Cuộc sống của một nữ y tá tại Hà Nội đã thay đổi mãi mãi sau những trải nghiệm ám ảnh nơi phòng khám sản. Chứng kiến những sinh linh bé nhỏ bị tước đoạt, dù ở lứa tuổi nào, đã khắc sâu vào tâm trí cô những day dứt không nguôi, thôi thúc cô tìm kiếm sự an yên và chia sẻ Chia sẻ Đạo Phật.
Trong quá trình làm việc tại một bệnh viện ở Hà Nội, sau đó chuyển sang làm tại một phòng khám sản phụ khoa tư nhân, tôi đã chứng kiến vô số trường hợp bệnh nhân, từ người già, trẻ em, học sinh đến sinh viên, tìm đến phòng khám mỗi ngày. Dù mức lương không cao, chỉ đủ trang trải cuộc sống, nhưng những gì tôi chứng kiến hàng ngày đã để lại trong tôi sự day dứt và ám ảnh sâu sắc.
Những trải nghiệm ám ảnh từ công việc tại phòng khám sản
Ngay từ những ngày đầu làm việc, dù đã được đào tạo bài bản, việc chứng kiến trực tiếp các ca nạo hút thai, nơi những sinh linh bé nhỏ bị tước đi vì nhiều lý do như lựa chọn giới tính, mang thai ngoài ý muốn hay thiếu hiểu biết về phòng tránh, đã khiến tôi vô cùng sợ hãi và ám ảnh.
Dù bác sĩ có thực hiện nghi thức thắp nhang trước mỗi ca thủ thuật, tôi vẫn không thể giữ được bình tĩnh, tay chân run rẩy không kiểm soát. Dần dần, tôi cố gắng làm quen với công việc, nhưng sự ám ảnh, đặc biệt là từ những hoàn cảnh đặc biệt, vẫn không nguôi ngoai.
Trường hợp học sinh mang thai 19 tuần
Một trong những ca khiến tôi ám ảnh nhất là khi một nữ sinh trung học, mới ngoài 16 tuổi, đến phòng khám khi thai đã được 19 tuần. Cô bé thậm chí còn không nhận ra mình đã mang thai, chỉ nghĩ là mình bị béo lên. Khi bác sĩ hỏi về suy nghĩ của em, em lạnh lùng đáp: “Cứ làm cho cháu đi, đừng hỏi nhiều.”
Cảnh tượng sinh linh đã thành hình hài bị lấy ra khỏi cơ thể người mẹ, không còn nguyên vẹn, khiến tôi vô cùng đau đớn. Tôi đã khóc rất nhiều và sau đó đã nhờ “Hội bảo vệ sự sống” giúp chôn cất em bé. Còn người mẹ trẻ, cô bé ấy dường như không hề có một chút cảm xúc, thậm chí còn không ngoảnh lại nhìn con lần nào.
Việc này khiến tôi phải xin nghỉ làm một tuần vì quá sốc. Tôi đã nghĩ đến việc bỏ việc ngay lập tức, nhưng gánh nặng cơm áo gạo tiền và trách nhiệm với gia đình đã níu chân tôi lại.
Sau tuần nghỉ đó, tôi quay lại công việc. Ngoài nhiệm vụ y tá, tôi còn nhận thêm việc gói ghém cẩn thận những sinh linh bé nhỏ bị bỏ đi, thay vì để chúng bị vứt bỏ một cách vô tâm như trước. Việc này được thực hiện để các hội thiện nguyện có thể đến mang các em đi an táng.
Đôi khi, tôi cũng khuyên nhủ được các bà mẹ giữ lại con. Nhờ sự hỗ trợ của các đơn vị tình nguyện, nhiều em bé đã có cơ hội chào đời và sau đó được các tổ chức thiện nguyện đón nhận, chăm sóc.
Câu chuyện về cô gái 19 tuổi và đứa trẻ sinh non
Sau bốn năm gắn bó với công việc này, vào một ngày đông lạnh giá giữa dịch bệnh COVID-19, một cô gái 19 tuổi đến phòng khám xin bỏ thai khi thai đã gần 30 tuần tuổi. Cô gái khóc lóc, van xin bác sĩ thực hiện ca phá thai bằng mọi cách. Em chia sẻ mình không còn bố mẹ, đang sống cùng ông bà và không có khả năng nuôi con.
Bác sĩ cho biết, với tuổi thai lớn như vậy, chỉ có thể thực hiện sinh non. Tôi nghe xong, vô cùng sợ hãi và quay sang khuyên cô gái nên giữ lại con, sau đó gửi con cho người khác nuôi. Tuy nhiên, em nhất quyết không đồng ý.
Trong khoảnh khắc đó, tôi tự nhủ phải bằng mọi cách cứu lấy đứa bé. Khi em bé được sinh non, tôi đã xin bác sĩ đưa cháu lên bệnh viện cấp cứu. May mắn thay, cháu đã qua khỏi. Người mẹ thì bỏ đi ngay sau đó.
Tôi đã dành sáu tháng liền ở bệnh viện để chăm sóc bé. Việc chăm sóc một trẻ sinh non vô cùng khó khăn và tốn kém. Ban đầu, tôi dự định khi cháu ổn định sẽ gửi vào chùa hoặc một tổ chức từ thiện. Nhưng ngày qua ngày, nhìn thấy bé gái hồng hào, khỏe mạnh, đáng yêu bị chính mẹ ruột của mình từ bỏ, lại kiên cường giành giật sự sống, tôi đã đưa ra một quyết định táo bạo: xin nghỉ việc và nhận nuôi cháu.
Ở tuổi 29, dù thất nghiệp, tôi chưa bao giờ cảm thấy việc mình nghỉ việc và cứu sống một sinh linh không cùng huyết thống là sai lầm.
Sau khi hoàn tất các thủ tục pháp lý, tôi cùng con gái nuôi trở về quê sinh sống. Mọi việc tôi làm đều mong muốn bù đắp cho con, bù đắp cho một sự sống đã suýt bị tước đi vì sự vô trách nhiệm của cha mẹ ruột.
Cho đến tận bây giờ, dù đã rời xa công việc đó và đang sống những tháng ngày bình yên bên con, tôi vẫn không thể quên được những ngày tháng ám ảnh ấy. Tôi vẫn tự hỏi, liệu những gì đã xảy ra có thực sự kết thúc?
Ý nghĩa của việc bảo vệ sự sống
Mỗi sinh linh khi hình thành đều mang trong mình một giá trị thiêng liêng. Quyết định bỏ thai không chỉ ảnh hưởng đến người mẹ mà còn là sự chấm dứt một tiềm năng, một tương lai. Trong nhiều trường hợp, sự hỗ trợ từ cộng đồng, các tổ chức từ thiện và gia đình có thể giúp các bà mẹ vượt qua khó khăn, mang thai và sinh con an toàn.
Việc nhận nuôi con hoặc gửi con cho các tổ chức uy tín là những lựa chọn nhân văn, giúp đứa trẻ có cơ hội được sống, được yêu thương và phát triển. Những câu chuyện như trên là lời nhắc nhở về giá trị của sự sống, về lòng trắc ẩn và trách nhiệm của con người đối với những sinh linh bé nhỏ.
