Giữ gìn giới luật thanh tịnh là nền tảng cốt lõi trên con đường tu tập, giúp hành giả thanh lọc thân, khẩu, ý và tránh xa mọi lầm lỗi. Khám phá cách giới pháp Bồ Tát soi đường cho người hiện đại tại Chiasedaophat.
-
Những năng lực diệu kỳ khi nghe tụng Bộ Kinh Nhập Hạnh Bồ Tát
-
Bồ tát Văn Thù khuyên chúng sinh thực hành điều gì trong thời mạt pháp?
I. Giới Bồ Tát Tại Gia
Giới, theo tiếng Phạn là Sila, có nghĩa là những quy tắc, quy định giúp hành giả kiểm soát thân, khẩu, ý, tránh xa lỗi lầm. Giới là kim chỉ nam cho người Phật tử, phân biệt đâu là hành động đúng chánh pháp, đâu là hành động sai trái. Ngoài ra, giới còn mang ý nghĩa “thanh lương”, giúp dập tắt ngọn lửa phiền não, mang lại sự mát mẻ cho tâm hồn.
Giới là nền tảng cho mọi pháp lành, bao gồm bốn cấp độ: Ngũ giới, Bát giới, Thập giới và Cụ túc giới. Để tiến bước từ phàm phu lên bậc thánh, người Phật tử cần tuần tự tuân thủ các cấp độ giới này. Theo Đại thừa, giới pháp Bồ tát bao hàm cả bốn cấp độ trên.
Giữ giới giúp ngăn chặn điều ác, đoạn trừ tập khí xấu, diệt trừ phiền não và chứng đắc Niết bàn. Kinh Tăng Nhất A Hàm nhấn mạnh rằng giới giúp diệt trừ việc ác, viên thành đạo quả, mang lại niềm hoan hỷ cho mọi người. Giới là trang nghiêm thanh tịnh, giúp hành giả hiện tướng trang nghiêm, là chiếc bình an lành mang lại mọi điều như ý. Mọi thành tựu trên con đường tu tập đều bắt nguồn từ giới. Người giữ giới sẽ nhận được quả báo lớn, đón nhận điều lành, đạt đến quả vị “vô vi”, có thần thông, diệt trừ loạn tưởng và chứng đắc “sa môn quả”, đạt đến Niết bàn.
Bồ tát là từ gọi tắt của Bodhisattva, có nghĩa là “giác hữu tình”. Đây là danh hiệu dành cho những đệ tử Phật phát nguyện “trên cầu Phật đạo, dưới độ chúng sinh”.
Tại gia chỉ những đệ tử Phật còn sống trong đời sống thế tục, bao gồm hai chúng: Ưu bà tắc (nam) và Ưu bà di (nữ). Ưu bà tắc (upasika) có nghĩa là “cận sự nam”, chỉ người nam thân cận, phụng sự Tam bảo. Tương tự, Ưu bà di là người nữ cận sự.
II. Sáu Giới Trọng
1. Giới Giết Hại
Sau khi thọ giới Bồ tát tại gia, dù có hy sinh thân mạng, hành giả cũng không được sát hại bất kỳ sinh vật nào, dù là loài côn trùng nhỏ bé. Phạm giới này, dù là tự mình giết, hay bảo người khác giết, sẽ ngay lập tức mất giới Bồ tát. Trong hiện đời, hành giả không thể chứng được Noãn pháp, huống chi là các thánh quả như Tu đà hoàn, Tư đà hàm, A na hàm. Người phạm giới này bị xem là Bồ tát phá giới, xú uế, cấu ô, chiên đà la, bị triền phược. Đây là giới trọng thứ nhất.
Quan niệm thông thường cho rằng sinh mạng của côn trùng, kiến rất nhỏ bé và không đáng kể. Tuy nhiên, trong Phật pháp, tất cả sinh mệnh đều bình đẳng. Sinh mạng của loài côn trùng cũng quý giá như sinh mạng của chính chúng ta. Nếu chúng ta trân trọng sinh mạng mình, thì cũng phải trân trọng sinh mạng của loài khác.
Do đó, các Ưu bà tắc, Ưu bà di đã thọ giới Bồ tát, dù phải hy sinh thân mạng cũng không được sát sinh. Việc sát hại con người còn mang tội nặng hơn nhiều. Ngoài việc phá giới, mất giới thể, hành giả còn chiêu cảm ác báo trong tương lai và khó có thể sám hối (theo Đại thừa, việc sám hối cần có điềm lành như thấy Phật, thấy hương hoa…).
Việc sát hại các loài sinh vật nhỏ bé, dù vô tình, vẫn nên sám hối để tiêu trừ nghiệp chướng. Nếu cố tâm sát hại, dù là loài vật nhỏ, vẫn phạm giới này.
Bảo người giết (giáo nhân sát) bao gồm hai trường hợp: sai khiến (hiện diện và ra lệnh sát hại) và khiển trách (ra lệnh từ xa).
Tự mình giết bao gồm ba phương thức: dùng thân thể (tay, chân), dùng vật bên ngoài (dao, gậy), hoặc dùng cả hai.
Mất giới thể theo Tiểu thừa là vĩnh viễn mất, không thể sám hối. Theo Đại thừa, giới thể tạm thời mất công năng “phòng phi chỉ ác”. Nếu sám hối chân thành và thấy điềm lành, giới thể có thể được khôi phục.
Noãn pháp là một trong bốn giai đoạn gia hạnh vị trong giáo pháp Tiểu thừa, là bước đệm để chứng đắc thánh quả.
Các thánh quả Tu đà hoàn, Tư đà hàm, A na hàm là các bậc thánh quả thấp nhất trong giáo pháp. Người tại gia tối đa có thể chứng đến A na hàm, còn A la hán chỉ dành cho bậc xuất gia.
Phá giới là vi phạm giới trọng, tương đương với tội Ba la di. Phạm bốn giới căn bản (dâm, sát, đạo, vọng) sẽ mất giới thể.
Xú uế chỉ sự ô nhiễm, hôi thối, giống như mùi xác chết, khiến người khác ghê tởm. Kẻ phá giới bị ví như vậy do tâm tạo pháp ác.
Cấu ô ví tâm thanh tịnh bị phiền não, vọng tưởng làm ô nhiễm, trở nên nhơ nhớp.
Chiên đà la là giai cấp thấp kém trong xã hội Ấn Độ, chuyên làm nghề đồ tể. Bồ tát tại gia phá giới bị ví như vậy vì hủy hoại thiện căn.
Bị triền phược nghĩa là bị phiền não trói buộc, luân hồi trong sinh tử.
Giới giết hại phạm trọng khi có đủ năm duyên: đối phương là người, tưởng là người, có tâm sát hại, có phương tiện, và đối phương bị đoạt mạng. Lưu ý, trong Đại thừa, việc phán tội sát hại sinh vật khác có thể nhẹ hơn, tùy thuộc vào giai đoạn tu tập của Bồ tát.
2. Giới Trộm Cắp
Sau khi thọ giới Bồ tát tại gia, dù hy sinh thân mạng, hành giả cũng không được trộm cắp dù chỉ một đồng tiền. Phạm giới này sẽ ngay lập tức mất giới Bồ tát, không thể chứng Noãn pháp, huống chi là thánh quả. Kẻ phạm giới bị xem là Bồ tát phá giới, xú uế, cấu ô, chiên đà la, bị triền phược. Đây là giới trọng thứ hai.
Trộm cắp, ăn cắp, ăn cướp đều là hành vi “bất dữ thủ” (không cho mà lấy), xuất phát từ lòng tham muốn và mưu tính. Đó là hành vi biết rõ tài vật thuộc về người khác mà cố tình chiếm đoạt.
Việc trộm cắp dù chỉ một đồng tiền cũng phạm giới. Theo luật định, trộm “năm tiền” sẽ phạm trọng, mất giới thể. Tuy nhiên, giá trị “năm tiền” thay đổi tùy theo thời đại và địa phương. Điều quan trọng là hành giả cần hết sức cẩn thận với giới này.
Giới trộm cắp phạm trọng khi có đủ sáu duyên: vật có chủ, biết là vật có chủ, có tâm trộm cắp, vật có giá trị từ “năm tiền” trở lên, có phương tiện, và di động vật rời khỏi chỗ cũ dù chỉ một chút.
3. Giới Đại Vọng Ngữ
Sau khi thọ giới Bồ tát tại gia, dù hy sinh thân mạng, hành giả cũng không được nói dối về việc chứng đắc các pháp cao sâu, như “đã chứng được pháp quán bất tịnh” hay “đã chứng được thánh quả A na hàm”. Phạm giới này sẽ ngay lập tức mất giới Bồ tát, không thể chứng Noãn pháp, huống chi là thánh quả. Kẻ phạm giới bị xem là Bồ tát phá giới, xú uế, cấu ô, chiên đà la, bị triền phược. Đây là giới trọng thứ ba.
Nói dối là nói lời không thực, lừa dối người khác. Đại vọng ngữ là nói mình đã chứng được những cảnh giới tu tập cao mà thực tế chưa đạt được. Tiểu vọng ngữ là những lời nói dối thông thường khác. Ngoài ra còn có ỹ ngữ (lời vô nghĩa), lưỡng thiệt (lời đâm thọc), và ác khẩu (lời độc ác).
Giới này chỉ phán tội đại vọng ngữ. Các lời hư vọng khác phạm trung tội hoặc tiểu tội, không mất giới thể.
Giới đại vọng ngữ phạm trọng khi có đủ chín duyên: đối phương là người, biết đối phương là người, cảnh giới không thật, tự biết cảnh giới không thật, có tâm lừa dối, nói cảnh giới không thật, tự nói mình chứng được cảnh giới đó, lời nói rõ ràng, và người nghe hiểu ý.
4. Giới Tà Dâm
Sau khi thọ giới Bồ tát tại gia, dù hy sinh thân mạng, hành giả cũng không được tà dâm. Phạm giới này sẽ ngay lập tức mất giới Bồ tát, không thể chứng Noãn pháp, huống chi là thánh quả. Kẻ phạm giới bị xem là Bồ tát phá giới, xú uế, cấu ô, chiên đà la, bị triền phược. Đây là giới trọng thứ tư.
Chính dâm là quan hệ vợ chồng chính thức. Tà dâm là quan hệ với người không phải vợ chồng chính thức, bao gồm cả với người, súc sinh, quỷ thần, phi nhân, hay thậm chí là người đã chết. Dù bị cưỡng bức, hành giả cũng không được để xảy ra tà dâm.
Ngoài ra, còn có giới khinh thứ hai mươi về việc hành dâm không đúng thời, không đúng chỗ.
Giới tà dâm phạm trọng khi có đủ năm duyên: không phải người phối ngẫu chính thức, có chánh cảnh (bộ phận sinh dục), khởi tâm dâm dục, có phương tiện, và hợp với chánh cảnh (dù chỉ là một chút).
5. Giới Rao Nói Tội Lỗi Của Bốn Chúng
Sau khi thọ giới Bồ tát tại gia, dù hy sinh thân mạng, hành giả không được lan truyền tội lỗi của Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, Ưu bà tắc, Ưu bà di. Phạm giới này sẽ ngay lập tức mất giới Bồ tát, không thể chứng Noãn pháp, huống chi là thánh quả. Kẻ phạm giới bị xem là Bồ tát phá giới, xú uế, cấu ô, chiên đà la, bị triền phược. Đây là giới trọng thứ năm.
Rao nói là dùng lời nói, văn tự, hình ảnh để truyền bá cho người khác biết. Tội chỉ sự phá giới, lỗi chỉ những sai phạm nhỏ hơn.
Bốn chúng đệ tử, dù đã thọ giới, vẫn là phàm phu và có thể phạm lỗi. Rao nói tội lỗi của họ là phá hoại Tam bảo hoặc làm họ thoái thất tâm hộ trì Phật pháp. Do đó, Bồ tát tại gia phạm giới này.
Bốn chúng là bốn cột trụ của Phật pháp. Nếu thấy người phạm lỗi, nên khéo léo khuyên bảo kín đáo. Ngài Liên Trì khuyên: “Không thấy lỗi của người xuất gia, đây là liều thuốc hay nhất của hàng cư sĩ.”
Giới này phạm trọng khi có đủ năm duyên: đối phương là một trong bốn chúng, biết đối phương là một trong bốn chúng, có tâm rao nói tội lỗi, rao nói tội lỗi, và người nghe hiểu ý.
6. Giới Bán Rượu
Sau khi thọ giới Bồ tát tại gia, dù hy sinh thân mạng, hành giả không được bán rượu. Phạm giới này sẽ ngay lập tức mất giới Bồ tát, không thể chứng Noãn pháp, huống chi là thánh quả. Kẻ phạm giới bị xem là Bồ tát phá giới, xú uế, cấu ô, chiên đà la, bị triền phược. Đây là giới trọng thứ sáu.
Rượu là chất gây mê say, đánh mất nhân tính, hủy hoại sức khỏe và đạo đức xã hội. Bán rượu cho người khác uống cũng gần giống như giết người, vì có thể dẫn đến nhiều hành vi nguy hiểm.
Kinh Phạm Võng Bồ Tát Giới dạy: “Tất cả rượu đều không được bán. Rượu là nhân duyên sinh ra tội lỗi. Phật tử này phạm Bồ tát ba la di tội.”
Nếu trước đó làm nghề bán rượu, Bồ tát tại gia phải đổi sang nghề khác. Nếu người nhà phản đối, nên để người chưa thọ giới tiếp tục làm, còn người đã thọ giới tuyệt đối không được dính líu để tránh đồng lõa.
Giới bán rượu phạm trọng khi có đủ năm duyên: đối phương là người, biết đối phương là người, có tâm bán rượu cầu lợi, rượu thật, và bán cho đối phương.
III. Hai Mươi Tám Giới Khinh
1. Giới Không Cúng Dường Cha Mẹ, Sư Trưởng
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu không cúng dường cha mẹ, sư trưởng, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Cúng dường là bố thí tùy khả năng cho cha mẹ, sư trưởng. Ân nghĩa sinh thành và giáo dưỡng của cha mẹ, sư trưởng vô cùng to lớn. Cúng dường là thực hành bố thí ba la mật, viên mãn “bố thí độ”.
Kẻ không cúng dường cha mẹ, sư trưởng là kẻ ngỗ nghịch, đi ngược lại bổn nguyện của chư Phật, Bồ tát. Dù niệm Phật, niệm Bồ tát cũng khó tương ưng.
Tội sơ ý là lỗi do vô tình hoặc quên mất tâm Bồ đề. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc vào ba đường ác.
2. Giới Uống Rượu
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu ham mê uống rượu, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Uống rượu làm mê muội tâm thần, hủy hoại sức khỏe, nhân tính và khả năng tu tập. Kinh Phạm Võng Bồ Tát Giới nói, trao rượu cho người khác uống sẽ mang ác báo năm trăm đời không tay.
3. Giới Không Chăm Sóc Người Bệnh
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu gặp người bệnh khổ mà sinh tâm ác, bỏ mặc không chăm sóc, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Ác tâm là tâm không lành, không từ bi. Điều giới này tương đương với giới không chăm sóc người bệnh trong Du Già Bồ Tát Giới, nhấn mạnh lòng từ bi và trách nhiệm đối với người đau khổ.
Có mười trường hợp được miễn tội không chăm sóc người bệnh, như tự mình có bệnh, nhờ người khác chăm sóc, người bệnh có người thân, v.v…
4. Giới Không Bố Thí Người Đến Xin
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu thấy người đến xin mà không tùy sức bố thí, để họ ra về tay không, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Bố thí bao gồm tài thí, pháp thí, vô úy thí. Không bố thí và xua đuổi người đến xin là hành vi bỏn sẻn, trái với tinh thần từ bi.
5. Giới Không Chào Hỏi Lễ Lạy Các Bậc Tôn Trưởng
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu gặp các bậc Tỳ kheo, Tỳ kheo ni, hoặc các Bồ tát tại gia thọ giới trước mà không đứng dậy đón tiếp, lễ lạy, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Thể hiện sự tôn kính đối với Tam bảo và những người đi trước trên con đường tu tập.
6. Giới Khinh Mạn Người Phạm Giới
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu thấy người phạm giới mà sinh tâm kiêu mạn, cho rằng mình hơn họ, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Kiêu mạn là một trong năm phiền não căn bản, cản trở sự tu tập. Nên dùng lòng từ bi để đối đãi với người phạm giới, đồng thời tự cảnh giác.
7. Giới Không Thọ Sáu Ngày Bát Quan Trai Giới Mỗi Tháng
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu mỗi tháng không thọ sáu ngày Bát quan trai giới và không cúng dường Tam bảo, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Bát quan trai giới là tám giới giữ trong một ngày một đêm, giúp đóng cửa các ác pháp và tu tập thanh tịnh. Sáu ngày trong tháng bao gồm ngày 8, 14, 15, 23, 29, 30 (Âm lịch).
8. Giới Không Đi Nghe Pháp
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu trong vòng bốn mươi dặm có chỗ giảng kinh thuyết pháp mà không đến nghe, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Thời gian và khoảng cách có thể linh hoạt tùy theo điều kiện hiện tại. Có thể nghe pháp qua băng đĩa, nhưng nghe trực tiếp vẫn tốt hơn.
9. Giới Thọ Dụng Đồ Dùng Của Chư Tăng
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu sử dụng đồ dùng của chư Tăng như giường, ghế, v.v…, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Điều này nhằm giữ sự tôn kính và khoảng cách giữa người tại gia và người xuất gia, tránh sinh tâm khinh nhờn.
10. Giới Uống Nước Có Trùng
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu nghi nước có trùng mà vẫn cố ý uống, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Giới này nhấn mạnh việc tránh sát sinh, ngay cả những sinh vật nhỏ bé. Tuy nhiên, cần phân biệt rõ “trùng” có thể nhìn thấy bằng mắt thường và vi sinh vật không nhìn thấy được.
11. Giới Đi Một Mình Trong Chỗ Nguy Hiểm
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu đi một mình trong chỗ nguy hiểm, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Trân trọng thân mạng, tránh mạo hiểm vô lý, vì thân người khó được và là phương tiện tu tập quan trọng.
12. Giới Một Mình Đến Ngủ Đêm Tại Chùa Ni (Tăng)
Bồ tát tại gia nam (nữ) sau khi thọ giới, nếu một mình ngủ đêm tại chùa ni (tăng), sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Điều này nhằm tránh sự nghi ngờ, khẩu nghiệp và nguy cơ phạm giới dâm dục.
13. Giới Vì Của Đánh Người
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu vì tiền của mà đánh đập, chửi mắng tôi tớ hoặc người ngoài, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Hành động này tạo tác ba nghiệp thân, khẩu, ý bất tịnh.
14. Giới Bố Thí Thức Ăn Thừa Cho Bốn Chúng
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu đem thức ăn thừa bố thí cho người khác, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Bố thí thức ăn ngon lành, tinh khiết thể hiện lòng thành kính và ý nghĩa của sự bố thí. Cho người khác ăn thức ăn thừa là bất kính và thể hiện tâm bỏn sẻn nặng.
15. Giới Nuôi Mèo, Chồn
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu nuôi dưỡng mèo, chồn, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Nuôi dưỡng các loài vật hung tợn để chúng giết hại sinh vật khác cũng giống như tự mình sát sinh.
16. Giới Nuôi Súc Vật
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu nuôi dưỡng voi, ngựa, trâu, dê, hoặc các loại súc vật khác mà không thực hiện tịnh thí cho người chưa thọ giới, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Tịnh thí là bố thí không cầu phước báo thế gian. Nuôi dưỡng súc vật có thể gây chướng ngại tu hành do sân hận. Nếu không thể tịnh thí, tốt nhất là không nuôi dưỡng.
17. Giới Không Chứa Ba Y, Bình Bát, Tích Trượng
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu không chuẩn bị sẵn ba y, bình bát, tích trượng để cúng dường chúng tăng, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Điều giới này phù hợp với thời đại nông nghiệp, khi vật chất còn thiếu thốn. Hiện nay, có thể cúng dường tiền mặt để chư tăng tiện mua sắm.
18. Giới Không Lựa Chỗ Nước Sạch, Đất Cao Ráo Để Trồng Trọt
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu làm nghề canh tác mà không tìm chỗ nước sạch, đất cao ráo, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Cần cố gắng tránh sát sinh côn trùng khi canh tác, không nên dùng thuốc hóa học một cách tùy tiện.
19. Giới Buôn Bán Không Chân Chánh
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu buôn bán gian lận, hoặc thấy người bán gian lận mà không can ngăn, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Cần khéo léo khuyên nhắc người bán gian lận sửa đổi, tránh khuyến khích họ tiếp tục tạo nghiệp ác.
20. Giới Hành Dâm Không Đúng Thời, Không Đúng Chỗ
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu hành dâm không đúng chỗ, không đúng thời, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Không đúng chỗ bao gồm ngoài bộ phận sinh dục, hoặc ngoài phòng ngủ chính thức. Không đúng thời bao gồm lúc vợ có thai, hoặc trong các ngày trai giới.
21. Giới Gian Lận Thuế
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu làm nghề thương mại, công nghiệp mà không nộp thuế hoặc khai thuế gian lận, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Gian lận thuế vừa là vọng ngữ, vừa là trộm cắp, có thể phạm giới trọng thứ hai.
22. Giới Phạm Luật Pháp Quốc Gia
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu vi phạm luật pháp quốc gia, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Vi phạm pháp luật không chỉ gây tai tiếng mà còn cản trở việc hoằng dương Phật pháp.
23. Giới Được Thực Phẩm Mới Mà Không Cúng Dường Tam Bảo Trước
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu lúc thu hoạch mùa màng đầu tiên mà không dâng cúng Tam bảo trước, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Thể hiện lòng thành kính và biết ơn đối với Tam bảo.
24. Giới Tăng Già Không Cho Thuyết Pháp Mà Tự Chuyên
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu Tăng già không cho phép thuyết pháp mà vẫn làm, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Chỉ thuyết pháp khi được sự cho phép của Tăng già và có đủ trình độ.
25. Giới Đi Trước Năm Chúng Xuất Gia
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu ra đường đi trước các vị xuất gia, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Đi sau các vị xuất gia thể hiện sự tôn kính Tam bảo.
26. Giới Phân Phối Thức Ăn Cho Chư Tăng Không Bình Đẳng
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu phân phối thức ăn cho chư Tăng mà sinh tâm thiên vị, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Tâm thiên vị đi ngược lại tinh thần bình đẳng của Phật giáo, có thể gây chướng đạo cho mình và người.
27. Giới Nuôi Tằm
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu nuôi tằm lấy tơ, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Việc nuôi tằm lấy tơ làm tổn hại sinh mệnh của loài vật, phạm giới sát sinh.
28. Giới Đi Đường Gặp Người Bệnh Không Chăm Sóc
Bồ tát tại gia sau khi thọ giới, nếu đi đường gặp người bệnh mà không tìm cách chăm sóc hoặc gửi gắm, sẽ phạm tội sơ ý. Nếu không sám hối, sẽ bị đọa lạc, tạo nghiệp sinh tử luân hồi.
Thực hành hạnh từ bi, cứu khổ chúng sanh là nghĩa vụ của người con Phật.
TIN LIÊN QUAN
-
Sự khác biệt giữa A La hán và Bồ tát?
-
Cha mẹ là những vị Bồ Tát
-
Tượng Bồ tát Quán Thế Âm bằng đá hoa cương nguyên khối lớn nhất Việt Nam
Tỳ Kheo Thích Pháp Chánh
(soạn dịch)
Để hiểu sâu hơn về con đường tu tập và những lời dạy quý báu này, mời quý vị khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.