Cuộc trao đổi này đi sâu vào lăng kính Phật giáo khi đối diện với các phương pháp dân gian như bùa Lỗ Ban, Năm Ông hay thần quyền, đặt ra câu hỏi về hiệu quả và tính hợp pháp của chúng theo quy luật nhân quả. Liệu việc tìm đến thầy bùa khi gặp hoạn nạn có giải nghiệp hay không, và hành động ban phát bùa chú ấy có mang lại phước đức, mời bạn cùng khám phá trên Chiasedaophat.
Cuộc trao đổi giữa người hỏi Hưng Trà và Tỳ kheo Giác Hòang:
HỎI:
Kính xin Thầy hoan hỷ giải đáp những thắc mắc sau:
1. Quan điểm của đạo Phật về các phương pháp tu tập như Lỗ Ban, Năm Ông, thần Quyền…
2. Theo quy luật nhân quả, nếu một người đang gặp khó khăn như ly tán gia đình, làm ăn thất bát và tìm đến thầy bùa để xin bùa chú hỗ trợ, liệu nghiệp xấu có được hóa giải không?
3. Hành động giúp đỡ người khác vượt qua hoạn nạn bằng bùa chú của các thầy bùa có mang lại phước đức hay không?
TRẢ LỜI:
1. Quan điểm của đạo Phật về các phương pháp mang tính Thần quyền như Lỗ Ban, Năm Ông
Phật giáo luôn tôn trọng sự đa dạng trong các con đường tu tập tâm linh, tuy nhiên, không khuyến khích tín đồ đặt niềm tin tuyệt đối vào các phương pháp mang tính thần quyền như Lỗ Ban hay Năm Ông. Bản chất của các phương pháp này còn nhiều tranh cãi, bởi chúng thường thiếu vắng một vị khai sáng rõ ràng, một hệ thống kế thừa và giáo lý mạch lạc, vốn là những yếu tố cốt lõi của một “đạo” hay một “tôn giáo” đích thực.
Thông tin về nguồn gốc và cách thức thực hành các loại bùa chú “Lỗ Ban” và “Năm Ông” còn rất hạn chế do tính chất “bí truyền”. Theo chia sẻ của nhiều Phật tử từng tham gia các tín ngưỡng này, họ phải tuân thủ những quy tắc nghiêm ngặt như kiêng kỵ thịt chó, thịt trâu, hay tránh đi dưới dây phơi đồ. Việc sử dụng bùa chú còn phụ thuộc nhiều vào đạo đức cá nhân. Một số người thậm chí còn luyện tập các pháp môn tà ma, ví dụ như luyện “thiên linh cái” để điều khiển oan hồn, từ đó tạo ra nghiệp bất thiện như trộm cắp, lừa gạt, hoặc sử dụng sức mạnh tà ma để đạt được lợi ích cá nhân.
Thực tế cho thấy, các loại bùa ngải thường dễ dàng bị những kẻ có ý đồ xấu lợi dụng, không mang lại lợi ích chân chính mà còn làm tăng thêm tội lỗi và nghiệp xấu cho cả người sử dụng lẫn người bị ảnh hưởng.

Quy y Phật, quy y Pháp, quy y Tăng
Vì lẽ đó, khi thực hành nghi thức quy y Tam Bảo tại Việt Nam, người Phật tử cần khắc ghi:
– Luôn quy y Phật, tránh quy y bất kỳ vị thần linh, tiên, quỷ hay loài vật nào khác.
– Luôn quy y Pháp, không tin theo các tà thuyết, ngoại đạo, tín ngưỡng dân gian hay bất kỳ hệ tư tưởng nào đi ngược lại chánh pháp.
– Luôn quy y Tăng, không đi theo những người thầy tà đạo, bạn xấu hoặc những ai không có niềm tin chân chính vào Tam Bảo.
Do đó, một Phật tử chân chính cần trang bị cho mình kiến thức sâu rộng về giáo lý Phật đà để tu tập đúng đắn, tránh bị cuốn theo những lời lẽ hay phương pháp tu tập hấp dẫn nhưng sai lệch chánh pháp, điển hình như các phương pháp tu bùa Lỗ Ban, Năm Ông hay các nghi thức cầu khấn tà ma.
Tuy nhiên, người Phật tử cũng cần giữ tâm khiêm hạ, tránh thái độ tự cao hay xem thường người khác, bởi những hành vi này có thể dẫn đến khẩu nghiệp và mang lại tai họa. Như lời răn dạy xưa nay, “Phật cao nhất xích, ma cao nhất trượng”, đòi hỏi người Phật tử phải luôn tỉnh giác và cẩn trọng trong mọi hành động.

Công khai mua bán bùa chú tràn lan trên mạng.
2. Hiệu quả của việc đeo bùa, tụng chú trong việc hóa giải nghiệp
Theo lời dạy trong kinh Pháp Cú (câu 128), khi nghiệp đã đến lúc trổ quả, dù ta có ẩn mình ở đâu cũng không thể thoát khỏi hậu quả của những hành động đã gây ra. Do đó, nếu một người đang đối mặt với cảnh ly tán gia đình hay làm ăn thua lỗ mà chỉ tìm đến thầy bùa để cầu xin bùa chú, thì phương pháp này hoàn toàn vô hiệu.
Trong trường hợp có người cho rằng bùa chú mang lại hiệu quả, điều này có thể là do họ đồng thời được hướng dẫn thực hành các việc phước thiện như bố thí, cúng dường, ăn chay, niệm Phật. Chính những hành động tích cực này mới là yếu tố thực sự làm thay đổi nghiệp quả, chứ không phải do sức mạnh của bùa chú.
Một người Phật tử không tích lũy công đức, ngay cả khi cầu xin Tam Bảo cũng khó nhận được sự gia hộ, huống chi là mong chờ sự giúp đỡ từ các loại bùa chú như Năm Ông hay Lỗ Ban.
Để chuyển hóa nghiệp xấu, mỗi cá nhân cần tự mình thực hành các thiện hạnh: trong tâm cần biết nhường nhịn, tha thứ, thông cảm, giữ gìn giới luật và niệm Phật; bên ngoài cần thể hiện tình yêu thương, giúp đỡ những người gặp khó khăn, bệnh tật, trẻ mồ côi, góa phụ, và tham gia các hoạt động xã hội ý nghĩa như xây dựng bệnh xá, viện dưỡng lão, trường học. Đồng thời, việc tôn kính và cúng dường các bậc chân tu là điều cần thiết. Mở rộng hơn nữa là lan tỏa lòng từ bi đến tất cả chúng sinh, bao gồm cả các loài quỷ thần.
Khi thực hành như vậy, dù không cần đến bùa chú hay các nghi lễ bên ngoài, những duyên lành sẽ tự nhiên hội tụ, mang lại cuộc sống thuận hòa, êm ấm và hạnh phúc. Ngược lại, nếu chỉ chạy theo các phương pháp bên ngoài mà không chú trọng vào việc chuyển hóa nội tâm, mọi nỗ lực đều trở nên vô ích và chỉ mang lại hiệu quả nhất thời.

Bùa yêu của một cô giáo mua trên mạng, và bị chính kẻ bán bùa cho cô tống tiền
3. Phước đức của thầy bùa khi giúp người vượt khó khăn
Các thầy bùa, thay vì tích lũy phước đức, lại có xu hướng tạo nghiệp xấu. Nếu họ giúp người khác vượt qua khó khăn bằng tà thuật thay vì hướng dẫn họ chuyển hóa nghiệp từ bên trong, tức là họ đang cố tình can thiệp vào quy luật nhân quả tự nhiên của vũ trụ.
Chẳng hạn, các pháp sư thường thực hiện hành động “trị bệnh tà”. Thoạt nhìn, họ có vẻ như đang giúp đỡ người khác, nhưng thực chất, hành động này có thể gây ra sự oán giận từ các oan hồn hay quỷ thần. Hậu quả là con cái của họ có thể đối mặt với nguy hiểm, hoặc khi về già, khi sức lực suy yếu, họ sẽ trở thành mục tiêu trả thù của các thế lực tà ma. Nếu họ thực sự làm việc thiện, các thế lực này lẽ ra phải kính nể và hộ trì, chứ không phải chờ đợi cơ hội để trả đũa.

Các ông thầy pháp giúp người trị bệnh tà, nhìn bên ngoài chúng ta cứ ngỡ rằng ổng giúp người, cứu đời, chứ thật ra họ làm cho các oan hồn uổng tử hoặc quỷ thần oán giận, cho nên con cái họ ít khi toàn mạng hoặc khi về già, khi khí lực của người đó suy vi thì ma quái trở lại “trị” họ.
Trong một số trường hợp, người ta có thể sử dụng các loại bùa đặc biệt để tự vệ, đặc biệt là trong bối cảnh chiến tranh. Liệu phương pháp này có thực sự hiệu quả?
Có thể có hiệu quả trong một khoảng thời gian nhất định và chỉ đối với một số cá nhân nhất định, khi phước đức và mạng số của họ chưa cạn kiệt. Tuy nhiên, nếu các loại bùa chú sở hữu hiệu lực tuyệt đối, thì các tướng lĩnh quân đội đã không bị tử trận, các nhà lãnh đạo sẽ không rơi vào cảnh bị ám sát hay bắt cóc, và các thầy bùa cũng sẽ không bị pháp luật truy cứu. Điều này chứng tỏ hiệu quả của bùa chú là có giới hạn.
Ngay cả Ngài Mục-kiền-liên, vị đệ tử có thần thông đệ nhất của Đức Phật, khi nghiệp quả trổ đến, thần thông cũng không còn phát huy tác dụng. Huống chi là các loại bùa chú thông thường.
Do đó, việc sử dụng tà thuật để đạt được mục đích cá nhân không chỉ không làm tăng trưởng phước đức mà còn gây tổn hại nghiêm trọng. Đồng thời, người thực hành sẽ trở thành quyến thuộc của thế giới ma đạo, khó lòng tái sinh vào cảnh giới lành sau khi qua đời.
*
Cầu chúc cho quý Phật tử luôn tinh tấn tu tập trên con đường chánh pháp, mang lại sự an lạc cho bản thân, gia đình và muôn loài.
Hy vọng bài viết đã giúp bạn có cái nhìn sâu sắc hơn về vấn đề này, và đừng quên khám phá thêm những nội dung hữu ích khác trong chuyên mục Đạo phật.
