Cuộc đời con người, dẫu có dài lâu hay ngắn ngủi, đều gói gọn trong từng hơi thở, một minh chứng cho sự phù du của kiếp người. Làm thế nào để mỗi khoảnh khắc trôi qua đều đong đầy ý nghĩa và an lạc? Hãy cùng Chia sẻ Đạo Phật khám phá con đường tìm kiếm hạnh phúc đích thực, nơi mà mỗi giây phút đều chứa đựng cả thiên thu.
Vô minh che lấp khiến con người tạo nghiệp sát sinh.
Khi Đức Thế Tôn hỏi về tuổi thọ của con người, một vị Tăng đáp: “Vài chục năm”. Ngài vẫn mỉm cười. Một vị khác trả lời: “Một tuần lễ”. Đức Thế Tôn cũng chỉ mỉm cười. Khi được hỏi lần nữa, một vị Tăng khác thưa: “Bạch Đức Thế Tôn, mạng sống con người chỉ gói gọn trong một hơi thở!”. Đức Thế Tôn lúc này mới gật đầu.

Trong sách Quy Sơn Cảnh Sách có câu: “Chuyển tức tức thị lai sanh”, ý nói rằng mỗi khi hơi thở ra rồi hít vào, ta đã bước sang một đời sống mới, cho thấy mạng sống của chúng ta thật ngắn ngủi, chỉ giới hạn trong từng hơi thở. Vậy làm thế nào để mỗi hơi thở vào và ra đều tràn đầy hạnh phúc, an lạc và sự thỏa mãn? Đây là một thử thách lớn. Nếu hơi thở hiện tại không mang lại hạnh phúc, thì làm sao ta có thể mong đợi hạnh phúc trong tương lai?
Để tìm kiếm hạnh phúc, chúng ta cần có một cái nhìn sâu sắc, như lời dạy trong kinh Hoa Nghiêm: “Một giây phút chứa đựng cả thiên thu”. Không chỉ Đức Phật mà các bậc thi sĩ vĩ đại cũng đã diễn tả điều tương tự. Thiền sư Khánh Hỷ, một vị Tăng Thống Phật giáo Đại Việt vào thế kỷ XI, đã từng nói:
Càn khôn tận thị mao đầu thượng
Nhật nguyệt bao hàm giới tử trung.
Câu thơ này mang ý nghĩa rằng vũ trụ bao la có thể thu gọn trên đỉnh một sợi tóc, và mặt trời, mặt trăng cũng có thể chứa đựng trong một hạt cải. Cái vô cùng lớn nằm gọn trong cái vô cùng nhỏ, và thời gian vĩnh cửu được gói ghém trong khoảnh khắc. Khi chúng ta sống với cái nhìn của kinh Hoa Nghiêm, mỗi khoảnh khắc ta tiếp xúc đều là sự tiếp xúc với vĩnh cửu, và ta sẽ không còn cảm thấy thiếu thốn bất cứ điều gì.

Mạng sống của con người chỉ trong một hơi thở!
Mạng sống vô thường
Chính vì vậy, hơi thở vào là một cơ hội để chúng ta đối diện với thử thách. Hạnh phúc hay không phụ thuộc vào cách chúng ta đón nhận hơi thở đó. Tương tự, khi thực hành thiền đi, mỗi bước chân đều là một cơ hội. Có người bước đi trong sự an lạc của cõi Tịnh Độ, trong khi người khác lại chìm trong vòng luân hồi. Tất cả tùy thuộc vào nhận thức của mỗi người.
Làm thế nào để mỗi bước chân dẫn chúng ta đến cõi Tịnh Độ, mang lại sự an lạc và hạnh phúc ngay trong khoảnh khắc? Chúng ta cần dồn hết tâm trí vào bước chân đó. Bước chân này cần có sự tỉnh giác, định tâm và trí tuệ. Khi nhận ra một bước chân thành công, ta hiểu rằng tất cả những bước chân tiếp theo cũng sẽ thành công. Nếu đạt được điều này, liệu ta còn cần đến một trăm năm để tìm kiếm hạnh phúc nữa chăng?
Thiền là sự sống của con người
Để hiểu sâu hơn về bản chất vô thường của cuộc sống và cách tìm kiếm hạnh phúc đích thực, hãy khám phá thêm những lời dạy quý báu trong chuyên mục Đạo phật.
