”
“Tuy nhiên, đối với người tu hành chân chính, nếu đạt đến sự viên mãn, họ sẽ vượt thoát khỏi khái niệm sinh tử. Để đạt được điều đó, cần phải đoạn tuyệt mọi ràng buộc trần tục. Hãy sớm giác ngộ điều này trước khi quá muộn: ‘Đời người là bể khổ, mọi sự đều khổ’.”
Vợ chồng vị Bà la môn sau khi nghe những lời này, như bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Họ vội quỳ xuống, xin Đức Phật nhận họ làm đệ tử để có thể thoát khỏi những khổ đau của kiếp người.
Lời dạy của Đức Phật về bản chất vô thường của cuộc đời giúp chúng ta nhận thức rằng, không có gì là vĩnh cửu. Kiếp người vốn dĩ rất ngắn ngủi. Vẻ đẹp dù có lộng lẫy đến đâu rồi cũng sẽ phai tàn theo năm tháng, bởi lẽ sinh, lão, bệnh, tử là quy luật tất yếu của tạo hóa.
Chỉ có việc tu hành, buông bỏ mọi ham muốn trần tục và hướng đến sự giác ngộ viên mãn mới là con đường duy nhất giúp con người thoát khỏi mọi khổ đau của cuộc đời.
Đời người tự tìm trái đắng
Để thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất vô thường của cuộc đời và tìm kiếm con đường giải thoát khỏi khổ đau, hãy khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
