Hiểu rõ cách tiếp cận lời Phật dạy là chìa khóa để hành giả đạt đến sự thấu suốt giáo lý. Bài viết này sẽ làm rõ sự khác biệt tinh tế giữa đọc, xem, tụng, niệm và trì kinh, giúp bạn định hình rõ hơn con đường tu tập của mình. Khám phá thêm tại Chia sẻ Đạo Phật.
Phân biệt các thuật ngữ trong thực hành kinh điển Phật giáo
Trong thực hành Phật giáo, có nhiều thuật ngữ được sử dụng để chỉ việc tiếp cận và thực hành lời Phật dạy, bao gồm đọc kinh, xem kinh, tụng kinh, niệm kinh, và trì kinh. Mặc dù có sự khác biệt về cách thức thực hiện, tất cả đều hướng đến mục tiêu chung là giúp hành giả thấu suốt giáo lý của Đức Phật được trình bày trong các bản kinh.
Sự khác biệt cụ thể giữa các thuật ngữ này như sau:
- Đọc kinh: Thực hiện bằng miệng, có thể là đọc thành tiếng hoặc đọc thầm.
- Xem kinh: Tiếp nhận lời Phật dạy thông qua thị giác, đọc bằng mắt.
- Tụng kinh: Lặp đi lặp lại nhiều lần một câu, một đoạn hoặc cả một bộ kinh cho đến khi hành giả thông suốt và tỏ rõ được ý nghĩa sâu xa bên trong.
- Niệm kinh: Tương tự như niệm Phật, hành giả tập trung vào việc cảm nhận ân huệ cứu độ của Đức Phật. Thuật ngữ “tụng niệm” thường được dùng chung, và “tụng kinh niệm Phật” là một ví dụ điển hình.
- Trì kinh: Là giai đoạn cao hơn, khi hành giả đã thấu hiểu tường tận giáo lý Phật dạy và có khả năng áp dụng những lời dạy đó vào đời sống thực tế hàng ngày một cách nhuần nhuyễn.
Do đó, đọc kinh, xem kinh, và tụng kinh được xem là những bước khởi đầu quan trọng, là nền tảng để dẫn đến việc niệm kinh và trì kinh.

Ý nghĩa cốt lõi và phương tiện tiếp cận kinh điển
Để việc thực hành kinh điển đạt được thành quả viên mãn, điều cốt yếu không nằm ở việc chỉ phát ra âm thanh của câu kinh, câu kệ. Thay vào đó, hành giả cần phải thấu suốt được những giáo lý sâu sắc mà Đức Phật đã chỉ dạy, như lý nhân quả, vô thường, và vô ngã.
Người không biết chữ có thể tiếp cận kinh điển không?
Dĩ nhiên, những người không biết chữ sẽ gặp khó khăn trong việc tự mình đọc các câu kinh được ghi trong sách. Tuy nhiên, điều này không ngăn cản họ tiếp nhận và thấu hiểu lời Phật dạy. Họ vẫn có thể đạt được sự sáng tỏ về ý Phật thông qua việc lắng nghe người khác đọc hoặc thuyết giảng kinh điển. Như vậy, biết chữ thì đọc, không biết chữ thì nghe.
Điểm mấu chốt là dù đọc hay nghe, hành giả cần phải đạt được “cái thấy” – sự thấu hiểu và giác ngộ.
“Cái thấy” là mục tiêu, đọc và nghe là phương tiện
“Cái thấy” chính là mục tiêu tối thượng mà mọi phương pháp thực hành kinh điển hướng tới. Việc đọc hay nghe chỉ là những phương tiện linh hoạt, cho phép hành giả lựa chọn cách tiếp cận phù hợp nhất với khả năng nhận thức và cảm thụ của bản thân. Bất kỳ phương tiện nào, miễn là dẫn đến sự thấu suốt và giác ngộ, đều có giá trị.
Một minh chứng rõ ràng cho điều này là trường hợp của Lục Tổ Huệ Năng. Ngài không biết chữ, nhưng chỉ qua việc nghe người khác tụng kinh đã ngộ đạo và trở thành một vị Tổ uyên bác trong Thiền tông. Điều này khẳng định rằng, sự giác ngộ không phụ thuộc vào khả năng đọc chữ mà phụ thuộc vào sự thấu suốt giáo lý.
Mong rằng những phân tích trên đã giúp bạn hiểu rõ hơn về ý nghĩa sâu sắc của việc đọc, xem, niệm, trì kinh, và mời bạn khám phá thêm nhiều kiến thức bổ ích khác trong chuyên mục Đạo phật.
