Giữa chốn quan trường đầy biến động, một vị quan bí ẩn sở hữu khả năng nhìn thấu vận mệnh lại hé lộ một lời tiên tri khắc nghiệt cho một chàng trai nghèo. Liệu số phận đã an bài, hay có một con đường khác để thay đổi tương lai, đặc biệt khi một sự kiện bất ngờ nơi miệng giếng sâu hé mở ra một hy vọng mong manh? Khám phá hành trình đầy thử thách tại Chia sẻ Đạo Phật.
Trong lịch sử Trung Quốc thời vua Hán Cảnh Đế, có một vị quan được biết đến với tài năng nhìn người phi thường. Ông có khả năng thấu suốt tính cách, vận mệnh và tương lai của bất kỳ ai chỉ qua cái nhìn đầu tiên, với độ chính xác đáng kinh ngạc.
Trong một lần dạo phố, ông bắt gặp một thanh niên với nét tướng mạo đặc biệt: hai đường chỉ chạy từ cằm lên khóe miệng. Vị quan tiến lại gần và nói: “Chàng trai, trên mặt ngươi mang tướng mạo chết đói, và tai họa này sẽ ập đến trong vòng mười năm tới.”
Thanh niên đó tên là Bùi Độ, vốn là một người bán dầu nghèo khó. Danh tiếng lẫy lừng của vị quan khiến Bùi Độ không dám nghi ngờ. Anh trở về nhà trong nỗi sầu muộn, mang theo gánh nặng của một bản án tử hình vô hình. Cuộc sống mất đi ý nghĩa, anh chìm trong sự u uất.
Một ngày nọ, khi đang đi trên đường, Bùi Độ chứng kiến cảnh một cô gái đang khóc lóc thảm thiết bên miệng giếng sâu, dường như đang có ý định tự tử. Anh vội vàng đến hỏi han. Cô gái tên là Ngọc Hà, đang trên đường mang vàng đi chuộc tội cho cha. Không may, cô đã đánh rơi túi vàng xuống giếng.

Ảnh minh họa.
Người dân xung quanh cho biết dưới giếng có một con trăn cực kỳ hung dữ, bất kỳ ai xuống đó đều khó lòng sống sót, vì vậy không ai dám giúp đỡ Ngọc Hà. Tuy nhiên, cô gái vẫn kiên quyết nhảy xuống, thà chết chứ không thể không lấy lại được túi vàng.
Bỗng nhiên, mắt Bùi Độ lóe lên một tia hy vọng. Anh nghĩ thầm: “Dù sao mình cũng sẽ chết, tại sao không dùng cái chết của mình để làm một việc nghĩa? Như vậy chẳng phải tốt hơn sao?”
Không chần chừ, dù tim đập loạn xạ và tay chân run rẩy, Bùi Độ đã liều mình leo xuống giếng. Kỳ lạ thay, anh không bị con trăn tấn công. Sau một hồi lặn ngụp, anh đã tìm được túi vàng và mang lên trao lại cho Ngọc Hà.
Nhờ hành động dũng cảm của Bùi Độ, Ngọc Hà đã giữ được mạng sống, cha cô được minh oan và danh dự, quyền thế được phục hồi.
Biết ơn Bùi Độ đã cứu mạng, Ngọc Hà đưa anh về nhà, lo liệu cho anh ăn học tử tế. Sau đó, cô xin cha được phép theo Bùi Độ suốt đời. Đám cưới của họ diễn ra không lâu sau đó trong sự chúc phúc của gia đình và dân làng.
Cha vợ của Bùi Độ đã nhờ một người có chức quyền tiến cử anh làm quan ở một vùng đất khác. Từ đó, sự nghiệp của Bùi Độ ngày càng thăng tiến.
Cuộc đời anh giờ đây tràn ngập vinh hoa, phú quý, không thiếu bất cứ thứ gì. Tuy nhiên, nỗi ám ảnh về lời tiên tri “chết đói” vẫn luôn đeo bám anh.
Cho đến một ngày, anh tình cờ gặp lại vị thần tướng năm xưa. Sau một cái liếc nhìn sắc sảo, vị thần tướng tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhận ra tướng mạo chết đói trên mặt Bùi Độ đã hoàn toàn biến mất.
“Chàng trai,” thần tướng nói, “tướng mạo yểu mệnh trên mặt ngươi đã không còn. Gần đây, ngươi có làm việc gì phước đức lớn chăng?”
Bùi Độ đã kể lại toàn bộ câu chuyện. Vị thần tướng gật gù, chúc phúc cho anh rồi từ biệt ra đi.
Bùi Độ trở về trong niềm vui khôn xiết. Anh đã thoát khỏi sự ràng buộc nghiệt ngã của định mệnh và giờ đây có thể sống cuộc đời mình mong muốn.
Và anh đã thực sự làm vậy. Bắt đầu từ đây, Bùi Độ đắm chìm vào cuộc sống hưởng thụ sa đọa, với những thú vui phóng túng, vô độ. Với quyền lực trong tay, anh biến thành một tên quan tham ô, bạo ngược. Hắn vơ vét tài sản của nhân dân, cưỡng bức con gái nhà lành, khiến tiếng oán than vang vọng khắp nơi.
Thời gian trôi đi, những oan khuất cứ chồng chất. Cho đến một ngày, anh gặp lại vị thần tướng lần thứ ba.
Vị thần tướng nheo mắt nhìn anh. Với ánh mắt tinh tường và thâm sâu, ông nhanh chóng nhận ra mọi chuyện và thấy tướng mạo chết đói đã quay trở lại trên khuôn mặt Bùi Độ. Thần tướng nghiêm giọng:
“Kẻ vô đạo đức kia, ngươi đã từng thoát khỏi cái chết nhờ biết quên mình cứu người. Nay lại không biết tu dưỡng đạo đức, tích lũy thêm công đức, mà lại đọa đày, sa ngã, hành xử tàn bạo, làm những việc đồi bại. Tướng mạo chết đói đã hiện trở lại. Hãy lo liệu hậu sự của mình đi.”

Ảnh minh họa.
Quan Bùi Độ tức giận bỏ đi. Vì đã quen với thói kiêu ngạo, anh ta bất chấp lời cảnh báo của thần tướng, tiếp tục cuộc sống tội lỗi mà không hề hối hận. Lương tâm của hắn đã bị danh lợi và dục vọng nuốt chửng.
Không lâu sau đó, dân chúng đã làm đơn tố cáo lên triều đình. Một vị quan khâm sai được phái xuống điều tra và bắt giữ Bùi Độ về kinh xét xử. Trên đường áp giải, hắn đã bỏ trốn và chạy vào rừng sâu. Một thời gian sau, người ta phát hiện xác của hắn chết đói bên cạnh một mỏm đá. Lần này, tử thần đã không bỏ lỡ hắn, kết thúc cuộc đời bi thảm đúng như lời tiên tri: chết đói.
Suy ngẫm:
Số phận của Bùi Độ đã thay đổi hai lần, hoàn toàn do chính hành động của anh tạo nên. Điều này cho thấy, số phận không phải là một thứ cố định hay đã được định sẵn bởi trời. Nếu đã cố định, thì không có gì có thể thay đổi được nó.
Số phận được định đoạt bởi những hành động thiện ác mà chúng ta tạo ra trong cuộc đời này, theo quy luật nhân quả.
Khi Bùi Độ liều mình cứu giúp một người xa lạ, số phận của anh đã lập tức thay đổi. Tướng mạo chết đói biến mất, anh trở nên giàu sang, sung sướng ngay lập tức, bởi việc thiện anh làm là vô cùng lớn lao, đặc biệt là khi anh đặt tính mạng của mình vào nguy hiểm để cứu người.
Tuy nhiên, một lần nữa, anh lại tự thay đổi vận mệnh của mình theo chiều hướng ngược lại. Sự tàn bạo, hống hách, những hành động thất đức, bức hại dân lành, bất chấp lương tâm đã dẫn đến hậu quả khôn lường.
Những tội lỗi đó đã trực tiếp làm thay đổi quy luật Nhân Quả. Và Nhân Quả đã sắp đặt lại số mệnh của Bùi Độ, đưa anh trở về với kết cục bi thảm, tướng mạo chết đói hiện trở lại, và cuối cùng là bỏ mạng nơi rừng sâu.
Câu chuyện về Bùi Độ mang đến một góc nhìn sâu sắc về cách hành động và tu dưỡng đạo đức ảnh hưởng đến vận mệnh, mời bạn cùng khám phá thêm những bài học quý giá về lẽ đời trong chuyên mục Đạo phật.
