Những băn khoăn về nghiệp báo phá thai và cách siêu độ cho các vong nhi luôn là nỗi lòng trăn trở của nhiều người, đặc biệt khi đứng trước những rào cản về địa lý hay sự kết nối tâm linh. Liệu có cách nào để gửi gắm lòng thành đến các sinh linh bé nhỏ, hay câu hỏi về trách nhiệm giữa cha và mẹ, đâu là lựa chọn nhân văn nhất, tất cả sẽ được <a href="Chia sẻ Đạo Phật“>Chia sẻ Đạo Phật lý giải qua bài viết này.
Hỏi: Con xin được bày tỏ nỗi lòng về vấn đề nạo phá thai, nghiệp báo và cách siêu độ cho các vong nhi. Con rất xúc động khi tìm hiểu về những khía cạnh này, tuy nhiên, con vẫn còn nhiều băn khoăn. Làm thế nào để giúp vong nhi siêu thoát khi con ở xa chùa chiền, không quen biết quý sư thầy, sư cô? Làm sao để biết được vong nhi đã thực sự siêu thoát? Con có nên cầu nguyện để vong nhi ở lại bên cạnh con hoặc theo ông bà để tránh bị bơ vơ? Nghiệp báo phá thai có phải chỉ người mẹ gánh chịu, hay người cha cũng liên đới? Nếu con sinh con ra mà không đủ khả năng nuôi dưỡng, thì việc phá thai có phải là hành động giúp vong nhi tránh khỏi khổ đau khi sinh ra trên đời? Kính mong Thầy khai sáng cho con những điều này.

Ảnh minh họa
Đáp: Theo quan niệm dân gian, một gia đình hạnh phúc và có phúc đức là gia đình “hào con hào của”. Gia đình có phước đức thì sinh con khỏe mạnh, còn gia đình thiếu phước thì con chết yểu hoặc không sinh được con, dù có tài sản lớn đến đâu cũng bị xem là “thiếu phước” hay “ác nhân”.
Trong quá khứ, quan niệm trọng nam khinh nữ còn ăn sâu vào tiềm thức. Việc sinh con trai được xem là niềm vui lớn, tổ chức ăn mừng linh đình, trong khi sinh con gái lại mang đến nỗi buồn. Tuy nhiên, những quan niệm lạc hậu này không nên là lý do để phá bỏ thai nhi. Ngày nay, ở một số nơi, việc phá thai, đặc biệt là thai nhi nữ, lại trở nên phổ biến.
Quan niệm lỗi thời về việc sinh con trai hay con gái

Ảnh minh họa
Ước mong có con trai hay con gái đã tồn tại xuyên suốt lịch sử phương Đông. Nhiều triều đại vua chúa đã xáo trộn vì không có con nối dõi, nhiều hoàng hậu bị bạc đãi vì không sinh được hoàng tử. Ngay cả trong dân gian, việc sinh con không đúng giới tính mong đợi cũng gây ra những xáo trộn trong gia đình. Người phụ nữ thường là nạn nhân của mong muốn cá nhân này.
Quan niệm “Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” thể hiện sự ưu tiên con trai để nối dõi tông đường, cùng với quan niệm “con gái là con người ta”. Nhu cầu về lực lượng lao động và bảo vệ an ninh cũng khiến con trai được ưa chuộng hơn, đặc biệt là con đầu lòng.
Khảo sát cho thấy đa số đàn ông và ngay cả nhiều bà mẹ đều mong muốn có con trai. Một số nhà kinh tế còn cho rằng việc nuôi con gái tốn kém hơn.
Tuy nhiên, trong một xã hội văn minh, trai hay gái đều là con. Nam hay nữ đều có tài năng, trí tuệ ngang nhau và có thể đóng góp cho gia đình, xã hội bằng chính năng lực và trí tuệ của mình, vốn không phân biệt giới tính.
Hành động phá bỏ thai nhi
Tại nhiều quốc gia đông dân, việc phá thai diễn ra ngày càng phổ biến. Nguyên nhân bao gồm việc xác định giới tính thai nhi là nữ, hạn chế sinh con, mang thai ngoài ý muốn khi chưa kết hôn, hoặc vì nghèo đói mà lo sợ con sinh ra sẽ khổ. Đây là những thực trạng khắc nghiệt của con người trên Trái Đất.
Siêu độ thai nhi
Tại các chùa ở Việt Nam, đặc biệt là Quan Âm tu viện, có rất nhiều “bà mẹ” đến xin đặt tên, pháp danh quy y cho vong nhi và thờ cúng. Một số người đã phá thai nhiều lần, đến khi nhận thức được tội lỗi thì hoảng sợ, đi tìm thầy bói và được phán là có vong nhi đeo bám, nhập. Để tránh bị ám ảnh, họ tiến hành cúng bái linh đình, tốn kém nhưng vô ích.
Những “bà mẹ bất đắc dĩ” này phải sống trong lo âu, nghi ngờ, không biết đường nào thoát khỏi. Họ còn bị dư luận gán ghép với tội danh “giết con”, “sát sanh”, “giết người”, khiến tâm trí hoang mang. Thậm chí, có người tin vào việc vong nhập, hành hạ để trả quả báo. Một số “bà mẹ” còn cố tình tìm cách cho vong nhập, thậm chí nhờ người khác làm giúp để “trả nợ” cho thiên hạ, gọi là “áp vong”. Đây là những nỗi khổ không gì sánh bằng.
Việc siêu độ thai nhi là một hành động bất đắc dĩ. Vong thai nhi là một hiện tượng siêu hình, có hay không là tùy thuộc vào niềm tin của mỗi người. Nếu bạn không để tâm, không tin vào việc có vong nhi nhập, thì sẽ không có vấn đề gì. Ngược lại, nếu bạn tin rằng có vong nhi nhập, bạn sẽ bị vướng bận, thậm chí có thể dẫn đến điên loạn.
Theo giáo lý nhà Phật

Ảnh minh họa
Mọi sự vật, hiện tượng đều không có thật tướng, chỉ là do tâm niệm mà có. Việc nhà chùa đặt tên, pháp danh và thờ cúng vong nhi là để khuyến thiện, nhắc nhở người tại thế không sống buông thả trong dục lạc, không có tâm sát hại, hiểm độc, không làm việc ác, thất đức.
Là Phật tử, chúng ta đã thọ trì ngũ giới: không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu. Việc giữ giới không sát sanh, tức là không làm tổn hại thai nhi, sẽ giúp bạn không còn lo âu. Khi không uống rượu, bạn sẽ không còn phóng túng trong dục lạc, từ đó hạn chế việc sinh con và làm hại thai nhi.
Giữ giới không tà dâm đồng nghĩa với việc hạn chế sinh con. Nếu bạn không sống buông thả trong quan hệ vợ chồng, chắc chắn bạn sẽ không làm tổn hại thai nhi, bởi lẽ khi không vướng bận nhiều về con cái, bạn sẽ không có lý do để sát sanh hay làm tổn hại thai nhi.
Chỉ cần thực hành những điều này, bạn sẽ được hạnh phúc và an lạc dưới ánh hào quang của Đức Phật.
HT. Thích Giác Quang
Tìm hiểu sâu hơn về những khúc mắc này và khám phá những lời giải đáp chi tiết hơn trên chuyên mục Đạo phật.
