Trong lịch sử triều Đường, một vị Tể tướng đã tại vị kỷ lục 19 năm, nhưng triều chính dưới tay ông lại rơi vào trì trệ và bỏ bê. Khám phá câu chuyện về Lý Lâm Phủ, người được mệnh danh là ‘miệng mật lòng gươm’, và những bài học về nhân quả tại chiasedaophat.com.
Luận về nhân quả: Bài học về kết cục của gian thần Lý Lâm Phủ dưới triều nhà Đường
Trong lịch sử triều Đường, dưới thời kỳ trị vì của Đường Huyền Tông, có một nhân vật nổi tiếng với tai tiếng xấu xa nhưng lại giữ chức Tể tướng trong một khoảng thời gian kỷ lục: Lý Lâm Phủ. Ông đã giữ vị trí Tể tướng suốt 19 năm, và trong suốt thời gian này, triều chính trở nên trì trệ, công việc bị bỏ bê, khiến ông trở thành tâm điểm của những lời chỉ trích.
Lý Lâm Phủ – Kẻ “miệng mật lòng gươm”
Lý Lâm Phủ bắt đầu giữ chức Tể tướng vào năm Khai Nguyên thứ 22 (734). Mặc dù không phải là người thất học, nhưng kiến thức và khả năng bàn luận chính sự của ông lại rất hạn chế. Khi thảo luận về quốc sự với các đồng liêu, ông thường tỏ ra lúng túng, như người say, và hiếm khi đưa ra ý kiến. Ngược lại, khi bàn luận về những chuyện phiếm, ông lại tỏ ra vô cùng hoạt bát và không ngừng lời. Trương Cửu Linh, một vị quan thời bấy giờ, từng nhận xét về Lý Lâm Phủ rằng: “Khi bàn về quốc sự, Lý Lâm Phủ giống như người say nói chuyện với người say, không thể tin tưởng được!”

Lý Lâm Phủ nổi tiếng với bản tính giỏi luồn cúi, mưu mẹo, gian trá và thâm hiểm.
Tuy nhiên, chính những đặc điểm này lại giúp Lý Lâm Phủ dễ dàng lấy lòng và nhận được sự tín nhiệm của Hoàng đế. Ông là điển hình của kẻ “miệng mật lòng gươm”, luôn tìm cách hãm hại các đại thần khác để củng cố và kéo dài chức vụ Tể tướng của mình.
Trước mặt mọi người, Lý Lâm Phủ tỏ ra chân thành, khéo léo lấy lòng để moi móc thông tin và suy nghĩ của người khác. Nhưng đằng sau, ông ta sẽ đem những điều đó báo cáo với Hoàng đế. Hậu quả là những người bị ông ta nhắm tới hoặc bị cách chức, hoặc mất đi cơ hội thăng tiến.
Việc gọi Lý Lâm Phủ là “miệng mật lòng gươm” xuất phát từ bản chất chuyên đi đả kích những trung thần, sử dụng những thủ đoạn hãm hại người khác. Ông ta luôn tỏ ra thân thiện, dùng lời lẽ đường mật để khiến đối phương tự bộc lộ sơ hở hoặc sai lầm của mình. Sau đó, ông ta sẽ bí mật tâu trình với Hoàng thượng. Hậu quả đối với những người này là bị giáng chức, mất cơ hội thăng tiến, thậm chí phải đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng.

Lý Lâm Phủ tại vị Tể tướng suốt 19 năm, nhưng giai đoạn này triều chính lại có dấu hiệu trì trệ và bị nhiều người chỉ trích.
Trong một lần, Đường Huyền Tông cùng Lý Lâm Phủ bàn luận về Nghiêm Đình Chi. Nhà vua tỏ ý muốn trọng dụng Nghiêm Đình Chi vì nghe nói ông là người có tài. Vốn đã mang trong lòng sự đố kỵ và lo sợ Nghiêm Đình Chi sẽ thay thế mình, Lý Lâm Phủ càng thêm e ngại khi nghe lời vua. Sau khi trả lời qua loa, ông ta tìm đến Nghiêm Tổn Chi, em trai của Nghiêm Đình Chi. Lý Lâm Phủ tỏ ra thân mật, nhắc lại mối quan hệ cũ và tiến cử Nghiêm Tổn Chi, đồng thời nói rằng Hoàng thượng rất coi trọng tài năng của anh trai ông ta. Ông ta gợi ý Nghiêm Đình Chi nên giả bệnh để xin về kinh thành chữa trị, như vậy sẽ có cơ hội được Hoàng thượng chú ý và trọng dụng hơn.
Nghe lời Lý Lâm Phủ, Nghiêm Tổn Chi mừng rỡ và lập tức mang chuyện này kể lại cho anh trai mình. Nghiêm Đình Chi cho rằng đây là một cơ hội tốt và làm theo lời Lý Lâm Phủ, viết một tờ biểu xin về kinh chữa bệnh, nhờ người đưa cho Lý Lâm Phủ. Lý Lâm Phủ vô cùng hài lòng khi thấy Nghiêm Đình Chi đã mắc mưu. Ông ta liền dâng tờ biểu này lên Hoàng thượng và tâu rằng: “Nghiêm Đình Chi tuổi đã cao, sức yếu, lại đang bị bệnh, nên giao cho một chức quan nhàn để ông ta có thời gian chữa bệnh.” Đường Huyền Tông xem xong tờ biểu, thở dài tiếc nuối.

Bằng những thủ đoạn tinh vi, Lý Lâm Phủ đã hãm hại không ít người tài, tạo điều kiện cho gian thần lộng hành, làm suy yếu triều chính.
Âm mưu thâm độc và cái kết bi thảm của Lý Lâm Phủ
Lý Lâm Phủ thường thể hiện sự tử tế với mọi người, nhưng ngầm thực hiện những âm mưu khiến nạn nhân khó lòng nhận ra. Ông ta lợi dụng thủ đoạn dâng lễ vật, kết giao rộng rãi với các phi tần, hoạn quan, xây dựng một mạng lưới thông tin quanh Đường Huyền Tông để nắm bắt mọi hành động và lời nói của nhà vua, phục vụ cho mục đích cá nhân.
Bằng những hành động đó, Lý Lâm Phủ đã hãm hại biết bao người hiền tài, lừa gạt không ít trung thần, khiến cho triều đình ngày càng xuất hiện nhiều gian thần, bọn tiểu nhân tha hồ tác oai tác quái. Điều này đã góp phần tạo nên một thế lực đen tối trong xã hội, dẫn đến biến loạn An Lộc Sơn vào những năm cuối đời Thiên Bảo. Bản thân Lý Lâm Phủ, cùng với Đường Huyền Tông cuối đời chìm đắm trong hưởng thụ, bỏ bê việc triều chính, không màng đến tương lai của đất nước.
Vào tháng 11 năm 752, Lý Lâm Phủ lâm bệnh và qua đời. Ngay sau khi ông ta chết, Dương Quốc Trung đã tố giác những tội trạng của ông. Trước khi kịp chôn cất, Lý Lâm Phủ bị tước bỏ mọi tước vị và chỉ được mai táng như một dân thường. Toàn bộ gia tộc của ông bị đày đến Lĩnh Nam, phải sống một cuộc đời khổ sai và lưu đày.
Những bài học về nhân quả và kết cục của gian thần Lý Lâm Phủ là những minh chứng cho thấy hành động của con người đều có hậu quả. Để hiểu sâu hơn về triết lý này và những câu chuyện tương tự, mời bạn khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
