Hình ảnh lũy tre xanh mướt luôn gợi về những miền ký ức thân thương của làng quê Việt. Dưới bóng tre rì rào, bao thế hệ đã lớn lên với những trò đùa hồn nhiên và những ước mơ bay cao. Khám phá vẻ đẹp bất tận của biểu tượng quê hương tại Chiasedaophat.
Cây tre, biểu tượng quen thuộc của làng quê Việt Nam, đã khắc sâu vào tâm thức bao thế hệ qua hình ảnh lũy tre làng. Nơi đây, ta yêu bờ tre, gốc rạ quê mình, yêu bầu trời xanh ngắt buổi sớm, tím biếc lúc chiều tà với đàn cò trắng nghiêng mình lượn vòng. Yêu cái hồn xưa của đất nước, yêu từng ngọn cỏ, cành cây, yêu tất cả những gì gắn bó từ thuở lọt lòng.
Bờ tre quê tôi trải dài như tấm thảm xanh mơn mởn sau cánh đồng, tạo nên một màu xanh bất tận che chắn cho quê hương. Thân tre cao vút, lá tre thon thả, tạo nên bản nhạc đồng quê du dương mỗi khi gió thổi, gợi bao nỗi hoài niệm khi lớn lên. Khi hoàng hôn buông xuống, bờ tre xa xa tựa mái tóc dài mềm mại, buông lơi theo chiều gió, vẫn giữ được vẻ mượt mà. Bờ tre đẹp trong mọi khung cảnh, từ nắng gắt đến mưa giông, từ sự tĩnh lặng buổi sáng đến tiếng hát rộn rã buổi trưa và vẻ mơ màng lúc chiều tà.
Bờ tre là nơi lưu giữ những ký ức tuổi thơ tươi đẹp. Thuở ấy, lũ trẻ chúng tôi thường tụ tập bên bờ tre để thả diều. Tiếng gió reo qua kẽ lá, tiếng cười nói rộn rã, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh tuổi thơ sống động. Dưới bóng tre mát rượi, chúng tôi ngước nhìn cánh diều no gió bay vút lên nền trời xanh thẳm, ấp ủ những giấc mơ giản dị. Có em mơ về cuộc sống đủ đầy, có em mơ về nhà cao cửa rộng. Còn tôi, lại mang trong mình khát khao khám phá những miền đất mới, hiện đại hơn ngôi làng nhỏ. Khúc nhạc đồng quê ru tôi vào giấc ngủ, và tre như vỗ về giấc mơ ấy.
Ảnh minh họa.
Những trưa hè oi ả, chúng tôi thường dẫn trâu vào bóng mát bờ tre để chúng nghỉ ngơi. Trong lúc chờ đợi, chúng tôi lấy đất sét nặn thành những con vật ngộ nghĩnh, những nông cụ quen thuộc. Dù vụng về, đôi tay trẻ thơ vẫn khéo léo tạo ra những hình thù sống động. Bờ tre đã chứng kiến bao trò chơi, bao tiếng cười đùa, trở thành một phần không thể thiếu trong ký ức ngọt ngào của tuổi thơ.
Vào những trưa hè yên ả, bà tôi thường ngồi dưới bóng tre nhặt nhạnh những thanh củi khô để nhóm bếp. Bà tiếc rẻ những thân tre già cỗi, chặt ra làm củi, phơi khô rồi sai tôi mang vào bếp. Hình ảnh bà lom khom, lưng còng, tóc bạc dưới bóng lũy tre bao trùm cuộc đời tảo tần của bà. Mỗi cây tre dường như mang một câu chuyện: cây non như những đứa trẻ làng, cây trưởng thành như anh chị tôi, cây từng trải như cha mẹ, và cây già nua, héo úa như bà tôi lúc xế chiều. Cảnh tượng ấy khiến tôi thương bà vô hạn.
Tôi yêu bờ tre làng tôi, yêu cánh đồng trĩu nặng phù sa, yêu hạt lúa cha trồng, giàn đậu mẹ gieo. Ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, con đò ngày hai lượt đưa người đi về, tất cả đều gắn bó với bờ tre đằm thắm. Bốn mùa xuân hạ thu đông, tre làng tôi vẫn giữ một sắc xanh biếc, tràn đầy sức sống. Từng đợt lá rụng xuống, vàng úa rồi lại nhường chỗ cho lá non vươn lên, tiếp tục hành trình xanh cho đời, cho người, cho tâm hồn bình yên.
Khi rời quê, lũy tre dần khuất bóng. Phương xa, tôi thường nhớ da diết màu tre xanh, nhớ tuổi thơ, nhớ những người thân yêu nơi làng quê. Ngày trở về, tre vẫn đứng đó, xanh mướt, khỏe khoắn, dang rộng tán lá tỏa bóng mát hiền hòa. Tre vẫn thủy chung, nghĩa tình như người quê, đất quê. Chỉ có chúng tôi – những đứa trẻ ngày nào – đã thay đổi, mỗi người một phương trời, mưu sinh, tìm kiếm cuộc sống riêng. Tre vẫn một lòng son sắt!
Mấy hôm trước, tôi về thăm lại bờ tre xưa. Màu xanh ấy đâu rồi? Tôi hốt hoảng. Cha tôi kể rằng bờ tre đã đổ sập sau một đêm bão tố. Trời ơi, tre đã không đợi được ngày tôi trở lại làng xưa. Bao nhiêu năm vững chãi, vươn mình, vậy mà không chống chọi nổi đêm mưa giông dữ dội. Bờ đất yếu ớt, mảnh khảnh không giữ nổi gốc rễ. Tôi xót lòng, thấy làng mình mất đi một màu xanh mà tôi từng nghĩ là vĩnh cửu.
Dù tre không còn, nhưng những kỷ niệm dưới bóng tre xanh, về lũ trẻ ngày xưa, về bà tôi… vẫn còn mãi. Tre vẫn xanh một màu thương mến trong tâm hồn tôi. Tôi nhất định sẽ nhớ mãi màu xanh ngọc ngà và thiêng liêng ấy.
Chiều nay, tôi ra thăm bờ đất cũ. Cánh đồng vẫn bình yên, gió tháng này thổi nhẹ đủ để chiếc lá tre từ đâu bay đến khẽ rơi lên tóc tôi. Tôi nhặt lá, lòng bồi hồi thương cảm. Tôi nhớ tre như nhớ người bạn tình nghĩa, thủy chung. “Tre xanh… Xanh từ bao giờ?” – câu hỏi ấy dường như không có lời đáp. Bởi màu xanh của tre đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa, qua bao thế hệ, bao cuộc chiến tranh đến khi đất nước thanh bình, tre vẫn xanh. Màu xanh thiêng liêng, màu xanh bất diệt.
Cha nói gốc tre vẫn còn, ông sẽ mang nó qua bờ bên kia, nơi kiên cố và vững chắc hơn để trồng lại. Để màu xanh ấy lại một lần nữa hồi sinh, bóng tre lại xoa dịu tâm hồn thế hệ con cháu chúng tôi, bồi đắp những kỷ niệm ấu thơ vô giá. Tôi thầm cảm ơn cha, cảm ơn tre và những ngọt ngào thanh yên thuở ấu thơ. Tất cả đã nuôi lớn tâm hồn tôi, bồi đắp tình yêu xóm làng, yêu Tổ quốc, để tôi trưởng thành từng giờ, từng ngày, sống thủy chung nghĩa tình và đầy nghị lực như tre xanh yêu mến.
Bờ tre tôi yêu!
Hãy tiếp tục khám phá những câu chuyện ý nghĩa và những bài học sâu sắc về cuộc sống qua chuyên mục Đạo phật.