Bi kịch mất mát người thân trong tai nạn máy bay đã để lại nỗi đau sâu sắc, đặc biệt là những bậc cha mẹ phải tiễn con mình đi xa mãi mãi, một nỗi đau không gì bù đắp được. Khi tháng Bảy Vu Lan về, sự vắng bóng của người con thân yêu càng trở nên nhói lòng, nhắc nhở về sự mất mát to lớn. Để hiểu thêm về đạo lý và ý nghĩa cuộc sống, hãy ghé thăm Website Chia sẻ Đạo Phật.
Những ngày qua, sự hy sinh của các phi công trên chuyến bay định mệnh của máy bay SU-30MK2 và CASA212 đã khiến hàng triệu trái tim thổn thức. Những vần thơ xúc động, những lời chia sẻ chân thành từ bạn bè, đồng đội và người thân đã lay động bao người, đặc biệt là những người lính thuộc Binh chủng Phòng không – Không quân.
Trong muôn vàn nỗi tiếc thương ấy, nỗi đau xé lòng của những bậc cha mẹ mất con, phải chứng kiến cảnh “lá vàng đưa tiễn lá xanh” – mái đầu bạc tiễn mái đầu xanh về nơi vĩnh hằng – là điều khó có thể nguôi ngoai.
Tháng Bảy Vu Lan sắp về, nhưng niềm mong chờ con trở về đã vụt tắt. Bông hồng cài áo biểu tượng của tình mẫu tử, giờ đây chỉ còn là lời nhắc nhở về sự vắng bóng của người con thân yêu.
| Tháng 7 Vu Lan sắp về, nhưng con chẳng còn ở bên cha mẹ nữa. Bông hồng cài áo kia, con chẳng thể cài trên ngực nữa rồi! |
Nỗi đau của ông Trần Văn Phùng (90 tuổi), cha của phi công Trần Quang Khải, là minh chứng rõ nét cho sự mất mát không gì bù đắp được. Ở tuổi “thập cổ lai hy”, ông vẫn phải đối mặt với việc chia ly vĩnh viễn người con trai, người mà ông luôn mong mỏi được phụng dưỡng tuổi già. Ông chia sẻ trong nghẹn ngào: “Tôi già rồi, chết ngay cũng được, mà ông trời không cho chết thay con. Tôi biết con tôi hy sinh vì nhiệm vụ của đất nước, cả gia đình đau lắm. Vợ nó còn trẻ, mới ngoài 30, chồng mất sớm, nghĩ tới đứa con nó mới 4 tuổi đầu sau này sẽ sống ra sao là không tài nào cầm nổi nước mắt”.
Sự hy sinh vì Tổ quốc, vì biển trời quê hương là điều cao cả và vĩ đại. Tuy nhiên, sự ra đi ấy vẫn mang theo nỗi day dứt khôn nguôi về bổn phận làm con, về chữ Hiếu chưa trọn vẹn. Như lời thơ khắc khoải: “Con biết, mẹ sẽ chẳng trách con đâu/Tội bất hiếu bỏ cha mẹ già đi trước/Lá vàng xin đừng thêm gầy guộc/Dưới đáy sâu lá xanh lại đau hơn.”
Trong chiến tranh, nhiều bậc cha mẹ đã phải nếm trải nỗi đau mất con trai tuổi đôi mươi vì bom đạn. Ngày nay, trong thời bình, nỗi đau ấy lại tái diễn khi những mái đầu bạc phải tiễn biệt những mái đầu xanh nằm lại giữa biển trời bao la.
Vào những dịp lễ như Vu Lan, Đại tá Trần Quang Khải và biết bao chiến sĩ khác – những người con yêu quý của Tổ quốc – sẽ không thể ở bên cạnh cha mẹ để phụng dưỡng, đáp đền công ơn. Tuy nhiên, “Lời nhắn từ biển sâu” vẫn vang vọng, như một lời an ủi, động viên cha mẹ đừng quá đau buồn: “Biển mùa này cũng ấm/Dưới đáy đại dương sâu thẳm/Con chỉ mong mẹ bớt buồn đau”…
| Ảnh minh họa (Nguồn Internet) |
Nỗi đau tưởng chừng đã lắng xuống từ sự kiện Gạc Ma năm xưa, giờ đây lại một lần nữa nhức nhối trong lòng những người mẹ liệt sĩ. Những “chiếc lá vàng” lại phải run rẩy đối mặt với nỗi đau tiễn biệt “lá xanh” trong vụ tai nạn máy bay thảm khốc trên Biển Đông.
Thấu hiểu và đồng cảm sâu sắc với những mất mát to lớn này, tác giả Chiến Văn (tên thật là Nguyễn Văn Chiển), một người lính đang công tác tại Bộ Quốc phòng, đã sáng tác những vần thơ đầy xúc động.
Dưới đây là một đoạn trích từ bài thơ “Lời nhắn từ biển sâu” của tác giả Nguyễn Văn Chiển, thể hiện trọn vẹn tình cảm và nỗi lòng của người con đã hy sinh vì Tổ quốc:
“Khuya rồi
Sao mẹ còn chưa ngủ?
Đừng chờ con nữa
Con không về đâu
Mẹ ơi!
Con ở đây có đồng đội rồi
Biển mùa này cũng ấm
Dưới đáy đại dương sâu thẳm
Con chỉ mong mẹ bớt buồn đau.
Con biết, mẹ sẽ chẳng trách con đâu
Tội bất hiếu bỏ cha mẹ già đi trước
Lá vàng xin đừng thêm gầy guộc
Dưới đáy sâu lá xanh lại đau hơn.
Cha mẹ sinh ra con
Nhưng thân thể con lại thuộc về nơi khác
Đời binh nghiệp có sá chi tên bay đạn lạc
Con có ngã xuống đâu cũng vì ước mong đất nước thanh bình”.
Hồng Yến
Để hiểu sâu hơn về ý nghĩa của vòng đời, quy luật vô thường trong Đạo Phật, mời bạn khám phá thêm tại chuyên mục Đạo phật.