Trong bối cảnh Phật giáo ngày càng phổ biến, việc tu hành và đạt đến những cảnh giới cao thượng luôn là mục tiêu của nhiều người. Tuy nhiên, ý nghĩa thực sự của Phật tánh và cách hành trì để đạt được sự an trú cùng Phật vẫn còn là điều mà nhiều người tìm kiếm trên hành trình tâm linh của mình. Khám phá sâu hơn về con đường tu tập và sự giác ngộ đích thực tại Chia sẻ Đạo Phật.
Hiện nay, số lượng người theo đạo Phật trên toàn cầu và đặc biệt tại Đài Loan đang có xu hướng gia tăng. Điều này dẫn đến sự phổ biến của các khái niệm liên quan đến Phật pháp như “phong thái tu hành” hay “tu giỏi”.
<img class="lazyload" src="https://chiasedaophat.com/wp-content/uploads/2025/12/bizmacfull_27624-1410.jpg” alt=”Cảnh giới của người tu 1″ width=”500″ height=”365″ title=”bizmacfull_27624-1410″>
Phật không chỉ giới hạn ở Đức Phật A Di Đà hay Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Mỗi chúng ta đều sở hữu Phật tánh. Bằng cách trì niệm danh hiệu Phật, chúng ta hành trì để đạt đến cảnh giới “mình là Phật, Phật là mình”, nơi mọi phiền não được tiêu trừ.
Tu hành, trong giáo lý Phật giáo, là việc ứng dụng Phật pháp vào đời sống hàng ngày để mang lại lợi ích cho bản thân và xã hội. Theo đó, có bốn cảnh giới tu hành chính:
Thứ nhất: Niệm Phật phải đạt đến sự an trú cùng Phật
Phật không chỉ là hình tượng A Di Đà ở Tây Phương Cực Lạc hay Thích Ca Mâu Ni thành đạo dưới cội bồ đề. Mỗi cá nhân đều mang trong mình Phật tánh. Dù niệm danh hiệu Phật nào, việc hành trì để đạt đến cảnh giới “mình là Phật, Phật là mình” sẽ giúp tiêu trừ mọi phiền não. Đại sư Hám Sơn nhấn mạnh: “Niệm Phật thì dễ nhưng khởi được tín tâm rất khó, tâm và miệng không hợp nhất thì niệm Phật cũng chỉ là uổng công! Miệng niệm Di Đà tâm tán loạn, niệm đến khàn cổ cũng vô ích”. Do đó, niệm Phật cần phải phát khởi lòng tin, đạt đến sự hợp nhất giữa tâm và vật, mới có thể tiếp xúc với tâm Phật.

Khi Phật pháp ngự trị trong tâm, mọi giác quan đều tiếp nhận Phật pháp. Hành động, đi đứng nằm ngồi đều toát lên vẻ uy nghi của Phật. Lạy Phật với tâm thanh tịnh, vui vẻ và từ bi sẽ giúp hòa nhập với Phật.
Thứ hai: Lạy Phật đến khi cảm nhận sự tồn tại đồng nhất với Phật
Việc lạy Phật không chỉ hướng về hình tượng bên ngoài mà còn là sự hiển bày Phật trong tâm mỗi người, giúp thăng hoa tâm linh. Khi lạy Phật tổ bên ngoài và Phật bên trong, chúng ta mới có thể giao thoa với Phật. Dù hành lễ trên mặt đất, lòng tôn kính và sự trang nghiêm vẫn được thể hiện rõ nét.
Khi Phật pháp ngự trị trong tâm, mọi giác quan đều tiếp nhận Phật pháp. Hành động, đi đứng nằm ngồi đều toát lên vẻ uy nghi của Phật. Lạy Phật với tâm thanh tịnh, vui vẻ và từ bi sẽ giúp hòa nhập với Phật.
Thứ ba: Bố thí phải đạt đến sự vô phân biệt Nhân Ngã
Con người cần hiểu về việc bố thí để gieo trồng thiện duyên, chia sẻ niềm vui và giúp đỡ người khác cùng thành tựu. Trong quá trình bố thí, tránh tư tưởng “tôi cho, anh nhận”, vì điều này tạo ra sự phân biệt “tôi lớn, anh nhỏ”. Bố thí đích thực là khi người cho và người nhận bình đẳng, không có sự phân biệt.

Thứ tư: Tham thiền phải đạt được Chơn Tánh hiện tiền
Tham thiền và tu định là những pháp môn quan trọng trong Phật giáo, giúp nhận ra Phật tánh sẵn có trong mỗi người. Việc tu tập này không giới hạn ở tư thế ngồi thiền mà có thể thực hiện trong mọi hoạt động hàng ngày như nhặt củi, lấy nước, ăn cơm, mặc áo. Đạt được minh tâm kiến tánh, tức là tìm và nhận chân chính mình. Người tham thiền cần có trí tuệ, sự linh hoạt, tâm bao dung vạn hữu để Chơn Tánh hiện tiền.
Người tu hành cần thể hiện lời Phật dạy qua hành động thực tế, chứ không chỉ bằng lời nói suông. Sự tương ứng với Phật tâm chỉ đạt được khi hành động và lời nói hòa hợp, đó chính là cảnh giới tu hành đích thực.
Người dịch: Kiều Giang
Hãy cùng khám phá sâu hơn về con đường tu tập và những cảnh giới cao nhất trong Đạo phật để tìm thấy sự an lạc và giác ngộ.
