Giang hồ quy ẩn: Hành trình tìm bình yên sau những sóng gió

giang ho quy an 1 0830 1
× 🎁 Ưu đãi Shopee hôm nay – Nhấn nhận ngay!
🔥 Ưu đãi Shopee - Bấm để xem ngay!
0
(0)

Cuộc đời vốn dĩ là những hành trình tìm kiếm sự an yên, thế nhưng, con đường đó không ít lần bị bao phủ bởi những tháng ngày giông bão. Từ một người con xuất thân từ gia đình nền nếp, ông Phạm Văn Hưởng đã sớm lạc bước vào con đường tội lỗi, khiến người thân phải gánh chịu nhiều khổ đau. Câu chuyện về sự trượt dài trong nghiện ngập và lối sống buông thả này mở ra một góc nhìn đầy ám ảnh về hành trình tìm lại chính mình và sự sám hối, được chia sẻ trên Website Chia sẻ Đạo Phật.

Phạm Văn Hưởng, với thế danh Phạm Văn Hưởng, sinh năm 1953, xuất thân từ một gia đình Nho học, nơi cha ông là người coi trọng lễ nghĩa và giáo dục con cái nghiêm khắc. Là con trai duy nhất trong hai người con, Hưởng lẽ ra có thể kế thừa những giá trị tốt đẹp từ truyền thống gia đình. Tuy nhiên, ngay từ nhỏ, ông đã sớm sa vào lối sống phóng túng, lêu lổng cùng đám bạn xấu. Trước khi qua đời, người cha vẫn canh cánh nỗi lo về Hưởng, dặn dò người con gái lớn phải chăm sóc và bảo ban em trai. Lời hứa của người chị, dù xuất phát từ tình thương, lại vô tình trở thành gánh nặng, trói buộc cuộc đời bà vào những tháng ngày đầy sóng gió cùng người em trai hư hỏng.

Sau khi cha qua đời, thói quen ham chơi của Hưởng càng trở nên trầm trọng hơn, đẩy ông vào con đường trượt dài của sự ăn chơi sa đọa. Năm 1970, dù đã gia nhập quân đội, ông nhanh chóng vướng vào tệ nạn ma túy. Không chỉ dừng lại ở đó, Hưởng còn chìm đắm trong mọi hình thức hưởng thụ trụy lạc, đặc biệt là rượu và ma túy. Hai thứ độc dược này đã hủy hoại nhân cách, khiến ông trở nên vô tình và bạc nghĩa, thậm chí nhiều lần lừa gạt chính người chị gái của mình để lấy tiền thỏa mãn cơn nghiện. Dù được giáo dục đàng hoàng trong môi trường Nho giáo, Hưởng ngày càng xa rời những nguyên tắc và kỳ vọng mà cha ông đã dày công vun đắp.

Giang hồ quy ẩn 1

Nhà sư Thích Minh Thủy mong muốn mọi người tránh xa tội lỗi như ông từng lún sâu một thời. Ảnh: Internet

Khi đã cạn kiệt tài chính cho việc hút chích, Hưởng lại tìm đến chị gái, viện cớ mượn tiền để làm ăn xa. Dù đã nhiều lần bị lừa, người chị vẫn gom góp số vàng ít ỏi dành dụm được để cho em trai. Với số tiền có được, Hưởng không đi làm ăn mà lại lên kế hoạch ra Bắc thăm người anh cùng cha khác mẹ, thực chất chỉ là để thỏa mãn thú vui du lịch, hưởng thụ. Trong cuộc gặp gỡ, men rượu đã làm mất đi lý trí của cả hai anh em. Trong cơn say đầy sân hận, Hưởng đã tự chặt đứt ngón tay mình và thề đoạn tuyệt tình nghĩa anh em. Sự việc đột ngột khiến mọi người bàng hoàng, và vết thương ấy mãi là lời nhắc nhở về tác hại của rượu, một thứ có thể làm mất đi lý trí, hủy hoại trí tuệ và dẫn đến những hành động điên rồ, tội lỗi.

So với rượu, ma túy là thứ tàn khốc hơn cả trong cuộc đời Hưởng. Ông mô tả “con ma” này khi được cung phụng thì hiền lành, nhưng khi thiếu thuốc thì trở nên mất hết nhân tính, biến con người thành thú vật, chỉ biết tìm mọi cách để thỏa mãn cơn nghiện, bất chấp đạo lý với gia đình, bạn bè. Cơn thèm thuốc hành hạ thể xác, gây ra những triệu chứng khủng khiếp như tiêu chảy, đau đớn, mất ngủ triền miên. Người nghiện không thể chợp mắt khi người khác đang say giấc, tâm trí bị thôi thúc mãnh liệt phải tìm bằng được thuốc, dù ở bất cứ đâu.

Sau khi liên tục lừa gạt chị gái và khiến bà cạn kiệt tài chính, Hưởng không còn nguồn chu cấp. Không nghề nghiệp, không kỹ năng, chỉ quen cầm bút và cầm súng, ông đã chọn con đường tội lỗi: trở thành kẻ cướp. Với khẩu súng ngắn có được, Hưởng cùng đồng bọn lên kế hoạch cướp tài sản của một đôi vợ chồng. Tuy nhiên, kế hoạch bất thành khi chiếc xe máy cướp được hết xăng giữa đường. Nạn nhân truy hô, Hưởng và đồng bọn bỏ chạy nhưng bị công an truy đuổi. Trong lúc tẩu thoát, Hưởng đã bắn về phía một chiến sĩ công an nhưng viên đạn bị “thối”. Thoát chết, người chiến sĩ tiếp tục truy đuổi, buộc Hưởng và đồng bọn phải vứt súng, bỏ xe và cuối cùng bị bắt giữ.

Tìm hiểu thêm: Tân Dậu 2024: Tháng 6 Bùng Nổ Vận May, Vạn Sự Khởi Sắc Như Ý

Phạm Văn Hưởng bị kết án bảy năm tù, còn đồng phạm bốn năm. Cuộc sống sau song sắt được ông miêu tả như “địa ngục trần gian”. Trong tù, tù nhân chỉ được mặc quần đùi, còng tay, xiềng chân. Chín mét vuông nhốt chung năm, sáu người, một xô nhỏ đựng chất thải, đổ một tuần một lần. Mùi hôi thối, dơ bẩn dẫn đến lở loét, sinh dòi. Cơn nghiện hành hạ trong điều kiện thiếu thuốc, với bữa ăn đạm bạc, nước uống ít ỏi. Ông ví cảnh khổ này không khác gì mô tả trong kinh Phật về địa ngục. Tuy nhiên, nỗi khổ đói thuốc vẫn là khủng khiếp nhất, khiến ông phải đập đầu vào song sắt để quên đi cơn vật vã.

Hoàn Lương Bên Cửa Phật

Sau bảy năm tù tội, Hưởng trở về với bóng dáng của con nghiện và giang hồ. Ông tiếp tục dấn thân vào con đường tội lỗi, làm bảo kê, đâm thuê chém mướn. Cuộc sống ăn chơi, hút chích khiến ông quên hết người thân. Khi hay tin mẹ mất và nhận được lời cảnh báo từ chị gái về việc đoạn tuyệt tình nghĩa, Hưởng mới động lòng quay về. Chị gái mua cho ông xe máy để chạy xe ôm, nhưng ông nhanh chóng bán xe để lấy tiền chích ma túy. Tuyệt vọng, người chị ép ông vào chùa làm công quả. Có lẽ vì chán nản cuộc đời hay do nhân duyên, Hưởng đã đồng ý.

Khám phá: Tử Vi 2025: Nữ Canh Tý 1960 – Vận Hội Mới, Phúc Lộc Đầy Tay

Tại chùa, không có điều kiện sử dụng thuốc, Hưởng quyết định cai nghiện. Dù phương pháp cai “ngang” này vô cùng đau đớn, giày vò, mất ngủ triền miên, nhưng cuối cùng ông đã thành công.

Dù đã sống trong môi trường tu hành, bản tính sân si và tập khí giang hồ vẫn khiến ông gây ra nhiều chuyện không hay. Sau nhiều lần bị khiển trách, thầy trụ trì không thể bao dung hơn, ông buộc phải rời chùa. Tuy nhiên, có lẽ những lời kinh kệ đã tác động sâu sắc đến tâm thức ông. Lần này, ông không trở về đời sống giang hồ mà tìm đến Tịnh xá Ngọc Phật xin tập sự xuất gia. Dù bị cảnh báo về sự khó khăn của giới luật, Hưởng vẫn kiên quyết xin ở lại. Bằng ý chí và sự tu rèn dần dần, gã giang hồ Phạm Văn Hưởng ngày nào đã thực sự trở thành một nhà sư, lấy pháp danh Thích Minh Thủy.

Sau khi xuất gia, sư Thích Minh Thủy được thầy bổn sư cho ẩn tu một mình trong tịnh thất trên núi Thị Vải. Ông thiết lập một thời khóa tu tập nghiêm ngặt: thức dậy lúc 11 giờ đêm, công phu đến 5 giờ sáng. Theo lời dạy của tổ sư Minh Đăng Quang, sư thực hành “hứng sương” và “phơi nắng” để điều hòa thân thể. Sư trì chú Đại Bi và niệm Phật liên tục. Sau khi vệ sinh cá nhân và uống trà, sư dùng bữa sáng đạm bạc. Khoảng 6 giờ 30, sư bắt đầu kinh hành, hít thở không khí trong lành. Từ 7 giờ sáng đến 10 giờ trưa, sư tiếp tục thời khóa công phu trước khi chuẩn bị bữa trưa. Bữa ăn của sư thường là nửa chén cơm nấu với rau củ hấp, được gọi là “ông sư hấp”.

Xem thêm: Dưới bóng cây Sa La thiêng, hành trình vĩnh hằng của Đức Phật khép lại

Dù cuộc sống giản dị, thanh bần, nhưng sư Minh Thủy cảm thấy an lạc và thanh thản. Sau bao năm tháng rong ruổi, gây tạo nghiệp chướng, ông đã tìm thấy hạnh phúc trong sự đạm bạc. Gã giang hồ năm xưa giờ biết nhâm nhi tách trà buổi sáng, thưởng thức vị ngọt của rau củ hấp. Hạnh phúc đôi khi thật đơn giản. Quá khứ tội lỗi không thể xóa bỏ, nhưng thay vì dằn vặt, việc tu sửa thân mình và sám hối sẽ giúp sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.

Nhân vật: Sư Minh Thủy

(Biên tập từ chương trình Phật Pháp Nhiệm Mầu kỳ 1)

Câu chuyện về hành trình hoàn lương của sư Thích Minh Thủy mang đến nhiều bài học sâu sắc về sự sám hối và tìm kiếm bình yên nội tâm. Nếu bạn muốn tìm hiểu thêm về những con đường dẫn đến sự thanh tịnh và giác ngộ, hãy khám phá chuyên mục Đạo phật.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang