Sư thầy chữa bệnh miễn phí và bài học nhân quả sâu sắc

thay hoa 1747 1
0
(0)

Bị ngược đãi từ thuở ấu thơ và gánh chịu bệnh tật triền miên, cuộc đời ngài tưởng chừng đã khép lại sớm. Tuy nhiên, nhờ vào sự che chở và đức tin nơi cửa Phật, một cơ duyên kỳ diệu đã mở ra, mang đến những bài học sâu sắc về luật nhân quả mà Chia sẻ Đạo Phật sẽ giúp bạn khám phá.

Oan nghiệt từ nghiệp sát

Cuộc đời tôi bắt đầu trong cảnh thiếu thốn, không cha và sống dưới sự che chở của người mẹ tần tảo. Để mưu sinh, mẹ tôi gánh khoai mì và tôi đến chợ bán. Cuộc sống vẫn vô cùng chật vật, bà phải làm người giúp việc cho một gia đình khá giả trong xóm. Tuổi thơ tôi đầy cơ cực, bị ngược đãi. Năm 6 tuổi, ban ngày tôi phải chăn bò, thường xuyên bị chúng húc vào người, thậm chí còn bị lăn nhiều vòng. Một lần, con trai chủ nhà dùng cần câu đánh vào lưng tôi vì tội để bò đói. Tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng và khóc.

Đêm xuống, tôi lại phải đi soi ếch, nhái, cá để về cho gia đình chủ làm thức ăn. Việc sát sinh diễn ra triền miên khiến tôi thường xuyên ốm đau. Mẹ tôi phải bán hết tài sản để chạy chữa cho tôi. Dù đã tìm đến nhiều thầy thuốc nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Chỉ khi mẹ tôi đưa tôi về chùa, xin cơm thừa canh cặn và quần áo cũ, tôi mới dần khỏe lại. Có lần, tôi lâm vào cơn bệnh thập tử nhất sinh, mẹ tôi đã hứa với Tam Bảo sẽ cho tôi vào chùa làm công quả 3 tháng nếu tôi tai qua nạn khỏi. Kỳ lạ thay, tôi đã bình phục. Mới tròn một tháng làm công quả tại chùa, tôi đã được thầy cho phép xuất gia khi mới 6 tuổi.

Năm 13 tuổi, chứng kiến cảnh mẹ tôi lam lũ, vất vả, thiếu thốn, tôi xin Sư phụ cho về nhà để phụ giúp bà. Không có nghề nghiệp gì khác, tôi lại tiếp tục công việc soi bắt ếch, nhái, ốc, cá. Từ đó, tôi trở thành một tay sát sinh khét tiếng. Những con ếch, nhái khỏe mạnh bị tôi bẻ chân, mẹ tôi thì cắt đầu, lột da mang ra chợ bán. Cảnh tượng những sinh vật ấy chắp hai chân trước như van xin tha mạng ám ảnh tôi. Cá thì tôi chích điện, con lớn bán, con nhỏ giữ lại ăn. Sự tàn nhẫn của tôi còn thể hiện ở chỗ, những con vật nào làm tôi bực mình vì khó bắt, tôi sẽ dùng kim hay gai nhọn châm vào mắt chúng cho mù lòa. Cả hai mẹ con tôi đã sát sinh không biết bao nhiêu sinh linh. Mỗi ngày, chúng tôi mang ra chợ bán khoảng 1.000 con, và trong suốt 8 năm, con số này lên đến hơn 3 triệu sinh vật.

Năm 17 tuổi, tôi lên Thành phố Hồ Chí Minh lập nghiệp. Khi bắt đầu có tiền, tôi sa vào con đường ăn chơi trác táng. Trong thời gian làm việc tại một nhà hàng, tôi tiếp tục phạm tội sát sinh khi phải giết rắn, tôm, heo, kỳ nhông và nhiều loài vật khác một cách tàn bạo. Đến năm 22 tuổi, khi đã có một khoản tiền kha khá, tôi bắt đầu phải gánh chịu quả báo. Bệnh tật ập đến, tôi mắc chứng viêm khớp chân, đi lại vô cùng khó khăn. Toàn bộ số tiền tích cóp được đều đổ vào việc chữa bệnh. Lúc này, tôi cảm thấy cuộc sống quá chán chường, thà chết còn hơn.

Đại đức Thích Minh Hòa khám cho bệnh nhân.

Đại đức Thích Minh Hòa khám cho bệnh nhân. Ảnh: Lao động.

Hồi kiếp từ đau khổ

Tôi phải trải qua những cơn đau khủng khiếp. Những ai từng bị viêm khớp, nhức khớp, sưng thận mới thấu hiểu nỗi thống khổ này. Các bác sĩ đều lắc đầu bó tay. Đêm đến, cơn đau hành hạ dữ dội, cảm giác như ai đó dùng dao chặt vào chân tay mình còn nhẹ hơn. Có lúc, tôi dùng lưỡi lam rạch da thịt để máu chảy ra mong giảm bớt cơn nhức, nhưng vô ích. Cơn đau như có ai đó dùng dao cứa vào xương thịt. Mỗi lần bệnh tật ập đến là một lần tôi cận kề cái chết. Cơ thể tôi ngày càng đau đớn, khớp gối sưng vù, cơ bắp teo tóp và bốc mùi hôi thối. Trong cơn bệnh, cơ thể nóng ran như lửa đốt, hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt khiến tôi đau đớn tột cùng.

Trong hoàn cảnh tuyệt vọng, tôi cảm thấy mình không thể chịu đựng nổi nữa và sắp mất mạng. Tôi quỳ trước Phật, thành tâm sám hối và cầu xin: “Phật ơi, xin cho con được trả nghiệp từ từ”. Tôi phát nguyện: “Nếu con được xuất gia, con sẽ nguyện dâng hiến cả đời mình cho Phật, cho Trời, cho Đất, không màng đến bản thân. Con sẽ cố gắng tu hành thật tốt. Nếu con được làm thầy thuốc, xin cho con có đôi tay khéo léo để chữa bệnh, cứu giúp chúng sanh”. Lời nguyện cầu này đã mang lại kết quả nhiệm màu. Tôi may mắn gặp được một lương y Nam dược, người đã giúp tôi chữa khỏi bệnh khớp.

Quả báo tiếp theo đến với tôi là chứng mù mắt kéo dài ba tháng. Một đêm nọ, tôi cảm thấy bứt rứt, khó chịu, cơ thể nóng ran. Đến sáng, đôi mắt tôi đỏ ngầu, không thể tiếp xúc với ánh sáng. Bất kỳ ánh sáng nào chiếu vào cũng khiến mắt tôi đau đớn dữ dội. Đúng là nhân quả, các bác sĩ đã dùng kim châm vào mắt tôi để chữa trị nhưng bệnh tình không thuyên giảm. Đôi mắt tôi đau đớn, nước mắt chảy ra như máu.

Lúc bấy giờ, tôi mới xuất gia nên chưa biết đến chú Đại Bi hay con đường tu hành đúng đắn. May mắn thay, thầy Trí Thông, một tăng sinh học cùng tôi, đã khuyên tôi nên trì tụng chú Đại Bi để giải nghiệp.

Khám phá: Dấu Ấn Giác Ngộ: Khi Vị Cao Tăng Lộ Diện

Tôi ngày đêm không ngừng trì tụng chú Đại Bi. Thật kỳ diệu thay! Chỉ sau 7 ngày, đôi mắt tôi giảm đau, máu bớt chảy. Tôi có thể nhìn thấy ánh sáng lờ mờ như tổ ong. Tôi tìm đến bác sĩ để tiếp tục điều trị. Lần này, bác sĩ dùng kim chích vào mắt tôi và bơm thuốc. Tôi nhận ra quả báo mình đang gánh chịu: khi xưa tôi dùng kim chích làm mù mắt chúng sanh, nay tôi lại bị bác sĩ dùng kim chích vào mắt mình nhiều lần để chữa bệnh.

Trong quá trình điều trị, tôi vẫn thành tâm niệm chú Đại Bi, sống chết với chú. Tôi trì chú Đại Bi trong mọi hoàn cảnh: đi, đứng, nằm, ngồi. Thật vi diệu thay! Chỉ trong vòng một tháng, đôi mắt tôi đã hoàn toàn bình phục.

Hàng trăm người chờ tại chùa Phước Hưng để được Đại đức Thích Minh Hòa khám chữa bệnh miễn phí từ thứ 2 đến thứ 7 hàng tuần.

Hàng trăm người chờ tại chùa Phước Hưng để được Đại đức Thích Minh Hòa khám chữa bệnh miễn phí từ thứ 2 đến thứ 7 hàng tuần.

Mẹ tôi cũng không tránh khỏi quả báo. Một ngày nọ, bà đang sinh hoạt bình thường thì đột nhiên rùng mình, hai tay bắt đầu run lên không thể kiểm soát, y như con nhái bị cắt đầu van xin tha thứ. Gương mặt bà tròn trịa nhưng thân hình lại giống một con nhái, bà bị rút gân, đau đớn vô cùng. Mẹ tôi không thể đi lại, nằm một chỗ để trả nghiệp.

Mẹ tôi ý thức được những tội lỗi mình đã gây ra và chấp nhận trả nghiệp. Trong thời gian này, bà mong muốn thoát khỏi cõi Ta bà đầy khổ đau nên luôn niệm danh hiệu Phật A Di Đà để cầu được vãng sanh về cõi Cực Lạc. Sau 8 năm chuyên tâm niệm Phật, mẹ tôi đã an nhiên vãng sanh vào tháng 9 năm 2013.

Khi hỏa táng, mẹ tôi để lại hai viên xá lợi, một viên màu vàng và một viên màu trắng từ tủy. Đặc biệt, đôi mắt và hai chiếc răng của bà không bị cháy. Một điều vi diệu nữa là trước khi vãng sanh, thân thể đang co rút của mẹ tôi đã trở lại bình thường. Bà mỉm cười vẫy tay chào mọi người đang hộ niệm rồi an nhiên về cõi Phật.

Xuất gia và lời nguyện cứu đời

Nhận thức sâu sắc về những nghiệp ác đã tạo, sau khi xuất gia tu tập, tôi nhận trách nhiệm trụ trì chùa Phước Hưng. Tại đây, tôi phát nguyện làm nghề thuốc Nam để chữa bệnh cho người nghèo, phần nào bù đắp những lỗi lầm đã gây ra.

Đại đức Thích Minh Hòa đang khám bệnh cho người dân.

Khi bắt đầu trụ trì chùa Phước Hưng, tôi hái những lá thuốc quý để chữa trị các bệnh viêm khớp, nhức khớp cho bà con xung quanh chùa. Song song với việc hành nghề, tôi không ngừng học hỏi thêm về y thuật. Tiếng lành đồn xa, ngày càng có nhiều bệnh nhân tìm đến tôi.

Tôi đã theo học một khóa tại trường thuốc Đông Y, được hội Đông Y cho phép hành nghề và chính quyền địa phương cấp giấy phép vào rừng tìm cây thuốc Nam về chữa bệnh cho đồng bào. Trong quá trình điều trị, tôi chứng kiến nhiều câu chuyện thương tâm của những bệnh nhân đang gánh chịu nghiệp báo mà họ không hề hay biết. Nhiều người đến gặp tôi trong nước mắt, than thở: “Thầy ơi, cứu con, con bệnh riết rồi chồng con bỏ con” hoặc “Thầy ơi, tôi nuôi hai đứa con, vợ tôi bỏ trốn mất tiêu”.

Nhiều bệnh nhân kinh ngạc khi tôi chẩn đoán bệnh và nói: “Bệnh này uống thuốc một tuần là khỏi”. Họ thốt lên: “Trời ơi! Tôi đã chạy chữa tốn hết tiền bạc, của cải mới tìm đến thầy”. Những bệnh nhân này sau đó đã được tôi chữa khỏi trong thời gian ngắn.

Tìm hiểu thêm: Giải mã nỗi buồn và cô đơn: Chìa khóa thấu hiểu khổ đau để sống trọn vẹn

Tôi cũng đã chữa trị cho nhiều bệnh nhân mắc các căn bệnh nan y mà các bác sĩ Tây y, Đông y đã trả về. Họ thường là những người có nghiệp sát nặng, từng chuyên bán giết gà, vịt, heo… Có lẽ vì cùng cộng nghiệp, họ đã tìm đến tôi và được chữa lành. Thậm chí, có những người thuộc giới giang hồ, bị bệnh nặng, sau khi được tôi chữa khỏi đã quay về sống lương thiện.

Nhiều căn bệnh mà Tây y bó tay như bướu đại tràng, sơ gan, khối u gan, viêm đa khớp, thoái hóa khớp, tiểu đường, bệnh tim và các bệnh nan y khác, đã thuyên giảm và khỏi hẳn khi bệnh nhân đến chùa tôi chữa trị.

Đáng chú ý, phần lớn bệnh nhân tìm đến tôi là những người mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, đã bị bệnh viện Ung Bướu trả về, chỉ còn chờ ngày chết. Khi tôi xem bệnh án và nói: “Người này có thể sống”, họ đã được chữa lành và tiếp tục sống.

Trong những trường hợp không còn khả năng chữa trị, tôi khuyên họ trì tụng chú Đại Bi. Nhiều người làm theo và đã khỏi bệnh.

Có một trường hợp rất đáng thương là một người mẹ trẻ có con trai mới 11 tháng tuổi mắc bệnh ung thư máu. Người mẹ đau khổ, lo lắng, ôm con đến cầu xin tôi chữa trị. Sau khi bắt mạch và cho thuốc, chỉ một thời gian ngắn sau, đứa trẻ đã khỏi bệnh. Người mẹ vô cùng biết ơn.

Công việc chữa bệnh của tôi thuận lợi là nhờ vào việc trì tụng chú Đại Bi mỗi ngày cùng với lời nguyện cứu giúp mọi người. Chú Đại Bi thực sự linh nghiệm, giúp tôi giải nghiệp và thành tựu lời nguyện của mình.

Xem thêm: Nghĩa Phương: Linh Thiêng Hội Tụ, Đào Tạo Tâm Đức Giữa Biển Xanh Nha Trang

Tôi xin chia sẻ câu chuyện nhân quả của mình với hy vọng những ai đang rơi vào hoàn cảnh tương tự có thể hiểu được nhân quả nghiệp báo, từ đó phản tỉnh, ăn năn và sám hối.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Nhìn lại cuộc đời mình, Đại đức Thích Minh Hòa đúc kết: “Gieo nhân nào sẽ gặp quả ấy, làm việc ác chắc chắn sẽ gặp tai ương. Dù mình có làm việc thiện để bù đắp lại nhưng cũng không thể tránh được quả báo, làm việc thiện chỉ giúp quả báo sớm được giải mà thôi. Giống như ta bỏ một nắm muối vào trong cốc nước, cốc nước sẽ mặn, không thể uống được, nhưng khi đem cốc nước chứa nắm muối đó bỏ vào một bể lớn thì khi uống nước sẽ không còn cảm thấy mặn nữa”.

Đại đức Thích Minh Hòa, sinh năm 1981 tại Tiểu Cần, Trà Vinh. Xuất gia năm 2003, thọ Sa Di tại Giới Đàn Lưỡng Xuyên năm 2005, thọ Đại Giới tại Giới Đàn năm 2008. Ông theo học và tốt nghiệp ngành Lương Y Đa Khoa tại Đại học Y Dược Cần Thơ năm 2013. Hiện là Trụ trì Chùa Phước Hưng, Vĩnh Long.

Địa chỉ liên hệ: Chùa Phước Hưng, Ấp Thạnh Hiệp, Xã Hòa Thạnh, Huyện Tam Bình, Tỉnh Vĩnh Long.

Điện thoại: 098 336 7711 ; 84. 0703 716677

Email: chuaphuochungminhhoa@gmail.com

Sinh ra trong một gia đình nghèo khó, từ nhỏ, cậu bé Kim Sol đã sớm quen với việc mò cua, bắt cá, ếch nhái và sát sinh chúng. Rồi một ngày, Kim Sol liên tiếp gánh chịu những tai ương khi bị mù hai mắt, chân tay co quắp đau đớn.

Sợ hãi trước những tội ác mình đã gây ra, năm 23 tuổi, Kim Sol tìm đến cửa chùa, thành tâm tu tập, lấy pháp danh Thích Minh Hòa, với tâm nguyện học nghề y để chữa bệnh cứu người và ngày đêm chuyên trì niệm chú Đại Bi.

Những câu chuyện về nghiệp quả và lòng từ bi được chia sẻ trong bài viết này là minh chứng sống động cho sức mạnh của niềm tin và sự sám hối. Để hiểu sâu hơn về những giáo lý này trong Đạo phật, mời bạn tiếp tục khám phá.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang