Hưởng ứng niềm vui và sự tích cực từ những hành động tốt đẹp của người khác là một phương thức tu tập mang lại lợi ích sâu sắc, giúp gia tăng phước báu và vun bồi tâm tính. Sự hoan hỷ này không chỉ là biểu hiện của lòng từ bi mà còn là động lực để lan tỏa những giá trị nhân văn. Khám phá cách thực hành tùy hỷ công đức để tích lũy phúc lành mỗi ngày tại chiasedaophat.com.
Tùy hỷ, theo nghĩa Hán Việt, có thể được hiểu là “vui theo”. Khi kết hợp với “công đức” – những hành động thiện lành xuất phát từ ý chí và tâm hướng thiện – tùy hỷ công đức mang ý nghĩa là sự vui mừng, hoan hỷ khi chứng kiến người khác làm việc tốt, thực hiện điều thiện hay tạo ra những giá trị tích cực. Niềm vui này không chỉ dừng lại ở sự tán thưởng mà còn thôi thúc mong muốn được đóng góp, hỗ trợ để những hành động thiện lành đó được trọn vẹn.
Trong giáo lý nhà Phật, việc thực hành tùy hỷ công đức mang lại những lợi ích to lớn cho bản thân. Cụ thể, nếu chúng ta tùy hỷ công đức của những người kém mình, phước đức tích lũy của chúng ta sẽ vượt trội hơn họ. Khi tùy hỷ công đức của những người ngang bằng, chúng ta sẽ đạt được mức phước đức tương đương. Đặc biệt, việc tùy hỷ công đức của chư Phật sẽ mang lại cho chúng ta một phần công đức vô lượng.

Tùy hỷ công đức từ tâm mà làm, phước đức từ đó mà ra, không phải công đức của người này làm giảm công đức của người khác.
Do đó, bản chất của tùy hỷ công đức nằm ở tâm, không phụ thuộc vào hình tướng bên ngoài. Trong cộng đồng Tăng đoàn, tùy hỷ công đức được xem là một yếu tố cốt lõi, có khả năng thanh lọc tâm thức, hóa giải những đố kỵ, ghen ghét tiềm ẩn. Việc thực hành tùy hỷ giúp mỗi cá nhân an trú trong tâm mình và sống hòa hợp với mọi người.
Nói một cách gần gũi hơn, tùy hỷ là chia sẻ niềm vui, còn công đức là những hành động mang lại điều tốt đẹp, hạnh phúc. Khi chứng kiến những điều tốt lành, chúng ta cảm thấy vui mừng như thể chính mình cũng đang thụ hưởng và có mong muốn hỗ trợ để niềm vui đó được lan tỏa. Khi thấy người khác làm việc phước, chúng ta sẵn sàng góp sức với tâm thế hân hoan, chân thành chia sẻ niềm vui và thành quả của họ mà không có sự phân biệt.
Người thực hành hạnh bố thí đã thể hiện lòng từ bi và vượt qua tính ích kỷ. Khi chúng ta tùy hỷ và hỗ trợ cho hành động bố thí của người khác, chính là lúc tâm ta khởi lên sự khuyến thiện và phá trừ tâm tật đố.
Phật dạy rằng, tùy hỷ là một pháp bố thí mang lại công đức lớn lao, đặc biệt phù hợp với những người còn khó khăn về vật chất, chưa có điều kiện trực tiếp thực hiện các hành động bố thí lớn. Pháp tùy hỷ được xem là một phương thức tạo công đức hiệu quả.
Lý do khiến tùy hỷ công đức mang lại phước đức vô lượng là bởi vì “tâm bố thí quan trọng hơn vật bố thí” và “của cho không bằng cách cho”. Nếu tâm không hoan hỷ, dù có bố thí nhiều tài sản, công đức cũng không nhiều. Ngược lại, với tâm tùy hỷ, dù chỉ bố thí một phần nhỏ cũng có thể tạo ra vô vàn phước đức.
Ví dụ, một người giàu có thể góp tiền xây chùa, còn người nghèo không có tiền bạc thì có thể phát tâm tùy hỷ, vui mừng trước việc công đức đó. Nếu người nghèo có thể đóng góp sức lực trong khả năng của mình với lòng thành tâm, thì đó cũng chính là đang tạo công đức.
Tùy hỷ công đức xuất phát từ tâm, và phước đức cũng theo đó mà sinh ra. Công đức của người này không làm giảm công đức của người khác. Do đó, cùng thực hiện một việc thiện, có người nhận được phước đức rộng lớn nhờ tâm tùy hỷ bao la, có người chỉ nhận được một phần nhỏ vì tâm tùy hỷ còn hạn hẹp, còn tính toán thiệt hơn, hoặc còn tâm khoe mẽ.
Để hiểu sâu hơn về những khía cạnh tâm linh và thực hành trong giáo lý nhà Phật, mời bạn khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
