Từ những chiêm nghiệm sâu lắng về đời sống qua lăng kính Phật giáo, bài viết đặt ra câu hỏi về cách tìm kiếm sự an lạc giữa bộn bề thế gian, nơi mọi thứ đều có thể biến đổi. Để thấu hiểu bản chất của sự tồn tại, chúng ta cần làm sáng tỏ những vướng mắc trong tâm trí và hướng đến những giá trị đích thực, như cách mà Website Chia sẻ Đạo Phật luôn hướng dẫn.
Từ thuở bé, tâm hồn đã sớm hướng về những lời răn dạy và kinh điển.
Khi trưởng thành, đôi khi rời xa cuộc sống xô bồ, con lại tìm về nơi tĩnh lặng, lắng nghe tiếng chuông chùa, dõi theo cánh chim líu lo, ngắm nhìn từng chiếc lá rơi. Cảm giác như đang tìm về cội nguồn, nơi trái tim còn nhiều khoảng trống dần được lấp đầy và chữa lành.

Ảnh minh họa.
Chợt nhớ, trước đây con đã may mắn được một vị sư tặng bộ sách “Cuộc sống nhìn từ ô cửa Thiền”. Trong đó, quyển thứ hai có một đoạn kinh khiến con suy ngẫm:
“Vẽ một bức tranh lên tường, dù tỉ mỉ đến đâu, dù cố gắng bảo vệ thế nào, khi bức tường sụp đổ, bức tranh cũng sẽ tan nát. Tương tự, khi ta xây dựng cuộc đời mình bằng danh vọng và lợi lộc phù phiếm, dù có cẩn trọng hay bảo vệ đến đâu, khi cái chết đến, cuộc đời đó cũng sẽ tan vỡ.”
Làm sao có thể tìm thấy sự bình yên khi tâm trí còn vướng bận những toan tính? Làm sao sống nhẹ nhàng khi lòng vẫn hướng về những thứ hào nhoáng, phù phiếm? Làm sao để giữ gìn sự thiện lương khi ta không thể chế ngự những niệm ác trong tâm?
Phật không dạy chúng ta làm điều sai trái. Điều này cũng đồng nghĩa với việc chúng ta không được nuôi dưỡng những ý niệm tiêu cực, dù chỉ là những suy nghĩ nhỏ nhoi trong tâm trí.
Bởi lẽ, việc không làm điều xấu hôm nay không có nghĩa là trong tương lai chúng ta sẽ không làm. Con tin rằng, những suy nghĩ mà chúng ta vun đắp trong tâm tưởng tựa như những hạt giống. Gieo hạt giống nào, ta sẽ gặt hái quả ấy.
Hãy dùng lòng từ bi để giữ cho tâm hồn an tĩnh, đừng để những đốm lửa nhỏ nhen nhóm thành một đám cháy lớn.
Nếu hiểu rằng cuộc đời này là hữu hạn, rằng thân xác và tài sản rồi cũng sẽ tiêu tan, chỉ còn tình thương là còn mãi với thế gian. Vậy tại sao chúng ta còn tiếp tục ghét bỏ, tranh giành lẫn nhau?
Con tin rằng những khó khăn, bất hạnh trong cuộc đời mình đều là hệ quả từ những sai lầm trong quá khứ. Vì vậy, kiếp này, khi mọi thứ xoay vần, con nguyện đón nhận với lòng hoan hỷ, không oán giận, không than van. Hãy để mọi thứ trôi qua. Đến cuối kiếp người, khi ngoảnh lại, lòng ta sẽ được bình thản như gió mây.
Con từng xin phép mẹ một nguyện vọng cho ngày sau này. Nếu thân xác con còn hữu dụng khi rời đi, con xin được hiến tặng cho những người kém may mắn hơn, để họ có thêm cơ hội được sống. Bởi con biết, thân xác là nơi lưu giữ linh hồn. Khi linh hồn và thể xác hoàn trả, thay vì vùi vào lòng đất, con nguyện xin gửi lại cho đời, phần còn lại sẽ hóa thành tro bụi.
Dù đi qua bất cứ nơi đâu, trên ghềnh đá hay bờ biển rộng, con tin rằng nơi chúng ta sống cũng chính là nơi Phật ngự trị. Bởi Phật là đấng rộng lượng và bao dung.
Kính thưa, cuộc đời vốn vô thường. Con chỉ nguyện cầu Phật trên cao soi đường dẫn lối, để tâm con luôn hướng thiện, nhận ra lỗi lầm để sửa chữa, và nhìn thấy những điều tốt đẹp ở người khác để biết yêu thương. Con nguyện cho tất cả mọi người được bình an, hạnh phúc, và tha thứ cho mọi tổn thương.
*Bài dự thi của tác giả Nguyễn Thị Hương, địa chỉ: xã Long Giang, huyện Bến Cầu, tỉnh Tây Ninh.
Hiểu rõ hơn về sự vô thường của cuộc sống và cách tìm kiếm bình yên nội tâm, bạn đọc có thể khám phá thêm nhiều bài viết sâu sắc về Đạo phật.
