Sự ra đi của người thân là một lẽ tự nhiên, nhưng nỗi sợ hãi về khoảnh khắc vĩnh biệt có thể gây ảnh hưởng sâu sắc đến cả người ở lại và người sắp đi. Thay vì để nỗi buồn lụy làm chướng ngại, chúng ta có thể tìm hiểu cách đối diện và vượt qua, hướng tới sự siêu thoát an lành. Khám phá thêm về con đường tịnh hóa tâm hồn trên Chia sẻ Đạo Phật.
Trong cuộc sống, sự ra đi của người thân là một điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên, nhiều người lại mang trong mình nỗi sợ hãi và ám ảnh về khoảnh khắc lâm chung, đặc biệt là khi chứng kiến cảnh người thân khóc lóc, đau buồn. Điều này không chỉ gây xáo trộn tâm lý cho người sắp ra đi mà còn có thể tạo ra những chướng ngại, ảnh hưởng đến sự siêu thoát của họ.

Hình ảnh minh họa.
Những chướng ngại này, dù nhẹ hay nặng, đều có thể dẫn đến những hậu quả đáng tiếc. Đôi khi, chúng xuất phát từ tình yêu thương, sự gắn bó sâu nặng giữa con người. Tuy nhiên, nếu không được dẫn dắt đúng cách, tình cảm ấy lại vô tình gây hại cho người thân yêu nhất.
Hiểu đúng về nỗi đau mất mát và sự siêu thoát
Trong kinh Phật có ghi lại một câu chuyện về một người đàn ông cả đời làm việc thiện, đáng lẽ sẽ được vãng sanh về cõi trời. Tuy nhiên, vì người vợ quá thương chồng, đã khóc lóc thảm thiết, khiến tâm luyến ái của ông trỗi dậy và biến thành một con sâu chui vào lỗ mũi vợ. May mắn thay, một vị sư đã kịp thời can thiệp để ngăn chặn bi kịch.
Câu chuyện này cho thấy, trong khi việc khóc thương là biểu hiện tự nhiên của tình cảm con người, thì đối với người đang ở ngưỡng cửa sinh tử, nó lại trở thành một rào cản lớn. Nỗi đau của người ở lại, dù chân thành, lại có thể cản trở con đường siêu thoát của người ra đi, thậm chí đẩy họ vào cảnh khổ đau.
Những câu chuyện thực tế về niềm tin và sự buông bỏ
Trong chuyến thăm Việt Nam gần đây, một câu chuyện cảm động đã diễn ra khi hộ niệm cho chị Bùi Thị Gái, 45 tuổi, mắc bệnh ung thư gan. Dù không quen tu hành trước đó, chị đã được khuyên nhủ niệm Phật cầu vãng sanh Tây Phương Cực Lạc. Chị đã vui vẻ chấp nhận, hứa buông bỏ mọi duyên trần và thành tâm niệm Phật.
Tuy nhiên, khi nghe tin mẹ chồng cũng đang ngồi niệm Phật hộ niệm cho mình, chị đã không kìm được nước mắt vì thương mẹ. Trong khoảnh khắc đó, người hướng dẫn đã khéo léo “đùa” rằng nếu chị còn khóc vì thương mẹ thì sẽ chưa thể vãng sanh. Điều này khiến chị tỉnh ngộ, ngừng khóc và tập trung niệm Phật với mong muốn được về Tây Phương ngay trong đêm đó.
Sự nỗ lực niệm Phật của chị, dù yếu ớt, đã mang lại kết quả kỳ diệu. Sau 15 giờ hộ niệm, chị đã an nhiên ra đi với tướng hảo tốt: mặt mỉm cười, da dẻ hồng hào. Đám tang diễn ra trong không khí vui vẻ, tràn ngập niềm tin vào Phật pháp, không một tiếng khóc than. Nhiều người trong xóm cũng nhân đó phát tâm niệm Phật tu hành.
Tầm quan trọng của sự bình tĩnh và trợ giúp tâm linh
Theo lời dạy của Đức Phật, khi một người lâm chung, họ phải đối mặt với vô vàn cảnh giới hãi hùng và khổ đau. Thân xác tứ đại phân ly, nghiệp chướng hành hạ, oán thân trái chủ đòi nợ… tất cả đều khiến tâm thần hoảng loạn.
Trong giờ phút quyết định này, sự hiện diện của người thân, đặc biệt là những người hiểu đạo, là vô cùng quan trọng. Thay vì khóc lóc, than van, việc bình tĩnh khuyên nhủ, an ủi sẽ giúp người ra đi bớt khổ đau. Hơn thế nữa, nếu mọi người cùng nhau niệm Phật, cầu xin Phật A-Di-Đà tiếp độ, thì người đó không chỉ được an lòng mà còn có thể thoát khỏi vòng luân hồi, vãng sanh Tịnh Độ, thành tựu Phật quả.
Hiếu nghĩa thực sự là gì?
Hiếu nghĩa không phải là khóc lóc thật nhiều để được tiếng khen hay thể hiện sự thương tiếc. Hiếu nghĩa thực sự là giúp đỡ người thân vượt qua khổ đau, đạt được sự giải thoát.
Nếu như trong ngày chị Bùi Thị Gái ra đi, gia đình chị lại chìm trong tiếng khóc than, ôm ấp, lay động thân thể chị, thì hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc. Chị sẽ không thể siêu thoát mà còn phải chịu khổ đau gấp trăm ngàn lần. Người ở lại đau khổ, người ra đi đọa đày, tạo ra một vòng luân hồi khổ đau nối tiếp.
Lời khuyên từ Đại sư Ấn Quang
Đại sư Ấn Quang, Tổ thứ 13 Liên Tông, đã chỉ dạy: “Người bệnh khi sắp tắt thở cũng chính là lúc phải phân biệt cảnh giới giữa phàm, thánh, người và quỉ ma. Cho nên, ngay lúc này chỉ có thể dùng danh hiệu Phật để khai thị, hướng dẫn thần thức của họ, chứ không được tắm rửa, thay quần áo, di động, than khóc.”
Việc quan sát hơi nóng trên thân thể người bệnh có thể giúp dự đoán cảnh giới vãng sanh, nhưng điều quan trọng nhất là phải khẩn thiết niệm Phật, giúp họ “đới nghiệp vãng sanh” (mang theo nghiệp lực mà vẫn vãng sanh).
Vì vậy, khi có người thân ra đi, xin hãy đừng khóc. Khóc lóc là bất hiếu, bất nghĩa. Hãy phát tâm hộ niệm, niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ. Lời Phật dạy là chân lý, và việc niệm Phật chắc chắn sẽ giúp chúng ta thành Phật.
Diệu Âm kính thư.
(Viết xong, Úc châu ngày 29/9/05).
Trích Khuyên Người Niệm Phật
Diệu Âm cư sĩ
Để hiểu rõ hơn về cách thức và ý nghĩa sâu xa của việc đối diện với sự ra đi theo quan điểm nhà Phật, hãy khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
