Hiểu rõ về những lợi ích to lớn mà hành động ban tặng mang lại là chìa khóa để mở ra cánh cửa phước lộc, giúp cuộc sống thêm phần đủ đầy và viên mãn. Ngay cả trong những nghịch cảnh, việc giữ gìn và thực hành tâm bố thí cũng trở thành kim chỉ nam, soi đường dẫn lối, xua tan bóng tối khổ đau. Khám phá hành trình nhân quả đầy bất ngờ qua câu chuyện của hai vị bạn thuở xưa, nơi mà sự hào phóng đã tạo nên sự khác biệt rõ rệt giữa giàu sang và bần hàn, và tìm hiểu sâu hơn về sức mạnh biến đổi diệu kỳ này trên Website Chia sẻ Đạo Phật.
Trong vòng luân hồi sinh tử, hạnh bố thí đóng vai trò như một tấm bảo hộ, giúp chúng ta tránh khỏi những thiệt thòi và dễ dàng đạt được ước nguyện. Do đó, việc thực hành bố thí cần được khẩn trương và nghiêm túc.
Câu chuyện về hai vị sư bạn trong kiếp quá khứ dưới thời Đức Phật Kassapa minh chứng rõ nét cho sức mạnh của bố thí. Một vị sư luôn được khuyến khích thực hành bố thí nhưng không rộng lòng. Đến cuối kiếp, cả hai vị tái sinh trong cảnh giới khác nhau. Vị sư khuyến khích bố thí đầu thai vào làm con trai của vua nước Kosala, hưởng cuộc sống vinh quang, phú quý. Ngược lại, vị sư không thực hành bố thí lại đầu thai làm con trai của một người nữ nô tì nghèo khổ, phải phục dịch trong cung điện.

Ảnh minh hoạ.
Trong một lần trên long sàn, Thái tử nhớ lại tiền kiếp và nhận thức rõ ràng về nguyên nhân dẫn đến sự giàu sang, phú quý của mình. Ngài nhớ đến người bạn sư cũ và thắc mắc về nơi tái sinh của người ấy. Khi nhìn thấy người bạn xưa đang làm con trai của người nô tì trong cung điện, Thái tử đã gọi xuống và giải thích về nhân quả của việc bố thí.
Thái tử nói: “Này bạn! Kiếp trước ta thường khuyên bạn bố thí nhưng bạn không nghe. Nay vì nhân đó mà bạn phải chịu kiếp nô tì. Hãy nhìn ta đây, ta đang sống trong nhung lụa, vàng ngọc là nhờ ta đã rộng lòng bố thí từ trước.”
Người con trai của nô tì đáp lại: “Thái tử nói đúng, nhưng tất cả những gì ngài đang sở hữu, dù là cung vàng điện ngọc hay gấm vóc lụa là, suy cho cùng cũng chỉ là sự hợp thành của tứ đại: đất, nước, gió, lửa. Chúng rồi sẽ tiêu hoại, cũng như chiếc giường rách, manh áo tơi ta đang có, tất cả cũng chỉ do tứ đại mà thành, chẳng khác gì ngài.”
Công chúa Sumana, chị của Thái tử, tình cờ nghe được cuộc đối thoại này. Nàng kinh ngạc trước sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất vạn vật của hai đứa trẻ, khi chúng mới chỉ ở độ tuổi chưa biết nói. Nhận thấy đây là điều phi thường, chỉ có Đức Phật mới có thể giải đáp, nàng cùng 500 thị nữ đến Kỳ Viên Tịnh Xá để hỏi Đức Phật.
Công chúa Sumana cung kính hỏi Đức Thế Tôn: “Kính bạch Đức Thế Tôn! Nếu có hai vị trong Tăng đoàn, ngang nhau về giới hạnh, đức tin và trí tuệ, nhưng chỉ có một người thực hành bố thí cúng dường, còn người kia thì không. Sau khi mạng chung, nếu cả hai cùng được sanh về cõi trời, thì giữa họ có sự khác biệt nào không?”
Đức Phật khẳng định: “Có sự khác biệt, này Sumana. Người có thực hành bố thí sẽ vượt trội hơn hẳn về năm phương diện sau tại cõi trời: tuổi thọ, sắc đẹp, sự giàu sang, số lượng tùy tùng và oai lực danh xưng.”
Khi được hỏi về sự khác biệt khi tái sinh làm người, Đức Phật tiếp tục giải thích: “Tại cõi người, người có bố thí sẽ hưởng phước báu dài lâu hơn về tuổi thọ, sự giàu sang, dung sắc xinh đẹp, số lượng tùy tùng và oai lực danh xưng.”
Công chúa tiếp tục hỏi về sự khác biệt khi cả hai cùng xuất gia tu hành. Đức Phật chỉ ra rằng, ngay cả khi khoác lên mình chiếc áo xuất gia, vị tỳ kheo có nhân bố thí từ trước vẫn có những ưu thế rõ rệt:
- Dễ dàng nhận được nhiều y áo, vật thực, thuốc men khi có nhu cầu cúng dường. Ngay cả khi không có nhu cầu, họ vẫn nhận được một phần.
- Có cuộc sống thoải mái, hành động và lời nói mực thước, ít thể hiện những cử chỉ, lời nói không đẹp hoặc vô ích.
- Dễ dàng nhận được sự kính trọng và cúng dường từ người khác nếu họ có tâm hoan hỷ với sự cung kính đó.
Đức Phật nhấn mạnh: “Này Sumana! Vị Tỳ kheo có nhân bố thí từ trước hơn hẳn vị không có nhân bố thí từ trước bởi 5 phước báu trên trong đời sống xuất gia tu hành…”
Cuối cùng, khi công chúa hỏi về sự khác biệt giữa hai vị A-la-hán cùng tinh tấn tu hành và chứng đắc đạo quả, Đức Phật tuyên bố: “Như Lai không nói rằng là có sự khác nhau giữa hai bậc Thánh nhân đã đắc đạo quả A-la-hán này.”
Công chúa Sumana bày tỏ sự thán phục trước sự vi diệu của lời dạy. Đức Phật kết luận: “Với các quả lành này, sau khi sanh vào cõi trời cũng được hưởng sự an lạc thù thắng. Khi sanh vào cõi người cũng được hưởng thọ các phước lành ấy. Thậm chí các quả lành ấy vẫn bảo trợ đời sống vị Tỳ kheo cho đến thời gian cuối cùng khi nhập vào Niết Bàn vô sanh bất diệt.”
Đức Phật ví von: “Như mặt trăng giữa bầu trời kia không bợn nhơ, không vẩn đục. Ánh sáng của nó lấn át những vì sao đêm như thế nào, thì cũng vậy, trong thế gian này người có đầy đủ giới đức; đầy đủ đức tin; lại thêm rộng lòng bố thí thì sẽ hưởng những quả lành thù thắng hơn hẳn người có giới, có đức tin mà không rộng lòng bố thí dường như thế ấy.”
Năm quả lành chính của việc bố thí bao gồm:
- Tuổi thọ dài.
- Dung sắc xinh đẹp.
- Tùy tùng đông, nhiều oai lực.
- Giàu sang phú quý.
- Khi chết sinh về cõi trời và thọ hưởng được nhiều an lạc.
(Trích từ “Những lời dạy vàng của Đức Phật” – Tỳ kheo Thiện Minh (Bhikkhu Varapanno))
Tìm hiểu sâu hơn về những lợi ích kỳ diệu của việc thực hành bố thí và khám phá thêm những kiến thức giá trị trong chuyên mục Đạo phật.
