Từ một vị hoàng tử sở hữu trí tuệ phi thường, cuộc đời của Shantivarman đã chứng kiến sự thôi thúc rời bỏ vinh quang thế tục sau những lời chỉ dạy sâu sắc từ chư Phật. Khám phá hành trình giác ngộ của Ngài và tìm hiểu thêm về những giáo lý thiêng liêng trên Website Chia sẻ Đạo Phật.
Những giáo lý Phật giáo sâu sắc từ cuộc đời của Bồ tát Tịch Thiên

Ảnh minh họa
Ngay từ thuở thiếu thời, hoàng tử Shantivarman đã bộc lộ trí tuệ vượt trội và khả năng tiếp thu kiến thức sâu rộng trên nhiều lĩnh vực. Năm lên sáu tuổi, Ngài đã có cơ duyên gặp gỡ một đạo sĩ uyên bác, được ban quán đỉnh và truyền thụ những giáo pháp tu tập về trí tuệ của Bồ tát Văn Thù (Manjushri). Qua quá trình tu tập này, Ngài đã chứng nghiệm nhiều điều vi diệu và trực tiếp nhận lãnh giáo pháp từ Đức Văn Thù.
Với tư cách là người kế vị ngai vàng, lễ đăng quang của hoàng tử Shantivarman được chuẩn bị vô cùng trọng thể. Tuy nhiên, vào đêm trước ngày đăng quang, Đức Văn Thù đã hiện ra trong một linh kiến, ngồi trên ngai vàng và khuyên nhủ: “Ngai vàng này thuộc về ta, vì ta là bậc thầy của Hoàng tử. Việc cả hai chúng ta cùng ngồi trên một ngai vàng là không hợp lẽ.”
Cùng đêm đó, Đức Tara cũng hiện thân dưới dạng thân mẫu của Hoàng tử, rót nước nóng lên đầu Ngài và dạy rằng: “Vương quyền cũng giống như nước sôi của địa ngục, đó là nơi Hoàng tử sắp bước vào.” Khi tỉnh giấc, Hoàng tử nhìn nhận quyền lực vương giả như một cây độc và quyết định rời bỏ vương quốc ngay lập tức.

Ảnh minh họa
Sau hai mươi mốt ngày rời bỏ vương quốc, trong cơn khát nước, Hoàng tử tìm thấy một dòng suối giữa rừng. Ngay khi Ngài sắp uống, một cô gái xuất hiện, khuyên Ngài không nên uống vì nước có độc. Cô đã mang đến cho Ngài nước thanh tịnh và dẫn Ngài đến gặp một đạo sĩ sống trong rừng. Vị đạo sĩ này đã ban gia trì và truyền dạy giáo pháp cho Ngài. Về sau, người ta nhận ra vị đạo sĩ chính là hóa thân của Đức Văn Thù, còn cô gái là hóa thân của Đức Tara.
Khi rời khỏi khu rừng, mang theo thanh kiếm gỗ biểu tượng cho trí tuệ của Đức Văn Thù, Hoàng tử đã đến học tại đại học Nalanda danh tiếng. Tại đây, Ngài được Viện trưởng Jayadeva thọ giới Tỳ kheo và được ban pháp danh là Tịch Thiên (Shantideva). Trong suốt thời gian tu học tại Nalanda, Ngài đã tiếp nhận nhiều giáo pháp từ Đức Văn Thù và thấu triệt mọi tinh túy của cả Kinh tạng lẫn Mật tạng. Tuy nhiên, từ góc nhìn của các bạn đồng tu, Ngài dường như chỉ dành thời gian ăn uống, không tham gia học tập hay thiền định, khiến một số người đặt cho Ngài biệt danh “Bhu-Su-Ku” (Kẻ chỉ ăn, ngủ và bài tiết).

Ảnh minh họa
Do thiếu thiên nhãn thông, các bạn đồng tu không nhận thức được trình độ giác ngộ của Ngài Tịch Thiên. Họ bàn tán rằng Ngài không hề thực hành việc “văn, tư, tu” như một người xuất gia và đề nghị trục xuất Ngài khỏi tu viện. Tuy nhiên, vì khó lòng trục xuất Ngài, họ quyết định tìm cách làm nhục Ngài để Ngài tự nguyện rời đi. Kế hoạch của họ là yêu cầu mỗi nhà sư tụng đọc Kinh Pratimoksha (Kinh Ba-la-đề-mộc-xoa; Kinh Biệt Giải Thoát). Họ tin rằng Ngài Tịch Thiên sẽ không thể thực hiện được điều này, từ đó Ngài sẽ cảm thấy xấu hổ và tự rời đi.
Ban đầu, Ngài Tịch Thiên từ chối. Nhưng trước sự khăng khăng của mọi người, Ngài đồng ý tụng đọc với điều kiện họ phải chuẩn bị cho Ngài một pháp tòa. Họ nhanh chóng đồng ý và dựng lên một pháp tòa rất cao, không có bậc thang, với ý định Ngài sẽ không thể leo lên. Khi đến pháp tòa, Ngài Tịch Thiên chỉ đưa một tay, dùng năng lực phi thường ấn xuống và dễ dàng ngồi lên. Ngài khiêm tốn hỏi chúng tăng xem họ muốn Ngài trùng tuyên một bản kinh đã được đọc trước đây hay một bản kinh chưa từng được nghe.
Họ chọn bản kinh chưa từng được nghe. Ngài bắt đầu trùng tuyên Bồ đề hành luận. Khi đến chương thứ chín, bàn về trí tuệ siêu việt và giải thích về tánh không, Ngài bay lên cao. Một lúc sau, thân Ngài biến mất, chỉ còn lại âm thanh du dương. Ngài hoàn tất tác phẩm gồm mười chương. Lúc này, mọi người mới nhận ra Ngài Tịch Thiên chính là một vị Phật. Khi họ bày tỏ lòng thành kính, Ngài đã biến mất và không bao giờ trở lại Nalanda nữa. Mặc dù đạt được mục đích, các bạn đồng tu của Ngài Tịch Thiên vô cùng hối tiếc. Họ chỉ tìm thấy hai cuộn kinh trong phòng Ngài, những tác phẩm vẫn còn được lưu truyền cho đến ngày nay.
Tác phẩm “Bồ đề hành luận” của Ngài Tịch Thiên vẫn là nguồn cảm hứng và tài liệu nghiên cứu quý báu cho nhiều người trên khắp thế giới, đặc biệt là những ai đang trên con đường tìm cầu chân lý.
Khám phá sâu hơn những giáo lý và bài học ý nghĩa từ cuộc đời thanh tịnh của Bồ tát Tịch Thiên và nhiều câu chuyện Phật giáo khác tại chuyên mục Đạo phật.
