Thấu hiểu lẽ vô thường và bản chất của sự tồn tại là chìa khóa để sống an lạc, tự tại. Khi nhận ra mọi thứ đều thay đổi, chúng ta sẽ bớt bám víu, bớt lo âu trước biến cố cuộc đời. Hành trình làm mới tâm thức và kiến tạo một cuộc sống ý nghĩa hơn có thể bắt đầu ngay hôm nay tại Chiasedaophat.
Sự thăng tiến cao quý nhất đối với người học Phật là sự phát triển đời sống tâm linh, mang lại an lạc và tự tại trong mọi hoàn cảnh. Sự tiến bộ này được đo lường qua cấp độ tâm và tuệ giải thoát, thể hiện qua nhận thức và cách ứng xử – suy nghĩ, lời nói, hành động hàng ngày.
Thông thường, con người vui mừng trước thành công và đau khổ, lo âu khi đối mặt với thất bại hay chướng ngại. Tuy nhiên, cùng một hoàn cảnh, mỗi người sẽ có cách phản ứng khác nhau, tùy thuộc vào nhận thức và kinh nghiệm thực hành tâm linh của bản thân.
Vô thường là bản chất cốt lõi của sự sống. Cuộc đời không phải lúc nào cũng êm đềm mà luôn đan xen giữa hạnh phúc và khổ đau. Tâm thức con người có xu hướng níu giữ những thành công, kỷ niệm đẹp và dễ bị ám ảnh bởi những thất bại trong quá khứ, dù chúng đã qua đi.

Tâm thức bám víu, bị ám ảnh, mong chờ khiến chúng ta khổ đau và mất đi sự thảnh thơi.
“Người biết sống” là người thấu hiểu bản chất của sự tồn tại và áp dụng một lối sống tương thích.
Sự bám víu, ám ảnh và mong chờ từ tâm thức chính là nguồn gốc của khổ đau và sự bất an. Đức Phật đã chỉ dạy rằng người có trí tuệ là người nhận thức rõ bản chất của sự sống và sống một cách phù hợp.
Điều này đòi hỏi sự chánh niệm tỉnh giác, nỗ lực thực hiện các việc lành mang lại lợi ích cho bản thân, người khác và môi trường xung quanh, xuyên suốt từng suy nghĩ, lời nói và hành động trong khoảnh khắc hiện tại. Giá trị đích thực của sự sống nằm ở hiện tại, không ở quá khứ đã trôi qua hay tương lai chưa đến.
“Đừng tìm về quá khứ
Đừng tưởng tới tương lai
Quá khứ đã không còn
Tương lai thì chưa tới
Hãy quán chiếu sự sống
Trong giờ phút hiện tại
Kẻ thức giả an trú
Vững chãi và thảnh thơi
Phải tinh tiến hôm nay
Kẻo ngày mai không kịp
Cái chết đến bất ngờ
Không thể nào mặc cả
Người nào biết an trú
Đêm ngày trong chánh niệm
Thì Mâu Ni gọi là
Người Biết Sống Một Mình”
(Tạp A-hàm, kinh số 1071, bản dịch của Thích Nhất Hạnh).
Đây chính là thái độ sống và phương pháp thực hành dành cho người học Phật, dù là xuất gia hay tại gia. Ai sống đúng với tinh thần này sẽ đạt được sự an lạc, tự tại, không bị cuốn theo hay đẩy về bất kỳ cực đoan nào trong các mối quan hệ phức tạp của cuộc đời. Sự an lạc này là nền tảng năng lượng thiết yếu cho người học Phật. Thiếu vắng sự an lạc đích thực, chúng ta sẽ khó có thể tạo ra những suy nghĩ, lời nói và hành động mang lại lợi ích cho bản thân, cộng đồng và môi trường sống.
Muốn thấu hiểu sâu sắc hơn về cách sống an lạc và tự tại, bạn có thể khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
