Trong một góc nhỏ của cuộc sống, những thanh niên địa phương tìm thấy sự kính trọng dành cho một người không hề có vẻ ngoài “xã hội”. Câu chuyện xoay quanh Út, con út trong gia đình giàu có nhờ nghề mổ heo, nơi kỹ thuật đâm dao vào cổ họng heo được thực hiện điêu luyện, mang đến cái chết nhanh chóng cho vật nuôi. Khám phá sâu hơn về bí ẩn đằng sau phương pháp này và những câu chuyện ẩn chứa qua từng nhát dao tại Chia sẻ Đạo Phật.
Tại một quận nhỏ nơi tôi sinh sống, tôi tình cờ có được sự quý mến và tôn trọng từ một nhóm thanh niên địa phương, dù tôi không hề có bất kỳ hình xăm hay vẻ ngoài “xã hội” nào. Trong số họ, có Út, em út trong một gia đình ba anh em trai có tiếng giàu có trong vùng nhờ nghề mổ heo, kinh doanh heo sống và heo quay.
Họ tự chế biến và quay heo để bán tại chợ, đồng thời cũng nhận làm heo quay thuê hàng ngày. Cả ba anh em đều là những người thợ lành nghề trong việc giết mổ heo.
Câu chuyện về cây dao đâm họng heo và cái kết bi thảm
Ảnh minh họa.
Út từng cho tôi xem một cây dao dài khoảng ba gang tay, giới thiệu đó là “dao đâm họng heo” và khoe về độ bén của nó. Anh giải thích rằng, khi con heo bị trói chặt trên nền xi măng, một trong hai người anh của Út sẽ dùng cây dao này, chỉ với một nhát đâm sâu vào cổ họng, xuyên thấu tim, khiến con heo chết ngay lập tức với tiếng kêu “ọc ọc” ngắn ngủi. Họ có kỹ thuật điêu luyện đến mức, khi mổ khám nghiệm, vết cắt luôn nằm chính xác tại vị trí tim. Phương pháp này giúp heo chết nhanh chóng, không kịp la hét hay giãy giụa.
Cây dao này, ban đầu dài tới bảy tấc, giờ đã ngắn đi một phần ba, minh chứng cho số lượng hàng ngàn con heo đã bị giết mổ bằng nó. Tôi đã nhiều lần chứng kiến cảnh anh em Út thực hiện công việc này vào ban đêm, và tận mắt thấy vết cắt nơi tim heo sau khi mổ.
Điều đáng chú ý là, có tới 99,9% những người làm nghề đồ tể, dù là giết heo, bò hay chó, đều có xu hướng máu lạnh thấm nhuần vào bản tính, khiến họ dễ dàng ra tay hành hung người khác mà không chút do dự. Chính vì lẽ đó, ba anh em Út nổi tiếng là những kẻ côn đồ, sẵn sàng dùng dao đuổi chém người khác tại chợ, khiến ai ai cũng phải dè chừng và nịnh nọt.
Dân gian có câu: “Đi với Phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”. Để hòa nhập và không bị coi thường bởi những tay anh chị như gia đình Út, tôi buộc phải thể hiện bản lĩnh, có thể là thông qua võ thuật hoặc đối đầu trực diện.
May mắn thay, trong một buổi tối tụ tập nhậu nhẹt, khi một con chó chạy ngang đường và bị một chiếc xe nhỏ cán trúng, tình huống đã thay đổi. Con chó bị thương nặng, lết trên đường kêu la đau đớn. Đám đông xúm lại, và một người đề nghị làm thịt con chó để làm mồi nhậu.
Nhớ lại việc tôi từng phản đối ăn thịt chó, anh cả của Út đã phản ứng gay gắt, đe dọa sẽ giết bất kỳ ai dám đụng đến con chó đó. Trong không khí căng thẳng và hơi men, tôi vội can thiệp, yêu cầu đặt con chó xuống để kiểm tra. Nhìn con vật tội nghiệp rên rỉ và chảy nước mắt, tôi không rõ vì thương cảm hay vì lý do gì, đã rút một điếu thuốc ra.
Tôi yêu cầu mọi người im lặng, bảo Út giữ con chó, và lấy điếu thuốc châm lửa. Trước sự ngạc nhiên của mọi người, tôi dùng điếu thuốc, thay cho nhang, vẽ những ký tự phép thuật lên đùi trái con chó, rồi thổi một hơi thuốc nồng mùi rượu vào đó. Tôi lặp lại hành động này ba lần.
Nghề đồ tể, nghiệp báo và hành trình cứu rỗi
Ảnh minh họa.
Điều kỳ diệu đã xảy ra: con chó đột nhiên đứng dậy, cong đuôi chạy đi một cách bình thường, như chưa hề bị thương. Nó không sủa cảm ơn, chỉ vội vã chạy đi, có lẽ vì sợ hãi người đàn ông “kỳ lạ” vừa rồi. Sự kiện này khiến đám thanh niên địa phương và anh em nhà Út càng thêm nể phục tôi.
Khi cả ba anh em đều kính sợ tôi, tôi mới bắt đầu giảng giải về luật nhân quả trong Phật giáo. Tôi tiết lộ rằng, mỗi khi họ chuẩn bị dùng dao đâm họng heo, tôi đều đứng âm thầm niệm chú Vãng Sinh.
Gia đình họ, vì chỉ có nghề giết heo để sinh sống, đã dần thay đổi phương pháp. Thay vì dùng dao đâm họng, họ chuyển sang dùng điện để giết heo. Tuy nhiên, ngay cả trước khi có sự thay đổi này, Út đã không còn dám dùng dao đâm họng heo sau khi nghe tôi nói.
Một năm sau khi quen gia đình họ, tôi gặp biến cố khi vượt biên không thành và phải quay về. Hai năm sau, khi gặp lại Út, cậu ta kể lại:
“Đại ca nói chuyện nhân quả đúng ghê! Ông anh hai của em, sau này chơi ma túy và bị sốc thuốc mà chết. Trước khi chết, ảnh cứ kêu la y chang tiếng con heo bị đâm họng, ọc ọc suốt ba ngày ba đêm trong bệnh viện rồi mới tắt thở. Em đứng nghe mà sợ quá phải chạy ra ngoài. Đúng là quả báo nhãn tiền! Giờ thì ba em mới tin rồi, cả nhà dẹp tiệm, không làm nghề giết heo nữa. Dù cuộc sống không khá giả như trước, nhưng cũng không đến nỗi nào.”
Suy ngẫm:
Việc thưởng thức những bữa ăn thịnh soạn từ thịt cá có lẽ là niềm vui của nhiều người. Tuy nhiên, niềm vui đó lại phải đánh đổi bằng sự đau đớn tột cùng và mạng sống của các loài vật. Liệu linh hồn của chúng có oán giận, có đeo bám để tìm cách báo thù những kẻ đã giết hại và ăn thịt chúng? Xin hãy suy ngẫm về điều này trước mỗi bữa ăn.
Nguồn: Quang Tử.
Để hiểu rõ hơn về nghiệp báo và cách tránh xa những đau khổ trong cuộc sống, hãy khám phá sâu hơn về Đạo phật.
