Cách lựa lời ăn nói khéo léo để chinh phục mọi người

duc phat chaymoc 2252 1
0
(0)

Cách thức truyền đạt tư tưởng và cảm xúc đóng vai trò then chốt trong việc định hình mối quan hệ giữa con người. Lời nói, dù là phương tiện trực tiếp kết nối tâm hồn, cũng tiềm ẩn nguy cơ gây tổn thương nếu không được trau chuốt và ý thức. Bài viết này sẽ khám phá nghệ thuật dùng từ sao cho tinh tế, giúp bạn tạo dựng thiện cảm và chinh phục lòng người một cách hiệu quả, đồng thời tìm hiểu thêm tại Chiasedaophat.

Ngôn ngữ tồn tại dưới nhiều hình thức đa dạng, bao gồm ngôn ngữ viết, ngôn ngữ nói và ngôn ngữ phi lời (thể hiện qua cử chỉ, ánh mắt, nụ cười). Mặc dù có quan niệm cho rằng ngôn ngữ viết có giá trị hơn vì “lời nói gió bay, chữ viết còn lại”, việc đánh giá thấp vai trò của lời nói là chưa thỏa đáng.

Mọi lời nói đều xuất phát từ tư tưởng, ý niệm sâu xa trong tâm trí. Tuy nhiên, nếu ý niệm đó không chân chánh, không thiện lành, lời nói có thể dẫn đến khổ đau và tội lỗi. Việc tạo nghiệp từ lời nói, hay còn gọi là khẩu nghiệp, sẽ mang lại những hậu quả không thể tránh khỏi.

Trong kinh Pháp Cú, lời dạy đầu tiên của phẩm Song Yếu đã nhấn mạnh:

“Ý dẫn đầu các pháp

Ý làm chủ, ý tạo

Nếu với ý ô nhiễm

Nói lên hay hành động

Khám phá: Bát Chánh Đạo: Lộ Trình Trung Dung Vượt Thoát Khổ Đau, Chạm Đỉnh Giác Ngộ

Khổ não bước theo sau

Như xe, chân vật kéo”.

Đối với người xuất gia, lỗi lầm liên quan đến lời nói (như nói dối) là một trong những giới cấm quan trọng, đòi hỏi sự gìn giữ suốt đời. Đối với Phật tử tại gia, việc tuân thủ Ngũ giới hoặc Thập thiện giới bao gồm việc tránh bốn lỗi về lời nói: nói dối, nói hai lưỡi, nói thêu dệt và nói lời thô ác. Bất kể là lỗi nào, chúng đều gây tổn hại cho người khác và chính bản thân người nói. Việc giữ gìn lời nói đã đóng góp vào bốn trong mười điều thiện, cho thấy tầm quan trọng to lớn của việc ăn nói trong đời sống tu tập của người con Phật.

Lựa lời mà nói 1

Nói những lời không chân chính thiện lành là tạo khẩu nghiệp, về sau phải gánh chịu những khổ não là lẽ đương nhiên không tránh khỏi.

Câu ca dao Việt Nam “Lời nói không mất tiền mua/Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” khuyên nhủ chúng ta về sự cẩn trọng trong giao tiếp. Cổ nhân thường dạy “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”, nhấn mạnh sự cân nhắc kỹ lưỡng trước khi phát ngôn. Khác với hành động có thể sửa sai, lời nói khi đã thốt ra khó lòng rút lại. Như câu “sẩy chân còn hơn sẩy miệng” hay “nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy” (một lời nói ra, bốn ngựa khó đuổi kịp) đã minh chứng sức mạnh và tốc độ lan tỏa của lời nói, có khả năng tác động sâu sắc đến cá nhân và cộng đồng.

Trong cuộc sống, sự khác biệt về quan điểm là điều khó tránh khỏi, dẫn đến mâu thuẫn. Tuy nhiên, người có tu tập sẽ biết cách lựa lời, giao tiếp một cách hòa ái, tránh làm tổn thương hay phiền lòng người khác. “Khẩu hòa vô tranh” (lời nói hòa ái, không tranh cãi) là một trong sáu pháp sống lục hòa, thể hiện sự thanh tịnh trong cách ứng xử của đệ tử Phật.

Lời nói nhẹ nhàng, nhu hòa, thân ái, không gây tổn thương được gọi là ái ngữ. Đây là một trong bốn phương pháp Bồ-tát dùng để cảm hóa chúng sinh (Tứ nhiếp pháp). Tuy nhiên, ái ngữ không chỉ giới hạn trong các hành động cao cả mà còn cần thiết trong đời sống giao tiếp hàng ngày. Mối quan hệ thân thiện, yêu mến giữa con người ban đầu thường được xây dựng từ cách nói năng. Ngược lại, sự ghét bỏ, oán trách hay thù hằn cũng có thể bắt nguồn từ lời nói.

Có những lời nói yêu thương đọng lại trong tâm trí người nghe suốt đời, nhưng cũng có những lời lẽ cay nghiệt khiến họ mang theo đến khi nhắm mắt:

“Lời nói không là dao

Xem thêm: Thực tại: Vượt ngoài không gian, thời gian và quy luật nhân quả

Mà cắt lòng đau nhói

Lời nói không là khói

Mà mắt người cay cay…”.

Những lời nói mang ý nghĩa sâu sắc, được lưu truyền qua nhiều thế hệ và văn hóa, trở thành những danh ngôn bất hủ. Điều này cho thấy, dù tưởng chừng vô hình, lời nói lại sở hữu tầm quan trọng to lớn.

Tuy nhiên, ái ngữ vẫn chưa thể bao hàm trọn vẹn ý nghĩa của thiện ngôn. Thiện ngôn đòi hỏi sự hội tụ của năm yếu tố:

Nói nhã nhặn: Lời nói cần nhỏ nhẹ, dịu dàng, từ tốn, khiêm cung, thể hiện sự lịch sự, tế nhị, lễ phép và kính trên nhường dưới. Cách xưng hô đúng mực, không nói trống không, đi kèm thái độ ôn hòa là những biểu hiện của lời nói nhã nhặn. Câu nói “Chim khôn hót tiếng rảnh rang/Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe” đã minh chứng cho điều này.

Tìm hiểu thêm: Tiếng lòng mẹ: Lời sám hối hóa giải nghiệp duyên thai nhi

Nói hợp thời: Lời nói cần đúng lúc, đúng người và đúng hoàn cảnh. Không thể tùy tiện phát ngôn hay nói chuyện với bất kỳ ai vào bất kỳ lúc nào. Nói năng không phù hợp với thời điểm, hoàn cảnh có thể khiến lời nói, dù có ý tốt, cũng bị xem là “vô duyên” hoặc “đoảng”.

Nói chân thật: Lời nói phải phản ánh đúng sự thật khách quan và đúng với tâm ý của người nói. Nói sai sự thật, dù chỉ lần đầu có thể lừa được người nghe, nhưng về lâu dài sẽ làm mất đi lòng tin. Lòng tin là “quốc gia chi bảo”, là nền tảng quan trọng của nhân cách con người (“Nhân vô tín bất lập” – người không có tín niệm thì không thể đứng vững).

Nói hữu ích: Dù lời nói có nhu hòa, êm ái đến đâu, nếu không mang lại lợi ích cho người nghe thì cũng chỉ là lãng phí thời gian.

Nói với từ tâm: Lời nói cần xuất phát từ lòng thương người, mong muốn mang lại lợi lạc cho người nghe. Nói mà không có từ tâm thường xuất phát từ nhu cầu cá nhân như khoe khoang, phô trương. Cái “ngã” lớn đôi khi khiến con người nói vì “nhu cầu được nói” của bản thân hơn là vì người nghe.

Mục đích cốt lõi của lời nói là truyền tải thông tin và chia sẻ cảm xúc. Nếu không đạt được mục tiêu này, lời nói trở nên vô ích. Dù lời lẽ có ngọt ngào đến đâu, chúng cũng cần xuất phát từ tâm chân thật. Việc lựa chọn và sửa đổi lời nói để tạo thành ái ngữ, thiện ngôn cần bắt đầu từ việc tu sửa tâm ý sao cho chân thật, hòa ái. Khi nội tâm an tịnh và thiện lành, lời nói tự khắc sẽ chan chứa tình người. Tình yêu thương sẽ tự nhiên biểu hiện qua lời nói dịu dàng và khả ái.

Do đó, “lựa lời mà nói” có nghĩa là chúng ta cần cân nhắc kỹ lưỡng khi giao tiếp để tránh sai lầm, không tạo khẩu nghiệp và luôn nhận thức về hậu quả của lời nói. Quy luật nhân quả là không thay đổi, “nói là gieo, nghe là gặt”, và “gieo gió thì gặt bão”.

Tóm lại, lời nói là tấm gương phản chiếu tâm hồn con người. Hơn thế nữa, lời nói còn là thước đo nhân cách, chiều cao và chiều rộng của tâm thức. “Ngôn ngữ là sự trang điểm (trang nghiêm) của con người, là sự nở hoa của nhân cách…” (Nguyễn Thế Đăng).

Để hiểu sâu hơn về cách tu dưỡng tâm ý và lời nói theo triết lý nhà Phật, mời bạn khám phá chuyên mục Đạo phật.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang