Câu chuyện về sự thiếu bao dung trong giới tu hành, khi một vị sư phụ tìm cách ngăn cản đệ tử tiếp tục con đường đạo pháp, đặt ra câu hỏi về cách xử lý mâu thuẫn và duy trì tinh thần từ bi. Khám phá những góc khuất và tìm kiếm giải pháp cho vấn đề này tại chiasedaophat.com.

Hoằng dương Phật Pháp, tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức là những lời tâm huyết của người con Phật.
Trong cuộc sống, chữ Tâm là nền tảng quan trọng, đặc biệt đối với những người tu hành. Người tu hành lấy từ bi và trí tuệ làm kim chỉ nam cho mọi hành động. Tuy nhiên, đôi khi vẫn tồn tại những trường hợp các vị tăng ni có tâm lượng hạn hẹp, đối xử với nhau thiếu sự bao dung.
Có một câu chuyện về một bạn trẻ tu tập vừa trải qua một biến cố với sư phụ của mình, dẫn đến việc bị yêu cầu rời khỏi chùa. Vị sư phụ này đã giữ lại toàn bộ giấy tờ quan trọng của người đệ tử, bao gồm đơn xin xuất gia, chứng nhận tăng ni và chứng điệp thọ giới. Không chỉ vậy, vị sư phụ còn dùng ảnh hưởng của mình để ngăn cản các ngôi chùa khác tiếp nhận vị đệ tử này. Các ngôi chùa khác, vì e ngại, nể nang hoặc vì lợi ích cá nhân, cũng không dám cưu mang. Cuối cùng, vị đệ tử trẻ buộc phải trở về nương tựa gia đình, không còn nơi nào để tiếp tục con đường tu tập.
Đây không phải là trường hợp cá biệt, mà đã từng xảy ra nhiều lần trước đây. Theo quy định hiện hành của Giáo hội Phật giáo về việc chuyển sinh hoạt tôn giáo, nơi tiếp nhận cần có văn bản xác nhận từ trụ trì hoặc Ban trị sự của nơi đi. Tuy nhiên, nếu người muốn chuyển đi đã làm phật lòng thầy hoặc ban quản lý, việc xin được giấy giới thiệu là điều gần như không thể. Do đó, nhiều tăng ni, dù đã tu tập nhiều năm, vẫn phải đối mặt với việc xin xuất gia lại từ đầu để có giấy tờ hợp lệ.
Mỗi người có cách nhìn nhận và thái độ khác nhau về vấn đề này. Tuy nhiên, hành động của các vị thầy trong trường hợp này là khó có thể chấp nhận. Nó thể hiện sự độc đoán, hẹp hòi và thiếu vắng lòng từ bi – những phẩm chất không nên có ở người tu hành. Trên đời này, ai cũng có thể mắc sai lầm. Nếu có thể tha thứ, hãy tha thứ. Nếu không thể, hãy xem như duyên thầy trò đã dứt và cho phép người đệ tử ra đi một cách thanh thản, thay vì gây khó dễ, chặn hết mọi con đường của họ như một hành động trả thù.
Mối quan hệ thầy trò cũng cần có duyên. Có duyên mới gặp gỡ, có duyên mới có thể hóa độ lẫn nhau. Điều này đã được ghi nhận ngay từ thời Đức Phật. Có những người Đức Phật không độ được, nhưng các vị đệ tử của Ngài lại làm được. Khi có người đến xin xuất gia, Đức Phật thường quan sát xem người đó có duyên với vị trưởng lão nào trong tăng đoàn để giao phó. Các vị tổ sư xưa cũng thực hiện tương tự. Nếu thấy không thể độ được một đệ tử, họ sẵn sàng gửi gắm cho một vị thầy khác. Ví dụ, ngài Dược Sơn khi đến tham kiến tổ Thạch Đầu, sau vài câu đối đáp, Tổ đã nhận thấy duyên của ngài Dược Sơn không ở đó và khuyên ngài nên tìm đến Mã Tổ. Quả thật, dưới sự chỉ dạy của Mã Tổ, ngài Dược Sơn đã đạt được giác ngộ.

Con đường tu tập tâm là quá trình loại bỏ những điều xấu và soi sáng những góc khuất trong tâm thức.
Mỗi người có căn cơ, khí chất và nhân duyên khác nhau. Giống như cùng một loại cây, trồng ở những nơi khác nhau sẽ cho ra hương vị quả khác biệt. Một đệ tử mà ta cho là không tốt, chưa chắc họ đã thực sự không tốt. Khi được đặt vào một môi trường phù hợp, họ có thể phát triển một cách tự nhiên.
Thực tế, những người quyết định xuất gia đều bắt đầu với một tấm lòng trong sáng, tin kính Phật, Pháp và ngưỡng mộ Tăng đoàn, mong muốn trở thành một thành viên của Tăng đoàn mà họ xem là cao thượng. Trong thời đại vật chất ngày nay, tấm lòng đó thật đáng trân trọng. Nó giống như mầm cây bồ đề vừa mới nhú, và những người đi trước có trách nhiệm bảo vệ, chăm sóc để mầm cây ấy phát triển khỏe mạnh. Các vị thầy, trụ trì và những người đi trước cần tạo mọi điều kiện thuận lợi để những người mới vào đạo có thể yên tâm tu học và sống an lạc tại nơi mình cư trú.
Người đời có nhà, người tu có chùa. Khi một người đã rời bỏ nhà cửa để vào chùa tu tập, việc bị đuổi ra khỏi chùa khiến họ không biết đi đâu về đâu. Các vị thầy có thấu hiểu nỗi lòng của bậc làm cha mẹ khi thấy con mình khoác áo tu sĩ nhưng lại phải sống lang thang, hay sự khổ sở của người xuất gia vì những khó khăn trong con đường đạo?
Chúng ta thường nói: “Hoằng dương Phật Pháp, tiếp dẫn hậu lai, báo Phật ân đức”. Để thực hiện được những điều này, cần có một tấm lòng vị tha và yêu thương. Nếu chỉ biết đến bản ngã và quyền lợi cá nhân, những lời tuyên bố trên chỉ còn là khẩu hiệu suông. Phật Pháp là vô thượng thậm thâm, nhưng tại sao người đi theo Phật Pháp đôi khi lại gặp đau khổ? Ai là người đủ bao dung, dám hy sinh quyền lợi của mình để bảo vệ những mầm non Phật Pháp, những người mới chập chững bước vào con đường đạo?
Hy vọng những chia sẻ trên đã giúp bạn hiểu rõ hơn về ý nghĩa sâu sắc của “Chữ Tâm” trong Phật pháp. Để tiếp tục hành trình khám phá những giáo lý quý báu, mời bạn tìm đọc thêm trong chuyên mục Đạo phật.
