Nhiều người tìm đến ăn chay và niệm Phật với mong cầu cải thiện sức khỏe và tinh thần, nhưng liệu thực hành này có luôn mang lại kết quả như ý? Câu chuyện về Vương Sinh, người đã ba năm ăn chay niệm Phật mà bệnh tình không thuyên giảm, đặt ra câu hỏi về cách chúng ta hiểu và thực hành tâm linh. Liệu có một cách tiếp cận khác, giúp ta chuyển hóa nghiệp lực và tìm thấy an lạc thực sự? Khám phá những bí ẩn đằng sau việc tu tập và tìm hiểu thêm về hành trình tâm linh tại Chiasedaophat.

Ảnh minh hoạ.
Trong cuộc sống, nhiều người tìm đến việc ăn chay và niệm Phật như một phương thức để cải thiện sức khỏe tinh thần và thể chất. Tuy nhiên, đôi khi, sự hiểu biết chưa đầy đủ có thể dẫn đến những quan niệm sai lầm về lợi ích của việc thực hành này.
Một câu chuyện minh họa cho điều này là trường hợp của Vương Sinh. Khi lâm bệnh, anh đã tìm đến việc ăn chay và niệm Phật, hy vọng nhận được sự phù hộ từ chư Phật Bồ Tát để sớm bình phục.
Tuy nhiên, sau ba năm thực hành, Vương Sinh không thấy bệnh tình thuyên giảm, thậm chí còn nặng thêm. Điều này khiến anh nản lòng và cho rằng việc ăn chay không mang lại lợi ích gì, thậm chí còn nghi ngờ lời dạy của Phật.
Một người bạn của Vương Sinh đã góp ý rằng, dù không nhận được phước báo trực tiếp, việc ăn chay ít nhất cũng giúp anh tránh được việc sát sinh, không kết oán với lục súc. Người bạn này còn đưa ra một đề nghị bất ngờ: mua lại “công đức ăn chay” của Vương Sinh với giá một phân tiền mỗi ngày, tính ra mười lạng tám đồng tiền cho ba năm.
Vương Sinh, cho rằng đây là một cách kiếm tiền thông minh và không hề thiệt thòi, đã đồng ý viết khế ước bán lại công đức ăn chay của mình. Anh vui mừng nhận tiền và dự định dùng số tiền đó để mời thầy thuốc chữa bệnh.
Đêm đó, Vương Sinh mơ thấy hai vị sứ giả âm phủ báo rằng tuổi thọ của anh đã hết từ mười tháng trước, nhưng nhờ ăn chay mà được kéo dài. Tuy nhiên, vì anh đã từ bỏ việc tu tập, cho rằng ăn chay vô ích và bán đi công đức của mình, anh đã tự cắt đứt duyên lành với Phật pháp. Hai sứ giả đến để đưa anh về âm phủ.
Trong cơn hoảng loạn, Vương Sinh van xin được hoãn lại một ngày để trả lại tiền và hủy bỏ khế ước, quay trở lại con đường ăn chay. Hai sứ giả đồng ý.
Sáng hôm sau, Vương Sinh lập tức tìm gặp người bạn, giải thích rõ tình hình và trả lại toàn bộ số tiền để lấy lại khế ước. Tuy nhiên, người bạn cho biết đã đốt khế ước trước bàn thờ, đã cáo bạch với chư Phật Bồ Tát.
Về nhà với tâm trạng sầu thảm, bệnh tình của Vương Sinh càng thêm trầm trọng và ông qua đời không lâu sau đó.
Câu chuyện này, được trích từ sách “Thái Thượng Cảm Ứng Thiên giải nghĩa”, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc thực hành tâm linh với lòng tin chân thành và sự kiên trì. Ăn chay và niệm Phật không chỉ là hành động bên ngoài mà còn đòi hỏi sự chuyển hóa từ nội tâm. Việc xem nhẹ công đức, coi đó như một món hàng để trao đổi, đã dẫn đến kết cục đáng tiếc cho Vương Sinh, như một lời nhắc nhở về ý nghĩa sâu sắc của việc tu tập.
Câu chuyện của Vương Sinh là một bài học sâu sắc về lòng tin và sự kiên trì trong tu tập, mời bạn khám phá thêm nhiều tri thức quý báu về Đạo phật.
