Kinh Pháp Hoa hé lộ một góc nhìn bất ngờ về mối quan hệ phức tạp giữa Đức Phật và Đề-bà-đạt-đa, nơi mà sự chống đối dường như lại trở thành động lực cho sự giác ngộ. Điều này khiến chúng ta tự hỏi liệu sự trừng phạt theo lẽ thường có thực sự áp dụng cho những ai cản trở con đường giải thoát, hay còn ẩn chứa những tầng nghĩa sâu xa hơn trong vòng luân hồi và nghiệp báo? Tìm hiểu thêm về hành trình này tại chiasedaophat.com.
Dựa trên kinh Pháp Hoa, phẩm Đề-bà-đạt-đa, Đức Phật đã tiết lộ một góc nhìn sâu sắc về mối quan hệ giữa Ngài và Đề-bà-đạt-đa.
– Đề-bà-đạt-đa không chỉ trong kiếp sống hiện tại mà còn ở nhiều đời quá khứ đã luôn tìm cách phá hoại Phật khi Ngài còn đang trên con đường tu hành Bồ-tát.
– Tuy nhiên, Đức Phật lại khẳng định rằng chính nhờ sự phá hoại của Đề-bà-đạt-đa mà Ngài có thể chóng thành Phật. Thậm chí, Ngài còn thọ ký cho Đề-bà-đạt-đa về tương lai sẽ thành Phật.
Điều này đặt ra một câu hỏi đáng suy ngẫm:
– Theo quan niệm thông thường, bất kỳ ai ngăn trở, phá hại người tu hành, đặc biệt là những người thực hành hạnh Bồ-tát vì lợi ích của chúng sanh, đều sẽ đọa vào địa ngục.
– Đề-bà-đạt-đa, với những hành động phá hoại Bồ-tát, lẽ ra phải chịu quả báo đọa địa ngục. Sau khi trả hết tội, ông ta sẽ tái sinh làm súc sanh, rồi đến làm người có căn bệnh si ám, ngọng liệu.
– Vậy tại sao, mỗi lần Đức Phật giáng thế, Đề-bà-đạt-đa luôn xuất hiện để phá hoại Ngài?
– Liệu ông ta đã thoát khỏi vòng luân hồi địa ngục?
Vì sao Đề Bà Đạt Đa luôn tìm cách hãm hại Đức Phật?

Theo cái nhìn của kinh Pháp Hoa, Đề-bà-đạt-đa không phải là kẻ thù mà là một vị đại Bồ-tát đang ứng dụng “nghịch hạnh” để giúp Bồ-tát khác chóng thành Phật.
– Nếu Đề-bà-đạt-đa không phải là một vị đại Bồ-tát, ông ta đã phải chịu đọa đày trong địa ngục vô số kiếp, làm sao có thể liên tục xuất hiện để phá hoại Phật?
– Mỗi lần ông ta gây hại cho Phật hay Bồ-tát, lẽ ra ông ta phải đọa địa ngục hàng ngàn, hàng vạn kiếp. Làm sao ông ta có thể luôn hiện diện để tiếp tục hành động đó?
– Hơn nữa, những hành động phá hoại của ông ta luôn mang tính quyền lực, không giống như hành động của một người bình thường.
– Qua đó, chúng ta có thể thấy rằng, dưới góc nhìn của kinh Pháp Hoa, Đề-bà-đạt-đa thực chất là một vị đại Bồ-tát, người đang thực hành “nghịch hạnh”. Mục đích của “nghịch hạnh” này là để hỗ trợ cho các vị Bồ-tát khác, bao gồm cả Đức Phật, có thể nhanh chóng đạt được quả vị Phật.
– Từ góc độ Phật thừa, đây là một điều vô cùng tốt đẹp và đáng mừng.
– Khi chúng ta tu tập, nếu gặp những người thường xuyên chỉ trích, chê bai, đó có thể là những vị đại Bồ-tát đang thực hành “nghịch hạnh” để giúp chúng ta mau chóng đạt đạo, ngay cả khi họ phải chịu quả báo đọa địa ngục.
– Thay vì oán giận, chúng ta nên kính trọng và biết ơn những vị này, bởi họ đã hy sinh lợi ích cá nhân để giúp đỡ chúng ta trên con đường tu hành.
– Với cách nhìn này, chúng ta nhận ra rằng những người gây trở ngại trên con đường tu tập của chúng ta không hề tầm thường.
– Việc chúng ta tu hành và hướng dẫn người khác làm điều thiện là điều tốt đẹp mà thế gian ai cũng công nhận.
– Tuy nhiên, tại sao lại có những người cố tình hại chúng ta, chửi mắng chúng ta? Liệu họ có thực sự không phân biệt được tốt xấu?
– Mục đích thực sự đằng sau những hành động đó là gì?
– Rõ ràng, đó là để thử thách đạo lực của chúng ta. Nếu đạo lực còn yếu, chúng ta cần nỗ lực tu tập để tiến bộ. Nếu đạo lực mạnh, chúng ta có thể vượt qua những thử thách này, từ đó cũng thúc đẩy sự tiến bộ nhanh chóng. Những người này, thực chất, chính là “thiện tri thức” của chúng ta.
– Nếu người gây ra “nghịch hạnh”, chửi mắng chúng ta, khiến chúng ta gặp khổ đau trong tu hành đã là “thiện tri thức”, thì những người giúp đỡ, khuyến khích chúng ta chắc chắn cũng là “thiện tri thức”.
– Khi chúng ta có thể nhìn nhận cả người chửi mắng lẫn người giúp đỡ đều là “thiện tri thức”, đó mới là biểu hiện của tâm bình đẳng, không phân biệt giữa người phá hoại và người hỗ trợ.

Thiện tri thức có thể biểu hiện dưới hai dạng: thuận hạnh và nghịch hạnh. Dù dưới hình thức nào, họ đều đóng vai trò quan trọng trong việc dẫn dắt chúng ta trên con đường giác ngộ, do đó không có lý do gì để chúng ta chán ghét họ.
Đề Bà Đạt Đa là ai? Tại sao Đề Bà Đạt Đa lại hãm hại Đức Phật?
– Tâm bình đẳng chính là biểu hiện của đại từ bi, là tâm của một vị Bồ-tát.
– Để đạt được quả vị Phật thừa, chúng ta cần phải nuôi dưỡng tâm Bồ-tát.
– Vì vậy, tất cả những ai tu tập theo Phật pháp cần thấu hiểu sâu sắc ý nghĩa này. Khi đó, trên con đường tu hành, chúng ta sẽ không còn thấy chướng ngại nào nữa, mà mọi thứ, dù là thuận duyên hay nghịch duyên, đều trở thành cơ hội giúp chúng ta mau chóng đạt được đạo quả.
– Do đó, chúng ta không nên giận hờn, trách móc hay oán ghét bất kỳ ai.
– Một vị Bồ-tát chân chính không nhìn thấy “kẻ thù”. Nếu còn thấy có kẻ thù, nghĩa là tâm chưa đạt đến sự bình đẳng, vẫn còn phân biệt ân oán, và chưa thể hiện đại từ bi.
– Sự bình đẳng mới chính là tình yêu thương bao la, không phân biệt thân sơ.
– Tinh thần của Phật thừa cho thấy rõ ràng rằng, bất kỳ ai giúp đỡ chúng ta trên con đường tu tập, người đó chính là thiện tri thức của chúng ta.
– “Thiện tri thức” có thể xuất hiện dưới hình thức “thuận hạnh” (giúp đỡ trực tiếp) hoặc “nghịch hạnh” (gây khó khăn để thử thách). Dù dưới hình thức nào, họ đều là “thiện tri thức”, vì vậy, không có ai mà chúng ta cần phải chán ghét.
– Khi thấu hiểu được điều này, quý vị sẽ nhận ra rằng con đường tu hành của chúng ta thật rộng lớn và thênh thang vô cùng tận!
Tìm hiểu sâu hơn về những góc nhìn độc đáo này trong chuyên mục Đạo phật.
