Từ Vô Thỉ Kiếp Đến Nay, Con Vẫn Luôn Gặp Đức Thế Tôn

screen shot 2023 05 02 at 095109 0953 1
0
(0)

Ngay từ thuở bé, hình bóng Đức Phật đã hiện diện trong tâm trí non nớt, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc giữa cuộc sống. Lời khuyên về căn lành và những bài kinh trì tụng đã mở ra con đường giác ngộ, kết nối tâm hồn với giáo lý, tạo nên những dấu ấn nhiệm màu trên hành trình tìm hiểu chiasedaophat.com.

Từ thuở ấu thơ, dù chưa biết đến chùa chiền, tôi đã sớm cảm nhận sự kính trọng đối với Đức Phật. Hình ảnh Ngài và các vị Bồ-tát trên những bao nhang thắp mỗi tối là nguồn an ủi, là điểm tựa vững chắc. Tôi còn nhớ mình đã cẩn thận cắt những hình ảnh Phật từ bao nhang, dán vào góc học tập riêng, nơi tôi thường trò chuyện và gửi gắm những lời cầu nguyện chân thành cho sức khỏe và sự trường thọ của mẹ và bà ngoại, đặc biệt khi vắng bóng cha bên cạnh. Tôi tin rằng tình yêu thương ấy đã được Đức Phật thấu hiểu.

Cách đây ba thập kỷ, một Phật tử quen biết với bác hàng xóm đã đến thăm nhà. Dù ở cách xa vài huyện, người phụ nữ này đã nhìn tôi và nói: “Con có căn lành, hãy cố gắng tu theo Phật”. Bà đã tặng tôi một cuốn kinh Nhật tụng, khuyên tôi học các bài sám ở cuối và mỗi ngày trì tụng Chú Đại Bi, Bát-nhã, cùng danh hiệu Đức Phật A Di Đà.

Con đã gặp Đức Thế Tôn từ vô thỉ kiếp đến bây giờ… 1

Nhờ hiểu Phật, tác giả và mẹ trở thành bạn đạo.

Lời khuyên của bà rằng tôi sẽ “thấy những điều mầu nhiệm” đã thôi thúc tôi làm theo. Có lẽ nhờ sự truyền đạt niềm tin mạnh mẽ từ bà, tôi đã nhanh chóng thuộc lòng Chú Đại Bi và Bát-nhã Tâm kinh chỉ trong vòng một tuần. Ngay cả bài sám “Đệ tử chúng con từ vô thỉ/ Gây bao tội ác bởi lầm mê/ Đắm trong sanh tử đã bao lần/ Nay đến trước đài vô thượng giác…” cũng nhanh chóng nằm lòng. Mỗi lần đọc tụng hay thắp hương, tôi đều cảm thấy xúc động, dâng trào một niềm hạnh phúc khó tả.

Khi tôi học lớp 8, gia đình tôi mới bắt đầu quen thuộc với việc đi chùa. Ngôi chùa làng, cách nhà khoảng nửa giờ đi bộ, trở thành nơi tôi gửi gắm niềm tin tâm linh và nuôi dưỡng sự tinh tấn tu tập.

Vào những ngày rằm, mùng một, tôi đều đặn đến chùa để đọc kinh, làm công quả và tham gia các hoạt động của gia đình áo Lam dưới sự dẫn dắt của các huynh trưởng. Thầy trụ trì chùa, với phong thái hiền lành, lời nói hài hước và trí tuệ, luôn nhận được sự yêu mến của Phật tử. Tôi nhớ thầy từng giải thích rằng, việc sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó, ít hiểu biết Phật pháp và chưa tin nhân quả là do những hạt giống xấu đã gieo từ kiếp trước. Dù đã nghe câu “thân người khó được, Phật pháp khó nghe” từ thời điểm đó, tôi vẫn chưa thực sự thấu hiểu trọn vẹn, dù thầy đã cố gắng giải thích về sự khó khăn trong việc hội đủ nhân duyên lành để trở lại làm người, và còn khó hơn gấp bội phần để được thân người mà còn được nghe, hiểu và tin sâu vào Phật pháp.

Con đã gặp Đức Thế Tôn từ vô thỉ kiếp đến bây giờ… 2

Tác giả Lưu Đình Long ký tặng sách Phật tử.

Năm tôi học lớp 12, bà ngoại lâm bệnh nặng. Trong hoàn cảnh gia đình khó khăn, mẹ tôi vẫn cố gắng lo thuốc thang và chăm sóc cho bà, người bị tai biến và gặp khó khăn trong việc ăn uống. Tôi và mẹ đã cùng phát nguyện ăn chay trường, với hy vọng tích lũy phước lành hồi hướng cho bà.

Có lẽ nhờ tình thương dành cho ngoại, việc ăn chay của tôi và mẹ diễn ra suôn sẻ. Chúng tôi vui vẻ, tinh tấn thực hành, mỗi ngày đều đọc kinh, trì chú, sám hối tội lỗi của bản thân và cả của ngoại. Tất cả những việc làm này đều hướng về bà, với mong ước duy nhất là bệnh tình thuyên giảm, hoặc nếu không, bà có thể ra đi nhẹ nhàng, an lành và được sinh về cõi lành, biết đến Phật pháp.

Không rõ có phải nhờ lời nguyện ấy hay không, bà ngoại tôi đã an nhiên xả bỏ báo thân sau bốn tháng nằm liệt giường. Bà ra đi thanh thản, nét mặt bình yên như đang chìm vào giấc ngủ. Kể từ đó, tôi và mẹ vẫn duy trì thói quen trường chay cho đến nay đã tròn 22 năm. Cuộc sống của chúng tôi trở nên nhẹ nhàng, giản đơn hơn, bắt đầu từ những nhu cầu cơ bản như ăn uống và mặc.

Duyên lành sâu sắc nhất của tôi với Phật pháp đến vào năm 2005, khi tôi có cơ hội tham gia khóa tu dành cho cư sĩ Phật tử do Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng thân Làng Mai hướng dẫn tại Tu viện Bát Nhã, Lâm Đồng. Hình ảnh giản dị, phong thái nhẹ nhàng, nụ cười trầm lắng và sâu sắc của Thiền sư đã thu hút tâm tôi, khơi gợi sự tìm hiểu về “pháp môn Làng Mai” và thiền tập trong đời sống hàng ngày.

“Thở và mỉm cười” đã trở thành câu thần chú của tôi, cùng với những lời dạy quý báu: hãy đi như hôn lên đất mẹ, hơi thở là phép lạ giúp ta sống chánh niệm và tỉnh thức.

Thiền sư không dạy những điều cao siêu, mà chỉ dạy cách thở và sống có chánh niệm để nhận biết mọi thứ đang diễn ra – “bây giờ và ở đây”. Lần đầu tiên đọc “Đường xưa mây trắng” của Thiền sư, tôi đã rơi nước mắt. Đó là niềm hạnh phúc của một kẻ “cùng tử” tìm thấy Cha lành, giống như chú Cát Tường trong tác phẩm, lấy cỏ làm tọa cụ và an nhiên ngồi giữa biển tình thương và sự hiểu biết.

Gần hai thập kỷ trôi qua, tôi đã học cách thở, tập mỉm cười và quán chiếu về nhân duyên. Từ một người chỉ biết và tin Phật qua hình ảnh một “vị cứu độ”, tôi đã bắt đầu “thấy Phật” ngay trong chính mình, qua từng suy nghĩ, lời nói và hành động hàng ngày. Phật không ở đâu xa xôi; ngay trong giây phút hiện tại, nếu ta tỉnh thức và sống chánh niệm, ta cũng chính là một vị Phật đáng yêu. Những phiền não, tham, sân, si của ta khi đó sẽ tạm lắng xuống, chuyển hóa, và tâm ta từ trạng thái nóng giận địa ngục sẽ hóa thành đóa sen dịu dàng.

Tìm hiểu thêm: Đạo nghiệp In Góc Biển: Phim tài liệu khắc họa cuộc đời vang bóng của Hòa thượng Thích Tâm Hoàn, người đặt nền móng Phật giáo Bình Định

Phật hay Ma, Địa ngục hay Tịnh độ, tất cả đều khởi phát từ một niệm. Vì vậy, đừng tìm Phật ở bên ngoài, hãy quay về với Phật trong ta. Chưa bao giờ ý nghĩa của “Phật tại tâm” lại trở nên rõ ràng đến thế. Tôi vẫn nhớ cảm xúc khi được đi cùng Tăng thân, từng bước chân như đang hôn lên Đất mẹ, và tôi đã khóc. Từ đó, tôi nguyện học theo lời thầy:

“Thế Tôn là tình yêu đầu

Thế Tôn là tình yêu tinh khôi

Nghĩa là không bao giờ

Sẽ cần tình yêu cuối

Người là dòng sông tâm linh

Xem thêm: Khoảnh khắc lịch sử chấn động thế giới: Hòa thượng Thích Quảng Đức trong ống kính của Malcolm Browne

Tuy đã từng chảy qua

Hàng triệu kiếp luân hồi

Nhưng luôn luôn còn mới.

Con đã đi tìm Thế Tôn

Từ hồi còn ấu thơ

Con đã nghe tiếng gọi của Thế Tôn

Từ khi mới bắt đầu biết thở

Thế Tôn là Bình An

Thế Tôn là Vững Chãi

Thế Tôn là Thảnh Thơi

Khám phá: Xuất gia hay tại gia: Đâu là con đường buông bỏ vẹn tròn?

Người là Bụt Như Lai.”

[Tìm nhau – Thiền sư Thích Nhất Hạnh]

***

Trong xã hội ngày càng hiện đại, những lời dạy của Đức Phật càng được chứng minh tính thực tế, là phương pháp giúp con người vượt thoát khỏi khổ đau sinh tử. Khi ứng dụng Phật pháp vào cuộc sống hàng ngày, trong mọi mối quan hệ từ công việc, gia đình đến bạn bè, mọi thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn, mang đậm chất liệu của bình an và giải thoát.

Đối với một Phật tử, việc tin và hiểu Phật là hai yếu tố quan trọng. Chúng ta cần học hỏi, tìm hiểu để tin một cách sáng suốt, tránh mù quáng. Từ đó, chúng ta mới có thể xiển dương lời Phật một cách đúng đắn, không chỉ giúp bản thân mà còn giúp người khác. Tinh thần cốt lõi của Phật giáo là tự lợi và lợi tha. Chúng ta không thể giúp đỡ người khác nếu bản thân còn chìm đắm trong tham, sân, si, phân biệt, thị phi, hơn thua, thậm chí ngay cả với những người cùng tu tập chỉ vì họ không đi theo pháp môn của mình.

Giải thoát, theo tôi, không hề xa vời. Nó đơn giản bắt nguồn từ “ánh mắt thương yêu nhìn cuộc đời”, từ sự “thấu hiểu và yêu thương” chính bản thân mình và tất cả chúng sinh giữa biển đời đầy biến động này…

Tìm hiểu sâu hơn về những khía cạnh tuyệt vời của Đạo phật để thấy con đường giác ngộ luôn rộng mở.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang