Giữa khung cảnh nhà hàng sang trọng ven biển, một gia đình giàu có đã vô tình để lại ấn tượng không đẹp bởi thói quen xả rác bừa bãi. Hành động thiếu văn minh này không chỉ gây phiền lòng mà còn phản ánh một thực trạng đáng buồn về ý thức cộng đồng. Khám phá thêm những câu chuyện ý nghĩa về đạo đức và cách ứng xử tại Website Chia sẻ Đạo Phật.
Nhân Quả Nhãn Tiền: Bài Học Từ Một Miếng Giấy Ăn
Câu chuyện diễn ra tại một nhà hàng sạch sẽ và ấn tượng ở Vũng Tàu, nơi tác giả đang tận hưởng bữa tối bên bờ biển. Không khí trong lành và làn gió mát mang đến cảm giác thư thái.
Sự Xuất Hiện Của Một Gia Đình “Giàu Có”
Bỗng nhiên, một nhóm người bước vào. Đó là một gia đình ba thế hệ, toát lên vẻ giàu có từ trang phục, cách nói chuyện lớn tiếng cho đến những thiết bị công nghệ đắt tiền họ mang theo như máy ảnh, iPad, và iPhone. Cách họ gọi món với những món ăn đắt đỏ, cùng với thái độ chê bai những người xung quanh, cho thấy một sự phô trương và tự mãn. Kinh nghiệm cho thấy, những người có địa vị và tài sản thường có xu hướng thể hiện bản thân trong mọi hoàn cảnh.
Hành Vi Thiếu Văn Minh Gây Buồn Lòng
Điều đáng chú ý xảy ra trong bữa ăn: họ liên tục dùng giấy ăn để lau miệng rồi thẳng tay vứt xuống sàn nhà. Tác giả không khỏi buồn lòng khi nhận ra hành vi này không chỉ diễn ra ở đây mà còn phổ biến ở nhiều nơi khác trên đất nước Việt Nam xinh đẹp. Mặc dù đã có sẵn các thùng rác, nhiều người vẫn vô tư vứt giấy lau bừa bãi, thậm chí còn ném ra xa khỏi tầm tay.
Nhìn những mẩu giấy trắng nằm la liệt trên sàn, tác giả cảm thấy tiếc nuối cho những người được xã hội nhìn nhận là văn minh, có tiền có chức. Điều đáng buồn hơn là thế hệ trẻ, con cháu của họ, sẽ vô tình học theo hành vi thiếu tôn trọng môi trường này. Sự im lặng và không ai nhắc nhở từ cả ba thế hệ khiến nỗi buồn càng thêm sâu sắc. Tác giả tự hỏi, nếu những người có vẻ ngoài “văn minh” lại có hành vi như vậy, thì liệu số đông dân cư còn lại có thể ứng xử văn minh hơn không?
Bài Học Về Luật Nhân Quả
Một lát sau, người đàn ông được cho là chủ gia đình, với giọng nói to nhất và thái độ ra lệnh, đứng dậy di chuyển. Tác giả quan sát thấy chính người đàn ông này đã vô tình dẫm lên mẩu giấy ăn mà ông ta vừa vứt ra. Một cậu bé, có lẽ là con trai ông, cũng gặp phải tình huống tương tự khi chiếc dép hồng xinh xắn của cháu kéo theo một mẩu giấy ăn trắng tinh của gia đình. Tác giả nhanh chóng ghi lại khoảnh khắc này bằng máy ảnh.
Ngồi ăn và quan sát, tác giả suy ngẫm về luật nhân quả. Từ những ngày đầu học Phật, tác giả đã được biết về quy luật “gieo nhân nào gặt quả đó”, một quy luật cơ bản của đạo Phật và của vũ trụ. Dân gian thường nói “đời cha ăn mặn đời con khát nước”, ám chỉ hậu quả của hành động có thể ảnh hưởng đến thế hệ sau. Sự giàu có của kiếp này có thể là kết quả của những việc bố thí, giúp đỡ người khác ở kiếp trước.
Tuy nhiên, có những trường hợp luật nhân quả biểu hiện ngay lập tức, ngay trong khoảnh khắc. Giống như việc gieo hạt ớt hay hạt dưa sẽ cho thu hoạch nhanh chóng, nhưng tác giả chưa từng thấy loại “hạt” nào cho quả nhanh như hành vi vứt giấy ăn của gia đình giàu có này. Họ vứt giấy xuống đất và rồi chính họ lại dẫm lên nó. Mẩu giấy đó sẽ theo họ đi xa, có thể làm ô nhiễm bãi biển, hoặc mang theo vi khuẩn vào phòng khách sạn, ảnh hưởng đến giấc ngủ của họ.
Mẩu giấy đó có thể rơi ra dọc đường, hoặc cuối cùng cũng được ai đó trong gia đình cho vào thùng rác – điều đáng lẽ phải làm ngay từ đầu. Tuy nhiên, khả năng họ sẽ tiếp tục vứt nó ra nơi khác, có thể là nền khách sạn, là rất cao. Mẩu giấy bẩn đó, khi bị vứt bừa bãi, có thể trở thành ổ vi khuẩn gây bệnh, không chỉ cho một người mà có thể chính là cho họ và gia đình.
Suy Ngẫm Về Vô Vi và An Lạc
“Gieo nhân nào gặt quả đó”, tác giả lặp lại. Cuộc sống thật thú vị và luật nhân quả thật rõ ràng. Tác giả chợt nhớ đến lời dạy của Lão Tử về “Vô vi”. Vô vi không có nghĩa là không làm gì cả, mà là hành động thuận theo quy luật tự nhiên, quy luật của vũ trụ. Chỉ khi sống thuận theo lẽ tự nhiên, con người mới có thể đạt được sự thành công, hạnh phúc và bình an. Đây là suy luận theo cách hiểu của tác giả, có thể còn nhiều thiếu sót.
Tác giả kết thúc câu chuyện bằng việc chia sẻ rằng mình đang gõ những dòng này vào lúc gần 5 giờ sáng, sau một thời thiền. Hành động chia sẻ này, dù chỉ là một trang giấy, sẽ mang lại “quả” là sự đón đọc của người đọc. Hy vọng rằng, dù chỉ là một điều rất nhỏ, người đọc cũng có thể “ngộ” ra điều gì đó, giống như tác giả đã cảm nhận sự bình yên khi tắm biển tại Vũng Tàu thơ mộng.
Để hiểu sâu hơn về cách quy luật nhân quả vận hành trong cuộc sống và những bài học quý giá từ Đạo phật, mời bạn tiếp tục khám phá các nội dung hấp dẫn khác trong chuyên mục.