Trong dòng chảy cuộc sống, tâm trí thường dễ bị cuốn theo những yếu tố bên ngoài, khiến ta lãng quên thực tại và đánh mất sự tỉnh táo. Khám phá Chiasedaophat để tìm hiểu cách rèn luyện một tâm hồn vững chãi, không để ngoại cảnh chi phối, từ đó sống trọn vẹn hơn với chính mình.
Phóng dật là trạng thái tâm bị lôi cuốn mạnh mẽ bởi các yếu tố bên ngoài, dẫn đến sự mất kiểm soát và buông lung. Khi tâm trí liên tục bị thu hút bởi những gì xảy ra xung quanh, nó trở nên lang thang, bất định và dễ dàng bị cuốn theo các đối tượng bên ngoài, đó chính là biểu hiện của sự phóng dật.
Hậu quả của việc chạy theo những yếu tố bên ngoài là sự thất niệm. Điều này có nghĩa là ta bỏ quên, không còn nhận thức rõ ràng về thực tại thân tâm của chính mình, trở nên không trọn vẹn với bản thân. Khi mất đi sự nhận thức về chính mình (thất niệm), ta cũng đồng thời đánh mất sự tỉnh giác. Từ đó, có thể thấy rõ hai thái độ sống đối lập:
1. Sống buông lung, phóng dật, dẫn đến thất niệm và mất tỉnh giác.
2. Sống tinh tấn, luôn quay về với thực tại, nhờ đó đạt được chánh niệm và tỉnh giác.
Phật dạy rằng, “Tâm Không Phóng Dật” là pháp tu đầu tiên và quan trọng nhất.

Chỉ cần thường xuyên nhận biết, cẩn trọng, chú tâm và quan sát thân tâm trong mọi hoạt động hàng ngày, ta sẽ chấm dứt tình trạng buông lung, phóng dật.
Sự phóng dật biểu hiện qua việc tâm hướng về quá khứ, tương lai hoặc lan tỏa ra bên ngoài, khiến ta rơi vào thế giới ảo tưởng và đánh mất kết nối với thực tại. Ngược lại, bằng cách thường xuyên nhận biết, cẩn trọng, chú tâm và quan sát mọi diễn biến của thân và tâm trong mọi sinh hoạt đời sống, ta sẽ không còn bị cuốn vào vòng xoáy phóng dật.
Để sống một cuộc đời thiền định và tỉnh thức, việc thấu hiểu sâu sắc những sự thật căn bản sau đây là vô cùng cần thiết:
- Vô minh và Minh: Phân biệt rõ ràng giữa sự si ám, u tối của vô minh và sự sáng tỏ, trí tuệ của minh.
- Không tham ưu và Không dính mắc: Nhận ra bản chất của khổ đau là do tham ái và sự chấp trước, từ đó buông bỏ để giải thoát.
- Luân hồi sinh tử và Tịch tịnh Niết Bàn: Hiểu rõ quy luật của sinh tử luân hồi và mục tiêu tối hậu là sự an lạc tuyệt đối của Niết Bàn.
- Tập Đế và Đạo Đế – Khổ Đế và Diệt Đế: Nắm vững Tứ Diệu Đế, bao gồm nguyên nhân của khổ đau (Tập Đế), bản chất của khổ đau (Khổ Đế), sự chấm dứt khổ đau (Diệt Đế) và con đường dẫn đến sự chấm dứt khổ đau (Đạo Đế).
- Thế giới Tập Khởi và Thế giới đoạn diệt: Nhận thức rằng mọi sự vật, hiện tượng đều có nguyên nhân và quá trình hình thành (tập khởi), và chúng cũng sẽ chấm dứt (đoạn diệt).
- Phóng dật và tinh tấn: Đối trị sự lơ là, xao lãng của phóng dật bằng nỗ lực tinh tấn không ngừng nghỉ.
- Thất niệm và chánh niệm: Thay thế trạng thái mất nhận thức, quên lãng của thất niệm bằng sự tỉnh táo, chú tâm của chánh niệm.
- Mê muội và tỉnh giác: Vượt qua sự u tối, mờ mịt của mê muội để đạt đến trạng thái sáng suốt, nhận biết rõ ràng của tỉnh giác.
Để đi sâu hơn vào những nguyên lý và phương pháp tu tập quan trọng này, mời bạn khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
