Vô Lượng Kiếp Duyên Lành

duyen lanh vo luong kiep 0843 1
0
(0)

Hành trình vượt qua nghịch cảnh và tìm thấy sự bình an nội tâm thường bắt đầu từ những ngã rẽ bất ngờ trong cuộc sống. Khám phá cách những bài học Phật pháp nhiệm màu đã soi sáng con đường dẫn đến hy vọng và niềm vui, ngay cả trong những giai đoạn khó khăn nhất. Hãy cùng tìm hiểu thêm về những điều kỳ diệu này tại Website Chia sẻ Đạo Phật.

Cuộc đời mỗi người là một hành trình đầy biến động, và có lẽ, nhờ những duyên lành tích lũy từ vô lượng kiếp trước, tôi đã có cơ hội tìm thấy ánh sáng Phật pháp. Giáo lý nhiệm màu đã soi đường, giúp tâm hồn tôi được gột rửa, mang lại hy vọng giữa những khó khăn của cuộc sống.

Tôi vẫn luôn thầm cảm thán về sự kỳ diệu của duyên phận. Lớn lên xa vòng tay cha mẹ, tuổi thơ tôi là chuỗi ngày thiếu thốn tình cảm, sự che chở. Những tổn thương sâu sắc đó đã gieo vào lòng tôi những suy nghĩ tiêu cực và cảm giác tủi thân. Trong khi bạn bè được yêu thương, tôi lại lặng lẽ rơi nước mắt bên trang sách cũ. Những cảm xúc tiêu cực ấy dần lớn lên, ảnh hưởng đến tâm lý của một đứa trẻ, dẫn đến chứng trầm cảm.

Tưởng chừng đã có lúc tôi gục ngã, nhưng chính Phật pháp đã đến như một phép màu. Triết lý sâu sắc của Đức Phật đã giúp tôi thoát khỏi mớ bòng bong trong tâm trí, làm dịu đi những u uất dường như đã trói buộc một tâm hồn non nớt 13 tuổi – cái tuổi lẽ ra phải tràn đầy sự hồn nhiên và vui tươi.

Duyên lành vô lượng kiếp 1

Mọi trải nghiệm trong cuộc sống, dù vui hay buồn, đều là kết quả của những nhân duyên từ vô lượng kiếp trước, nay gặp điều kiện thích hợp mà trổ sinh.

Trong nhà tôi có một chiếc tủ gỗ cổ, đến nay vẫn còn phảng phất hương thơm dịu nhẹ. Chiếc tủ lặng lẽ đứng đó, theo năm tháng, dường như bị lãng quên cùng những gì chứa đựng bên trong. Một ngày nọ, khi cả nhà đi vắng, tôi được giao nhiệm vụ trông nhà và đã có dịp khám phá chiếc tủ gỗ bí ẩn. Bên trong, tôi tìm thấy rất nhiều kinh sách Phật giáo. Dù gia đình có thờ Phật, nhưng lúc đó tôi vẫn chưa hiểu biết nhiều về Phật pháp. Những quyển sách cũ kỹ, mang đậm dấu ấn thời gian đã thôi thúc tôi tìm hiểu. Ban đầu, tôi bị cuốn hút bởi những câu chuyện về luân hồi, nhân quả, với màu sắc huyền bí, giúp tôi tin vào sự tồn tại của một thế giới song song, tin vào Thập Pháp Giới, tin vào luật nhân quả và luân hồi.

Tiếp đó, tôi tìm đọc quyển “Tứ Diệu Đế”, mở ra cánh cửa đến với giáo lý sâu sắc của nhà Phật. Sau khi nghiền ngẫm, tôi nhận ra nhiều điều, tâm trạng u uất, buồn bã dần vơi đi. Tôi hiểu rằng mọi thứ đều là giả tạm, và chính sự chấp trước của bản thân đã tạo nên những ảo tưởng về niềm vui, nỗi buồn và khổ đau. Từ đó, mối duyên lành giữa tôi và Phật pháp bắt đầu nảy nở.

Xem thêm: Kỷ Mão 1999: Hé lộ con số phong thủy mang vạn may về nhà bạn

Tôi đã dành thời gian đọc gần hết các kinh sách trong tủ. Duyên từ vô lượng kiếp dường như đã dẫn lối, tôi cảm thấy đặc biệt yêu thích pháp môn Tịnh Độ. Niệm câu Phật hiệu “Nam Mô A Di Đà Phật” không ngừng nghỉ sẽ đưa chúng ta về thế giới Tây Phương Cực Lạc. Đó là lý do tôi chọn pháp môn này. Từ việc tình cờ gặp Phật pháp đến việc chọn pháp môn Tịnh Độ làm phương tiện tu hành, tất cả diễn ra trong sự lặng lẽ, ngay cả người thân cũng không nhận thấy sự thay đổi rõ rệt. Tuy nhiên, sự chuyển hóa thực sự diễn ra từ bên trong, tâm tôi dần trở nên nhẹ nhàng và thanh tịnh hơn. Tôi thường mơ thấy Bồ Tát, thấy các vị tiên nhân.

Động lực muốn thoát ly khỏi những ràng buộc của trần thế ngày càng mạnh mẽ. Một ngày nọ, tôi đã bày tỏ nguyện vọng muốn xuất gia với cô tôi – người đã nuôi dưỡng tôi. Cô tôi, một Phật tử thuần thành, dù thường xuyên đi chùa, ăn chay và làm việc thiện, đã vô cùng bất ngờ và từ chối, với lời dặn dò: “Con còn nhỏ, mới học lớp 8, hãy cố gắng học hết lớp 12. Nếu lúc đó con vẫn còn muốn đi tu, cô sẽ xem xét.”

Dù bị từ chối, tôi vẫn âm thầm đọc kinh, niệm Phật. Có lẽ phước duyên từ kiếp trước chưa đủ dày, bởi khi bước vào cấp 3 với khối lượng bài tập khổng lồ và lịch học thêm dày đặc, nguyện vọng xưa cũ dần phai nhạt.

Tìm hiểu thêm: Hành Trình Giác Ngộ: Tình Yêu Lạc Đà Và Cuộc Đời Vạn Sự Hữu Tri

Sau khi đậu đại học, trong một giấc mơ, tôi đã gặp lại vị Bồ Tát thường xuất hiện trong giấc mơ thời thơ ấu. Tôi thấy mình khoác áo lam, an nhiên ngồi trong một đạo tràng trang nghiêm, thanh tịnh, hương trầm quyện với tiếng chuông ngân vang, như níu kéo những tâm hồn lạc lối trở về với bản tánh chân thật. Khi tỉnh giấc, nguyện vọng đi tu xưa kia chợt ùa về. Tuy nhiên, lúc này, tôi không còn tha thiết muốn vào chùa tu nữa, mà muốn tu tại gia, thực hành pháp môn Tịnh Độ. Việc gặp được pháp môn Tịnh Độ đã là một điều khó, để có thể kiên trì tu tập đến mức nhất tâm bất loạn còn khó hơn gấp bội, có thể nói là một trong ngàn người.

Biết đến Phật pháp là duyên lành từ vô lượng kiếp, nhưng việc thành tựu ngay trong đời này hay không còn tùy thuộc vào phước đức của mỗi người. Từ thời sinh viên cho đến khi hoàn thành chương trình Thạc sĩ và đi làm, tôi đã nhiều lần gián đoạn và buông xuôi. Thế nhưng, mỗi lần như vậy, tôi lại tìm thấy con đường quay về tiếp tục tu tập. Tôi cảm nhận được sự gia trì của Đức Phật A Di Đà và chư vị Bồ Tát, giúp tôi không hoàn toàn từ bỏ. Ánh sáng từ bi của Ngài dường như soi rọi mỗi khi tôi ngồi niệm Phật trong chánh niệm. Câu Phật hiệu ấy như dòng nước cam lồ tưới mát tâm hồn, giúp tôi đứng dậy sau mỗi vấp ngã, cứu vớt tôi khỏi bể khổ khi sa lầy vào những rối ren của cuộc đời.

“Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng” – mọi sự vật, hiện tượng đều là hư ảo, vậy cớ gì phải chấp trước mà sinh phiền não? Mọi biến cố trong cuộc sống, dù là khổ đau hay vui vẻ, đều là quả của những nhân đã gieo từ vô lượng kiếp trước, nay gặp duyên hội đủ mà trổ sinh. Chúng ta hãy hoan hỷ đón nhận, không mong cầu, tùy duyên mà sống tự tại. Hiểu rõ luật nhân quả sâu xa, chúng ta hãy gieo những nhân tốt ngay trong đời này để gặt hái được quả lành.

Khám phá: Ranh Giới Mỏng Manh: Dấu Hiệu Vạch Trần Thiện Ác

Đối với tôi, quả lành chính là được vãng sinh về cõi Tây Phương Cực Lạc, được diện kiến Đức Phật A Di Đà. Vì lẽ đó, nhân mà tôi muốn gieo trồng trong kiếp này là một tâm thanh tịnh, không ngừng niệm “A Di Đà Phật”. Mỗi người sẽ gặp được pháp môn phù hợp với căn duyên của mình. Dù chúng ta đi trên con đường nào, tôi hy vọng tất cả sẽ cùng nhau đến được bến bờ giác ngộ an lành!

Trong cõi hồng trần, vạn vật tựa hư không,
Duyên trần hợp tan, vui buồn rồi ly biệt.
Đến vội vàng, đi cũng vội vàng,
Đời người nên tỉnh giấc mộng dài!

Nếu bạn cũng đang tìm kiếm con đường giác ngộ và muốn hiểu sâu hơn về giáo lý nhiệm màu của Đạo phật, hãy cùng khám phá thêm nhiều bài viết ý nghĩa khác trong chuyên mục của chúng tôi.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang