Giữa không gian thanh tịnh và vẻ đẹp dịu dàng của hồ sen, một chú tiểu đã bắt gặp khoảnh khắc kỳ diệu khi những giọt sương mai lấp lánh trên lá, phản chiếu ánh sáng muôn màu. Sự tĩnh lặng và vẻ đẹp mong manh ấy như một lời nhắc nhở về sự tuần hoàn của cuộc sống, một bài học sâu sắc mà bạn có thể khám phá thêm tại chiasedaophat.com.
Giọt Sương Trên Lá Sen: Bài Học Vô Thường Từ Thiên Nhiên
Sáng sớm tinh mơ, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp hé rạng, chú tiểu Khánh khoác lên mình chiếc áo cà sa nâu sẫm, bước ra khỏi không gian thanh tịnh của ngôi chùa. Không khí tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng chim hót líu lo từ xa vọng lại, như một bản giao hưởng dịu dàng chào đón ngày mới. Chú khẽ cúi mình, chắp tay trước ngực, thầm niệm một câu Phật hiệu, chuẩn bị cho những công việc thường nhật.
Ảnh minh hoạ.
Khu vườn phía sau chùa là nơi có một hồ sen nhỏ, mang lại vẻ đẹp thanh thoát. Mỗi buổi sáng, chú Khánh thường dành vài phút lặng lẽ bên hồ, ngắm nhìn những đóa sen đang khoe sắc, tỏa hương thơm dịu dàng và tinh khiết. Tuy nhiên, vào buổi sáng hôm nay, một điều đặc biệt đã thu hút sự chú ý của chú. Trên mỗi chiếc lá sen xanh mướt, những giọt sương trong veo đọng lại, tựa như những viên ngọc bích lấp lánh. Ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua, khiến mỗi giọt sương như một lăng kính nhỏ, phản chiếu muôn vàn sắc màu lung linh, huyền ảo. Đứng lặng lẽ, chú cảm nhận được một sự bình yên sâu lắng, mộc mạc lan tỏa trong tâm hồn.
Với sự tò mò và thích thú, chú Khánh nhẹ nhàng đưa tay chạm vào một giọt sương. Nhưng chỉ với một cái chạm khẽ, giọt sương lập tức lăn tròn, rồi rơi xuống, tan biến vào chiếc lá sen mà không để lại bất kỳ dấu vết nào. Chú ngỡ ngàng, có chút tiếc nuối, rồi lại thử chạm vào những giọt sương khác. Kết quả vẫn vậy, tất cả đều tan biến một cách kỳ lạ, tựa như một phép màu bí ẩn của tạo hóa.
Trong lúc chú còn đang chìm đắm trong suy tư về sự biến mất bí ẩn của những giọt sương, chú nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc phía sau. Sư thầy đã lặng lẽ đứng đó tự lúc nào, ánh mắt hiền từ dõi theo chú với nụ cười ấm áp. Thầy chậm rãi tiến lại, ngồi xuống bên cạnh hồ sen, và cất lời hỏi:
“Con có suy ngẫm gì về những giọt sương ấy chăng?”
Chú Khánh cúi đầu, giọng trầm tư đáp: “Thưa thầy, con cảm thấy thật tiếc nuối mỗi khi chạm vào giọt sương, vì nó dường như tan biến ngay lập tức.”
Sư thầy khẽ mỉm cười, ánh mắt ánh lên tia sáng dưới nắng mai: “Giọt sương hiện hữu, nhưng rồi cũng sẽ tan biến. Nó chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trên lá sen. Cuộc đời của chúng ta cũng vậy, giống như giọt sương, đến rồi đi, tan biến mà không để lại dấu vết lâu dài.”
Chú Khánh chăm chú lắng nghe, tâm trí tràn ngập suy tư. Sư thầy tiếp tục giảng giải: “Trong giáo lý của Đức Phật, cuộc đời thường được ví von như giọt sương mai. Chúng ta hiện diện trên cõi đời này chỉ trong một khoảnh khắc của dòng thời gian vô tận, rồi lại tan biến vào hư vô. Mọi thứ trên đời đều mang tính vô thường, không có gì là vĩnh cửu. Điều quan trọng là chúng ta phải biết trân quý từng khoảnh khắc, bởi lẽ, ngay khi ta nhận thức được sự hiện hữu của nó, nó đã có thể tan biến.”
Lời dạy của thầy như một luồng ánh sáng khai sáng tâm trí chú. Chú cảm nhận rằng mọi sự vật, hiện tượng xảy ra đều mang một ý nghĩa riêng. Những giọt sương, dù tồn tại trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng vẫn góp phần tô điểm cho vẻ đẹp của cuộc sống. Mỗi buổi sáng, chúng được mặt trời chiếu rọi, được hiện diện trên những chiếc lá sen thanh khiết, rồi nhẹ nhàng tan biến mà không hề có sự phàn nàn hay tiếc nuối.
Nhìn xuống mặt hồ phẳng lặng, chú Khánh thấu hiểu rằng ngay cả sự ngắn ngủi cũng ẩn chứa những giá trị riêng. Những giọt sương có mặt để làm đẹp cho đời, và cũng như chú, những giây phút an lạc trong chùa là khoảng thời gian quý báu để trau dồi tâm tính, để tìm hiểu và sống thuận theo những chân lý. Dù không biết tương lai sẽ ra sao, chú biết mình cần phải trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại.
Sư thầy đứng dậy, đặt bàn tay ấm áp lên vai chú, khẽ nói: “Cuộc đời vốn dĩ là như vậy, Khánh ạ. Hãy trân trọng từng ‘giọt sương’ trong cuộc đời con, và hãy để mọi thứ đến rồi đi một cách tự nhiên. Chỉ cần ta luôn hiện diện với sự tỉnh thức và lòng biết ơn, thì dù những khoảnh khắc ấy có ngắn ngủi đến đâu cũng sẽ trở nên vô cùng ý nghĩa.”
Chú tiểu Khánh ngước nhìn thầy, trong lòng dâng lên niềm hạnh phúc và sự an yên khó tả. Chú cúi đầu, chắp tay bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến thầy vì bài học quý báu về ý nghĩa cuộc đời. Mỗi giọt sương giờ đây trở thành một lời nhắc nhở, rằng sự tồn tại không được đo lường bằng thời gian, mà bằng giá trị mà chúng ta mang lại trong từng khoảnh khắc.
Từ ngày hôm đó, mỗi khi nhìn thấy những giọt sương đọng trên lá sen, lòng chú Khánh lại tràn ngập một sự bình yên lạ thường. Chú không còn cố gắng chạm vào chúng nữa, mà chỉ lặng lẽ ngắm nhìn và cảm nhận vẻ đẹp mong manh nhưng tinh khiết của chúng. Chú học cách chấp nhận và buông bỏ, thấu hiểu rằng những gì đẹp đẽ nhất thường là những khoảnh khắc ta sống trọn vẹn với sự tỉnh thức và an lạc.
Trích từ truyện ngắn: Dưới mái hiên chùa
Khám phá thêm về giáo lý Đạo Phật và những bài học sâu sắc từ cuộc sống, thiên nhiên, bạn có thể đọc thêm nhiều bài viết hấp dẫn khác trong chuyên mục Đạo phật.