Trong dòng chảy lịch sử thời Dân Quốc, tại ngôi chùa cổ kính, một bậc cao tăng đã dùng lòng từ bi của mình để xoa dịu nỗi đau cho một sinh linh bé nhỏ. Câu chuyện về lòng biết ơn vượt qua giới hạn sinh tử này ẩn chứa những bài học sâu sắc về luật nhân quả, mời bạn khám phá thêm tại chiasedaophat.com.
Vào những năm đầu của Dân Quốc, tại chùa Tử Vân, huyện Chương Châu, tỉnh Phúc Kiến, có một vị Hòa thượng tên Diệu Liên. Dù đã ngoài tám mươi, Hòa thượng vẫn minh mẫn và thường xuyên thuyết giảng Phật Pháp, giáo hóa người dân địa phương về lòng từ bi, giới sát và luật nhân quả. Lời dạy của ngài lay động lòng người, khiến mọi người, không phân biệt già trẻ, gái trai, đều kính ngưỡng và tin tưởng.
Hàng tháng, vào các ngày Rằm và mồng Một, chùa Tử Vân lại tổ chức pháp hội kéo dài ba ngày với sự chủ trì giảng pháp của Hòa thượng. Mỗi dịp này, dòng người từ khắp nơi đổ về chùa ngày càng đông, ai ai cũng háo hức mong chờ được nghe những lời khai thị quý báu.
Vào những ngày thường, mỗi buổi sáng sớm, Hòa thượng thường một mình lên núi đi dạo quanh khuôn viên chùa, bất kể thời tiết mưa gió.
Oan hồn rắn báo ơn sau 50 năm

Ảnh minh họa.
Một ngày nọ, khi đang dạo trên núi, cách đó chừng trăm bước, Hòa thượng phát hiện một con rắn dài khoảng hai thước đang nằm hấp hối. Nó bị thương nặng ở cả đầu và thân, máu mủ chảy ra, bốc mùi tanh nồng.
Thấy thương xót, Hòa thượng đã dùng thảo dược nhai và đắp lên vết thương cho con rắn, tận tình chăm sóc cho đến khi nó tỉnh táo hơn rồi mới quay về chùa.
Ngày hôm sau, khi Hòa thượng lên thăm thì con rắn đã không còn ở đó nữa.
Khoảng nửa tháng sau, trong một buổi pháp hội tại chùa, khi Hòa thượng đang thuyết giảng, một con rắn bất ngờ bò vào. Mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng mọi người trong chúng không ai có ý định làm hại nó.
Hòa thượng nhận ra đây chính là con rắn mà ngài đã cứu giúp trước đó. Ngài trấn an mọi người: “Mọi người đừng sợ, hãy để nó vào nghe pháp.”
Lúc này, vết thương của con rắn đã lành hẳn. Nó bò đến trước mặt Hòa thượng, cuộn tròn lại một cách ngoan ngoãn, đầu ngẩng lên, ánh mắt thể hiện rõ sự biết ơn.
Khi Hòa thượng giảng pháp, con rắn tỏ ra như đang lắng nghe và thấu hiểu. Khi khóa giảng kết thúc, nó lặng lẽ bò đi. Kể từ đó, mỗi lần chùa có khóa giảng, con rắn đều đều đặn xuất hiện để tham dự, đặc biệt là những buổi giảng về “giới sát”, khi đó nó thể hiện sự lĩnh hội sâu sắc.
Thời gian trôi qua, con rắn lớn dần, sau hơn một năm đã dài tới ba thước. Tăng chúng và tín đồ trong chùa trìu mến gọi nó là “Linh xà Tử Vân Nhan” (Rắn núi linh Tử Vân).
Vào một năm nọ, vùng đất này bất ngờ bùng phát một trận dịch bệnh khiến nhiều người bị sốt cao, thuốc thang đều trở nên vô hiệu, dẫn đến nhiều người qua đời. Tình cảnh lúc bấy giờ vô cùng bi đát.
Hòa thượng cùng các đệ tử đã nỗ lực đến thăm hỏi và chăm sóc người bệnh, nhưng không có phương thuốc nào hiệu quả.
Một ngày nọ, Hòa thượng lên núi và thấy con rắn đang ngậm rất nhiều loại cỏ, chất thành một đống. Khi thấy Hòa thượng, con rắn quay đầu nhìn ngài như muốn báo hiệu điều gì đó. Hòa thượng cẩn thận xem xét đống cỏ và nhận ra đó chính là những vị thuốc có công dụng hạ sốt và trị bệnh dịch. Ngài lập tức thu thập toàn bộ thảo dược này về bào chế thành thuốc cứu chữa cho bệnh nhân, nhờ đó mà họ dần hồi phục.
Sau đó, Hòa thượng tiếp tục tìm kiếm những loại cỏ tương tự để chế thành thuốc viên, đặt tên là “Phiến Tử Hoàn”, nhưng người dân quen gọi là “Thuốc Hòa Thượng”. Loại thuốc này đã cứu sống vô số người.
Hòa thượng Diệu Liên luôn thể hiện lòng từ bi, yêu thương và che chở chúng sinh, không chỉ đối với con người mà còn cả các loài vật, từ chim, thú đến côn trùng.
Nếu ban đầu ngài không có lòng nhân ái cứu giúp con rắn, thì làm sao có thể tìm được phương thuốc quý giá để cứu giúp bao người khỏi dịch bệnh? Câu chuyện này là minh chứng rõ ràng cho thấy tất cả chúng sinh đều mang trong mình Phật tính và lòng đại từ.
Qua câu chuyện này, hy vọng quý độc giả sẽ mở rộng lòng yêu thương, không chỉ với con người mà còn với cả loài vật. Dù là những sinh mạng nhỏ bé nhất, chúng ta cũng nên dành sự che chở và tôn trọng.
