Trong hành trình cuộc sống, có những lúc chúng ta buộc phải đưa ra quyết định mà không có nhiều lựa chọn, đôi khi là để đổi lấy sự bình yên cho người khác dù phải chấp nhận thiệt thòi. Điều này giúp ta thấu hiểu sâu sắc hơn về giới hạn bản thân và cách ta đã đối xử với chính mình cùng người xung quanh. Khám phá cách vượt qua những dằn vặt để sống thanh thản tại <a href="Website Chia sẻ Đạo Phật“>Website Chia sẻ Đạo Phật.
Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta tự nhủ sẽ luôn giữ chừng mực, cân nhắc và tiết chế để tránh sai lầm, không làm tổn thương bất kỳ ai. Tuy nhiên, chỉ khi đối mặt với những hoàn cảnh khó khăn, chúng ta mới thực sự thấu hiểu được nội tâm và giới hạn của bản thân, nhận ra mình đang đứng ở đâu trong thực tại và đã đối xử với chính mình cũng như người khác như thế nào.

Trên hành trình đã qua, tôi đã nhiều lần phải đưa ra những quyết định trong tình thế không có nhiều lựa chọn. Đôi khi, việc lựa chọn “làm điều đó” là để tránh sự hối tiếc cả đời. Tôi sẵn sàng chấp nhận thiệt thòi và sự bất định, đổi lại sự bình yên nhỏ nhoi cho những người đang bất an. Dù con đường phía trước có thể mờ mịt, chúng ta vẫn phải bước đi, đơn giản vì đó là điều cần thiết.
Sự tồn tại của mỗi người trên đời này là một hành trình tự thân minh chứng. Mục đích của chúng ta ở đây, để tìm kiếm niềm vui hay đối mặt với khổ đau, không hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát tuyệt đối của cá nhân. Tôi chọn cách im lặng, chấp nhận cả những điều ngọt ngào, cay đắng lẫn tạm bợ. Bay lượn giữa không trung là đặc quyền của loài chim, nhưng trong sự tung cánh hùng tráng ấy, nó phải hiểu rằng sức mạnh giữ vững niềm tin không nằm ở đôi chân bám đất hay những điểm tựa tạm bợ, mà ở chính đôi cánh – đôi cánh của sự rèn luyện, thích nghi để sinh tồn và vươn lên.
Tình yêu thương trong cuộc sống đôi khi mang đến sự lạnh lẽo đến tê tái. Đáng buồn hơn, có những lúc chúng ta nhân danh tình yêu thương để gây ra những tổn thương sâu sắc trong tâm hồn người khác. Tình yêu thương là điều thiêng liêng và không dễ dàng có được. Dù nghĩ mình giàu lòng nhân ái, ta có thể nhận ra mình chưa thực sự sở hữu nó. Tình thương chân thật thường là sự trao đổi dựa trên sự trân trọng và lòng biết ơn, đó mới là tình thương vô vụ lợi, không gây hại.
Chúng ta luôn cần học hỏi và thực hành hai chữ “tử tế” trong suốt cuộc đời.
Tôi nhận ra mình yêu thích hoàng hôn. Có lẽ sau những chặng đường dài mệt mỏi, khoảnh khắc tĩnh lặng của hoàng hôn mang lại năng lượng, giúp ta nghỉ ngơi và buông bỏ. Hoàng hôn nhắc nhở chúng ta về ý nghĩa của từng khoảnh khắc, đồng thời gợi nhớ về bóng tối sẽ đến sau đó. Điều này cũng tương tự như những sai lầm không thể sửa chữa, đặc biệt khi chúng để lại hậu quả cho người khác.
Cuộc đời vẫn tiếp diễn. Nếu buộc phải đối mặt với những hoàn cảnh bi thương, hãy tìm cho mình sự êm dịu bằng cách tạo ra sự cân bằng và buông xả. Nếu không, khi nhìn lại, chúng ta sẽ thấy mình kiệt quệ, đầy thương tích, và việc chữa lành sẽ trở nên khó khăn, đau đớn hơn gấp vạn lần so với những vết thương đã ăn sâu vào da thịt và tâm hồn.
Hãy tĩnh lặng, bình yên và tự chữa lành cho chính mình, hỡi những tâm hồn dũng cảm đang bước đi một mình. Ngày mai bắt đầu từ hôm nay, hãy thực hành lòng từ bi và yêu thương bản thân. Nếu một ngày nào đó, ngay cả tên gọi của mình cũng trở nên xa lạ, thì đó quả là một sự “phá sản” của cả một kiếp người!
Chúc cho bản thân tôi và bạn đọc luôn được bình an, lành lặn và mỉm cười vượt qua những sóng gió của cuộc đời. Tôi luôn trân quý hoa dừa cạn, loài hoa tượng trưng cho sự kiên cường, bền bỉ và khả năng vượt thoát nghịch cảnh. Dừa cạn là người thầy, và tôi học hỏi từ nó, trở thành một phần của sự kiên cường ấy.
Huệ Trần
