Phật giáo có những quan điểm sâu sắc về đời sống tình dục, vượt ra ngoài khuôn khổ thông thường. Bài viết này sẽ khai phá những góc nhìn mới mẻ về sự chung thủy, kiểm soát dục vọng và cách chúng ta đối diện với bản năng, khám phá thêm tại chiasedaophat.com.
Quan điểm của Phật giáo về hành vi tình dục ngoài hôn nhân và thủ dâm
Giới “Không tà dâm” trong đạo Phật chủ yếu nhấn mạnh sự chung thủy trong mối quan hệ vợ chồng. Đối với Phật tử đã kết hôn, điều này có nghĩa là không quan hệ tình ái với người ngoài vợ hoặc chồng, bao gồm cả các loài chúng sinh khác. Ngay cả trong quan hệ vợ chồng, hành vi tình dục cũng cần dựa trên tinh thần tự nguyện, tôn trọng, có chừng mực, phù hợp với hoàn cảnh và thời điểm. Việc phóng tâm, suy nghĩ không chính đáng, buông thả dâm dục cũng được xem là hành vi tà hạnh.
Nói cách khác, mọi hình thức quan hệ nam nữ không được giới luật, pháp luật và phong tục tập quán thừa nhận đều có thể bị xem là tà dâm.
Thủ dâm: Bản năng và sự kiểm soát
Hành vi thủ dâm, xét về bản chất ban đầu, là một biểu hiện của bản năng và chưa hẳn đã bị xem là tà dâm. Tuy nhiên, nếu cá nhân không biết tự chủ, không chuyển hóa được dục vọng và dẫn đến tình trạng lạm dụng hoặc nghiện ngập, thì đó có thể bị coi là tà dâm.
Theo quan điểm y khoa hiện đại, việc thủ dâm một cách có kiểm soát và chừng mực không gây hại đến sức khỏe và không ảnh hưởng đến nhân cách hay đạo đức cá nhân.

Người Phật tử cần thực hành tiết chế, hạn chế và chuyển hóa dục vọng.
Tội tà dâm và nghiệp báo
Trong giới luật Phật giáo, hành vi thủ dâm có thể được xếp vào nhóm “phóng tâm đắm sắc, nghĩ ngợi bất chính, buông thả phóng dật”, được xem là một dạng tà hạnh. Mặc dù không nghiêm trọng bằng hành vi không chung thủy với bạn đời, lỗi lầm này vẫn cần được sám hối và thực hành chuyển hóa để hướng đến một đời sống lành mạnh hơn.
Đặc biệt, trong ngày tu Bát quan trai, người cư sĩ thọ trì giới thứ ba là “Không dâm dục” (khác với “Không tà dâm”), nghĩa là không quan hệ vợ chồng trong một ngày một đêm. Nếu thực hiện hành vi thủ dâm trong thời gian này, lỗi lầm sẽ trở nên nghiêm trọng hơn. Người tu Bát quan trai nguyện học theo hạnh thanh tịnh của người xuất gia, do đó, dù chưa mất giới thể, hành vi thủ dâm trong ngày tu này có thể bị xem là khuyết giới nghiêm trọng và cần được sám hối chân thành.
Quá trình sám hối hành vi thủ dâm bao gồm việc tự trách bản thân, nhận thức sự hổ thẹn với chính mình vì đã làm việc không nên làm. Tiếp đó, việc thành tâm đảnh lễ chư Phật, chư Bồ-tát giúp tịnh hóa ba nghiệp thân, khẩu, ý. Nghiệp ái dục có sức mạnh chi phối mạnh mẽ đời sống cá nhân, nếu không được chuyển hóa có thể dẫn đến nhiều tội lỗi.
Để làm chủ tâm ý và chuyển hóa năng lượng tính dục, việc thực hành thiền định là vô cùng quan trọng, giúp mang lại sự quân bình và tĩnh tại cho thân tâm. Bên cạnh đó, việc chú trọng đến thể dục, lao động và tham gia các hoạt động xã hội lành mạnh cũng giúp giải phóng năng lượng thừa và giảm bớt các ức chế tâm sinh lý.

Tội tà dâm có thể dẫn đến những khổ đau nơi địa ngục.
Tình dục trước hôn nhân dưới góc nhìn Phật giáo
Về câu hỏi liệu người Phật tử chưa lập gia đình có quan hệ tình dục trước hôn nhân có phạm giới tà dâm hay không, cần xem xét dưới nhiều phương diện: giới luật, luật pháp và phong tục tập quán.
Theo luật pháp và phong tục tập quán, quan niệm về tình dục trước hôn nhân có sự khác biệt tùy thuộc vào từng địa phương và nền văn hóa. Ở một số nơi, đây là vấn đề bình thường, trong khi ở những nơi khác lại bị xem là điều cấm kỵ.
Về giới luật Phật giáo, hiện chưa có văn bản kinh luật nào quy định cụ thể về việc “người Phật tử trưởng thành chưa lập gia đình có quan hệ tình dục trước hôn nhân” là tà dâm hay không. Tuy nhiên, có một đoạn kinh được trích dẫn: “Người ấy sống tà hạnh đối với các dục lạc, giao cấu với các hạng nữ nhân có mẹ cha che chở, có anh che chở, có anh chị che chở, có bà con che chở, đã có chồng, được hình phạt gậy gộc bảo vệ, cho đến những nữ nhân được trang sức bằng vòng hoa. Như vậy, này các gia chủ, là thân hành phi pháp, phi chánh đạo” (Trung bộ I, kinh Saleyyaka, số 41). Bên cạnh đó, sự diễn giải mở rộng về giới thứ ba của Thiền sư Nhất Hạnh: “Con nguyện không có liên hệ tình dục với bất cứ ai nếu không có tình yêu đích thực cùng những cam kết chính thức và lâu dài” cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của sự tiết chế và không phóng dật đối với người Phật tử.
Do đó, người Phật tử nên thực hành tiết chế bản thân, hạn chế và chuyển hóa dục vọng, luôn hướng đến sự thanh tịnh trong thân và tâm, mang lại lợi ích cho bản thân và người khác.
Tìm hiểu sâu hơn về những giáo lý của Đạo phật để có cái nhìn toàn diện hơn về các vấn đề nhạy cảm này.
