Thơ Xuân Thiền sư Thích Mãn Giác: Di sản thiền định 1929-2006

0
(0)

Dù lạc giữa xứ người, nỗi nhớ quê hương và những giá trị tinh thần vẫn luôn hiện hữu, thôi thúc con người tìm về nguồn cội. Hãy cùng khám phá cách mà sự hiện diện của mùa xuân và những khát vọng tâm linh được thể hiện, bạn có thể tìm hiểu thêm tại Website Chia sẻ Đạo Phật.

TA GỌI XUÂN VỀ

Los Angeles, Xuân Tân Dậu

Xuân về ở đâu giữa miền đất khách?

Núi sông xa lạ, nắng vương nỗi sầu.

Tâm tư một đời vẫn còn nguyên vẹn,

Thế sự đổi thay, đời tựa bể dâu.

Ta gọi xuân về, xuân vẫn hiện hữu.

Mênh mông trời biển, gió lãng đãng trôi.

Ngồi trong đêm lạnh, quê hương chợt nhớ,

Chùa cũ, vườn xưa, cải vàng đơm nụ.

Ta gọi xuân về, xuân đã tới chưa?

Hồn xuân còn vắng giữa bao mong chờ.

Hương xuân chưa ấm hồn dân tộc,

Ngày tháng trôi đi trong nỗi ước mơ.

Ta gọi xuân về, xuân sao vời vợi?

Lệ tuôn rơi mãi, lòng thêm ray rức.

Tiếng chuông xưa không đánh vẫn vang vọng,

Khát khao tiếng pháo giao thừa còn đọng.

Ta gọi xuân về, xuân hòa đại dương.

Khói chiều lan tỏa, bóng quê hương.

Sóng dâng dạt dào tình thương nhớ,

Tiếng kêu Nam Việt vọng hoài, vấn vương.

Ta gọi xuân về, xuân ngay tại đây.

Hai tay nâng niu đóa hoa này.

Bướm vàng lượn cánh dập dìu bay đến,

Cỏ cây đã thấy mùa xuân hiện diện.

Ta gọi xuân về, xuân bướm chao nghiêng.

Trang Sinh nằm mộng, bao ngày triền miên.

Dù thời gian có trôi ngàn năm nữa,

Xuân đã đến rồi, ai có hay, ai thấu?

Ta gọi xuân về, xuân thuộc về ta.

Tâm xuân tô điểm khắp cõi Ta Bà.

Như ánh trăng soi chiếu trần thế,

Mỗi một con người, một đóa hoa.

Ta gọi xuân về, xuân đến tự nhiên.

Thoáng trong hơi thở, vương mùi Thiền.

Cành mai, khóm trúc nhuốm mùi Đạo,

Thế giới nội tâm lắng đọng, hết ưu phiền.

Ta gọi xuân về, xuân lặng lẽ.

Đẹp tựa trời mộng Kim Cang Kinh.

Trước chùa, một đóa đào xinh hé nở,

Là cả vườn xuân của thái bình.

CHÂN NHƯ HOA NỞ

Trăm năm về trước là gì?

Nghìn năm sau nữa, thế gian ích gì?

Hồn ta lạc lõng, bơ vơ,

Như thuở không gian vắng bóng người.

Hỡi ôi, thế kỷ này!

Phi thuyền bay lượn khắp nơi.

Không gian nào có giam cầm?

Thời gian nào còn hận thù?

Địa cầu muôn nẻo đường đi,

Thân ta nhỏ bé, nghĩa gì với mênh mông?

Biển đời dường như đã cạn, thành sông.

Cung Hằng sẽ dựng tượng đồng người xưa.

Tâm linh thoáng hiện khi nào?

Chân như hoa nở, muôn bờ bến xa.

Ba ngàn thế giới, hằng hà sa số,

Lời xưa Phật dạy vẫn chói lòa hôm nay.

Những vần thơ Xuân của Thiền sư Thích Mãn Giác (1929-2006) 1

ĐẦU XUÂN

Gương sáng đầu xuân soi lại quá khứ,

Ở tuổi sáu mươi, liệu chí có già?

Bình minh nắng rạng, cười với sinh tử,

Khi đã tường tỏ thị phi tựa đóa hồng.

Khám phá: Lục Tổ Huệ Năng: Khai Mở Lịch Sử Thiền Tông Từ Động Đôn Hoàng

Thiền tọa bao đêm chìm trong dĩ vãng,

Xuân về chợt ngộ kiếp người phù du.

Giận mình chưa biết quên đi ngày tháng,

Gót mộng trăm năm xóa nhòa mịt mù.

Vũ trụ phiêu lưu, tìm chân đạo sĩ,

Càn khôn mòn lối, bước chân thong dong.

Trên môi tự tại, rạng ngời hoan hỉ,

Nghe cả hồn vui, tràn ngập cõi lòng.

Mây trắng mượn về thăm chốn cố hương,

Chùa xưa còn giữ nguyên nét rêu phong.

Tiếng chuông xưa còn vọng, thiết tha dường,

Nhớ mãi muôn đời nợ nước non.

Chuỗi hạt tỏa hương, bừng sáng ánh quang,

Rạng ngời tâm sự thoáng bay qua.

Giao thừa là khoảnh khắc vui vô tận,

Tuổi sáu mươi, mắt vẫn nhìn rõ xa.

ĐÊM XUÂN CẦU NGUYỆN

Tokyo, đêm giao thừa Quý Mão 63

Mùa Xuân rồi lại nối mùa Xuân,

Tháng ngày tuần tự xoay vần theo nhau.

Cỏ hoa tô điểm muôn sắc màu,

Có cánh bướm trắng lạc vào mênh mông.

Chân như là chốn vô cùng,

Biển xanh, mắt rộng, ai nhìn thấu cuộc đời?

Vui gì khi lá vàng rơi?

Vui gì khi thấy hoa cười nắng xuân?

Bụi vàng gió thổi, lòng phân vân,

Tha hương một bóng, quên dần trời mây.

Không gian còn nguyên ánh trăng đầy,

Soi chiếu vũ trụ từ nay huy hoàng.

Sông Hằng nước chảy lang thang,

Có con Hạc trắng bay ngang thuở nào.

Gió về, mặt nước dợn xao,

Lòng không đóng cửa, tự do vào ra thiên thu.

Sương ơi, xin đừng phủ mờ ánh trăng,

Cho tâm hồn được giải thoát, phiêu du dặm ngàn.

Xuân đi, dù lắm hoa tàn,

Trước sân vẫn còn nhánh mai vàng xinh tươi.

Chắp tay cầu nguyện cho thái bình,

Thuận buồm xuôi gió, vượt qua gian ghềnh.

Đêm nay nguyên đán, lòng thành,

Nghe hương trầm thoang thoảng bay quanh mái nhà.

XUÂN ĐÃ VỀ CHƯA

Los Angeles, Xuân Nhâm Tuất

Xuân đã về chưa nơi xứ người?

Buồn vui lẫn lộn, xót xa khôn nguôi.

Thương xuân tuyết trắng trên đỉnh núi,

Nhớ nước, làm sao nở nụ cười?

Xuân đã về chưa sưởi ấm trái tim?

Soi gương thấy mặt, có nhớ mình không?

Ai mang tất cả hồn xưa cũ?

Ấp ủ trong lòng nợ nước non.

Xuân đã về chưa khứ hồi sầu muộn?

Hương trầm thoang thoảng, khói bay về đâu?

Mùa Xuân hội ngộ bao giờ tới?

Quốc hận ai đành chôn sâu nơi biển.

Xuân đã về chưa trên mỗi bước đường?

Trái tim rực sáng ánh quê hương.

Tóc bạc vẫn nhớ mối hờn vong quốc,

Ngại ngùng chi vạn dặm trường.

Xuân đã về chưa, hãy tự dặn lòng,

Giao thừa gợi nhớ kiếp lưu vong.

Dang tay đón nhận tình dân tộc,

Thấm sâu trong người nỗi nhớ mong.

Xuân đã về chưa, nhắc nhở ai?

Quê hương, Đạo pháp vẫn còn vương.

Mỗi lần xuân đến, lòng ray rức,

Bao phủ quanh ta tiếng thở dài.

Xuân đã về chưa, nối liền đạo tình?

Xem thêm: Nụ cười Phật pháp hóa giải muộn phiền, rạng ngời sức sống

Cuộc đời nguyện vẹn thuở bình minh.

Lòng ta chan chứa nguồn sinh lực,

Quyết tâm tạo dựng mùa xuân đất nước.

Xuân đã về chưa giữa phố phường?

Mai vàng từng cánh nhớ quê hương.

Đạo tình dân tộc thêm keo sơn,

Dù biển dâu dời, chí hướng vẫn vươn.

Xuân đã về chưa với nụ cười?

Buồm hồng rẽ sóng, vượt khơi.

Thành tâm khấn nguyện mười phương Phật,

Đã đứng lên rồi, quyết chí tới nơi.

XUÂN MỚI

Ô hay, xuân đến tự bao giờ?

Nghe tiếng hoa khai, bỗng giật mình.

Sáng nay thức dậy, choàng thêm áo,

Vũ trụ muôn đời vẫn mới tinh.

XUÂN Ở PHƯƠNG NÀO

Los Angeles, Xuân Quý Hợi

Xuân ở phương nào, đã đợi lâu?

Sương khuya phủ xuống, vướng mây sầu.

Nghìn trùng non nước xa xăm quá,

Tết đến nơi đây, Xuân ở đâu?

Xuân ở phương nào, có ghé thăm?

Chắp tay cầu nguyện ánh Xuân Hồng.

Thiền Môn rộng mở, chờ năm tháng,

Nước chảy xuôi dòng, qua bao sông.

Xuân ở phương nào giữa thế gian?

Cải xanh chưa có những đóa hoa vàng.

Bướm cũ chập chờn không về nữa,

Trăng nước soi đời, ngổn ngang.

Xuân ở phương nào, biết nói sao?

Hàng tùng đứng đó, ủ chiêm bao.

Tháng ngày qua lại, mây không vướng,

Thầm nhớ xuân xưa, mỗi độ nào.

Xuân ở phương nào, Người có hay?

Ra đi, ai chẳng ước mong thấy.

Quê hương mờ bóng, đầy thương nhớ,

Đã mấy xuân về, chẳng nói năng.

Xuân ở phương nào, chẳng thấy sang?

Nơi đây cũng có đóa mai vàng.

Hương trầm phảng phất ngàn năm trước,

Xuân Đạo chưa về, thế gian lạnh lẽo.

Xuân ở phương nào, đợi nơi đây?

Tìm hiểu thêm: Dược Sư Lưu Ly: Chữa lành nghiệp chướng, kiến tạo sức sống nhiệm màu

Ngàn xưa còn lại bóng trăng gầy.

Hồng chung ngân nhẹ trong đêm vắng,

Xóa nhòa não phiền, vướng núi mây.

Xuân ở phương nào, thấy xuyến xao?

Đèn khuya chiếu sáng cả tâm bào.

Con chim về hót trên cành liễu,

Có phải xuân về, gọi đó sao?

Xuân ở phương nào, ta đã quên?

Sơn hà cẩm tú, bóng in thềm.

Ngày đêm niệm Phật qua năm tháng,

Trước cổng, tùng xưa, quên cả tên.

XUÂN VẪN CÒN ĐÂY

Mây trắng bay về chốn cố hương,

Trăng xưa tỏa sáng khắp con đường.

Mai vàng từ thuở ngàn năm trước,

Hương thoảng tâm hồn, dạ vấn vương.

Xuân, hạ, thu, đông, bốn mùa luân chuyển,

Ngọt ngào, cay đắng, hòa quyện vị đời.

Địa cầu xoay vần trong sanh diệt,

Ai đưa đêm về, để gió khua?

Xuân vẫn còn đây, sao còn nhớ mong?

Muôn năm hình ảnh đóa hoa hồng.

Chân không nhẹ bước vào Thiền Viện,

Bốn mươi mấy xuân rồi, có hay không?

Hoa nở ven đường, hương thoang thoảng bay,

Tô điểm nhân loại, đất nước này.

Hoàng Oanh về hót trên cành liễu,

Đây khoảng trời xanh, không đổi thay.

XUÂN VỀ

Los Angeles, Xuân Tân Mùi

Xuân về chầm chậm ngoài song cửa,

Hương xuân sưởi ấm lòng, thảnh thơi.

Xuân về tô điểm cho cuộc đời,

“Hoa đào năm trước còn cười gió đông”.

Người về ngắm đóa hoa hồng,

Nhìn lên Đức Phật, bao la nụ cười.

Xuân về muôn vạn đóa hoa tươi,

Thong dong tự tại, vượt qua sân si.

Chắp tay cầu nguyện, sá chi,

Tâm thanh thoát, vượt qua thị phi.

Ngàn năm nước chảy về đâu?

Trời xanh mây trắng, ai sầu mặc ai.

Xuân về cùng tháng năm dài,

Cùng hương đạo hạnh thơm hoài nhân gian.

Xuân về mang cả hân hoan,

Trao cho nhân loại ngập tràn niềm vui.

NỤ CƯỜI XUÂN

Chùa Việt Nam, sáng ngày 02 tháng 01 năm 1984

Lá chuối non vừa nhú,

Sáng nay vương bụi trần.

Thời gian không cũ mới,

Còn nguyên nụ cười xuân.

NGÀY XUÂN

Trời xuân dệt bằng muôn hoa,

Nở đầy tô điểm tòa nhà biệt ly.

Hương xuân lững thững bay về,

Giữa bao nỗi tủi, nặng nề xót thương!

Trời xuân dệt bằng hương thơm,

Hòa cùng gió sớm, đượm nhuần nước non.

Đặt tâm vào chốn linh hồn,

Dịu dàng cất bước, lên đường tương lai.

Năm xưa, cũng chính ngày này,

Xuân về với cảnh tượng đầy ước mong.

Và muôn hoa, với sắc hồng,

Hẹn ta những bước, ngược dòng sầu thương.

Giờ đây xuân lại lên đường,

Ta đi giữa lối đoạn trường đầy hoa.

Lòng ta nhè nhẹ, êm hòa,

Tung lên cùng gió, xóa mờ hư không…

Huyền Không

Cố Hòa thượng Thích Mãn Giác, pháp danh Nguyên Cao, đạo hiệu Huyền Không, thế danh Võ Viết Tín, sinh năm Kỷ Tỵ (1929) tại Cố đô Huế. Ngài xuất thân trong một gia đình có truyền thống Phật giáo sâu sắc, nhiều người thân quyến đã xuất gia và nổi danh trên con đường hoằng pháp. Dù sinh quán tại Huế, quê quán của Ngài thuộc làng Phương Lang, quận Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị.

Những vần thơ Xuân của Thiền sư Thích Mãn Giác (1929-2006) 2

Vào đầu tháng 8 năm 2006, sức khỏe của cố Hòa thượng có dấu hiệu suy giảm. Dù đã nhận được sự chăm sóc tận tình từ các đệ tử, y bác sĩ, nhưng do tuổi cao sức yếu, Ngài đã không qua khỏi. Hòa thượng đã an tường xả báo thân vào lúc 07 giờ 55 sáng ngày 13 tháng 10 năm 2006 (nhằm ngày 22 tháng 08 năm Bính Tuất), tại chùa Việt Nam, Los Angeles, California, Hoa Kỳ. Ngài hưởng thọ 78 tuổi đời, 58 năm tuổi đạo.

Trong suốt cuộc đời hành đạo, từ khi xuất gia cho đến ngày viên tịch, cố Hòa thượng đã không ngừng nỗ lực trong công cuộc xiển dương Phật pháp và bảo tồn văn hóa dân tộc.

Cuộc đời Ngài là một tấm gương sáng ngời về đạo hạnh và sự nghiệp hoằng hóa, là nguồn cảm hứng cho tăng, ni và phật tử noi theo. Dù thân Ngài đã không còn, nhưng đạo hạnh và sự nghiệp hoằng hóa của Ngài sẽ mãi mãi là ngọn đuốc soi đường cho các thế hệ.

Những vần thơ của Thiền sư Thích Mãn Giác là một di sản quý báu, mang đậm dấu ấn thiền định và tình yêu quê hương, dân tộc. Hãy tiếp tục khám phá sâu hơn về những triết lý sâu sắc và vẻ đẹp tâm hồn trong chuyên mục Đạo phật.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang