Câu chuyện cuộc đời của một người, từ những tháng ngày thơ ấu gắn liền với thú vui sát sinh, đã để lại những hệ lụy khôn lường về sức khỏe. Hành trình tìm kiếm sự bình an và con đường giác ngộ đã mở ra dưới ánh sáng Phật pháp. Hãy cùng khám phá <a href="Chia sẻ Đạo Phật“>Chia sẻ Đạo Phật để hiểu rõ hơn về sự chuyển hóa kỳ diệu này.
Cuộc sống đôi khi mang đến những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua, đặc biệt là khi sức khỏe yếu đuối từ khi còn nhỏ. Câu chuyện dưới đây là lời chia sẻ chân thực về hành trình vượt qua nghịch cảnh, tìm thấy bình an và con đường giác ngộ nhờ vào Phật pháp.
Tuổi thơ ốm yếu và những thú vui “tội lỗi”
Ngay từ khi chào đời, tôi đã là một đứa trẻ bé bỏng, chỉ nặng 2,2 kg, khiến người thân lo lắng. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những cơn bệnh triền miên, đặc biệt là giai đoạn từ lớp 6 đến lớp 10, tôi trải qua những tháng ngày vô cùng khổ sở vì sức khỏe yếu kém.
Nguyên nhân sâu xa dẫn đến tình trạng này, như tôi nhận ra sau này, chính là những thú vui thời thơ ấu: sát sinh và câu cá. Vào những ngày nắng đẹp, hiếm khi tôi không cầm cần câu ra bờ sông, ao hồ. Dù trời mưa, tôi cũng đội nón lá để thỏa mãn niềm đam mê này. Cảm giác hồi hộp khi cá cắn câu, hồi hộp chờ đợi, hay niềm vui khi kéo được một con cá lớn đã cuốn hút tôi từ khoảng 6-7 tuổi cho đến khi 14-15 tuổi. Niềm vui ấy, giờ đây ngẫm lại, lại là nguồn cơn của những khổ đau.
Không chỉ câu cá, tôi còn có những trò nghịch ngợm khác như bẻ móc quần áo, đốt lửa để móc những giọt nước trên nhựa, hay bắt hàng vô số con kiến để chọc vào lửa. Vào những mùa vụ ở quê, tôi cùng bạn bè đi bắt chuồn chuồn, vợt bướm, bắt tôm, tép, ốc về chế biến món ăn. Thậm chí, khi thấy người ta nuôi cá cảnh, tôi cũng không ngần ngại bắt loăng quăng, nhện để làm thức ăn cho chúng. Việc nuôi cá vàng, cá bảy màu, cá bảy màu, cá mún, cá hắc ma ní và chứng kiến chúng sinh sản đã khiến tôi nhận ra sự tàn nhẫn của hành động này. Nghiệp sát sinh của tôi đã tích tụ từ rất sớm.
Quả báo và những tháng ngày khốn khổ
Những hành động trong quá khứ đã dẫn đến những quả báo không thể tránh khỏi. Cuộc sống của tôi trở nên vô cùng khổ sở, bệnh tật liên miên. Cứ khoảng 1-2 tháng, tôi lại ốm một lần, với các triệu chứng như sốt, ho, và nhiều bệnh khác.
Đỉnh điểm là lần bị sốt xuất huyết, thay vì chỉ kéo dài một tuần như người bình thường, tôi đã phải chống chọi với căn bệnh này hơn hai tuần. Cơ thể nóng ran, mồ hôi nhễ nhại, xuất huyết dưới da khiến máu rỉ ra, thấm ướt cả áo. Nỗi đau thể xác khiến tôi không ngừng khóc lóc.
Bệnh ho cũng hành hạ tôi không kém. Cơn ho kéo dài hàng tháng trời, đặc biệt vào ban đêm, cứ hai phút lại ho một lần. Kiểu ho này rất lạ, chỉ thở ra mà không hít vào, khiến tôi cạn kiệt không khí, có lúc tưởng chừng như tắt thở. Sau đó, cơn ho lại kéo theo nôn mửa. Một đêm mất ngủ vì ho đã đủ kinh hoàng, vậy mà tôi phải trải qua cảnh này suốt một tháng. Hậu quả là tôi bị sưng phổi, mắt đỏ ngầu, cơ thể gầy gò, hốc mắt trũng sâu.
Tình trạng sức khỏe yếu kém khiến tôi ăn nhiều nhưng vẫn nôn mửa liên tục, có lẽ do viêm dạ dày. Cơn đau răng cũng hành hạ tôi, đôi khi ảnh hưởng đến dây thần kinh, khiến toàn thân co giật. Có những lúc, tôi đã tuyệt vọng đến mức muốn tìm đến cái chết.

Hình ảnh minh họa cho những khó khăn trong cuộc sống.
Duyên lành với Phật pháp và sự chuyển hóa
Bước ngoặt đến với tôi khi tôi gặp lại một người anh thân thiết sau khi anh ấy đi tù về. Tôi ngạc nhiên trước sự thay đổi của anh: một phong thái điềm đạm, cử chỉ nhẹ nhàng và lời nói từ ái. Khi trò chuyện, anh đã giới thiệu cho tôi cuốn sách “Liễu Phàm Tứ Huấn”. Đọc xong cuốn sách, tâm trí tôi chấn động mạnh mẽ.
Sau đó, anh tặng tôi cuốn “Công Đức Phóng Sanh”. Chính những lời dạy trong hai cuốn sách này đã giúp tôi dần từ bỏ thói quen sát sinh và bắt đầu ăn chay vào khoảng cuối năm lớp 10, khi tôi 15 tuổi.
Sự thay đổi rõ rệt nhất là sức khỏe của tôi. Lên lớp 11, tôi hiếm khi còn bị bệnh. Những tháng ngày ốm đau triền miên dường như đã lùi xa. Trong suốt bảy năm qua, tôi chỉ bị bệnh nặng một lần duy nhất.
Một lần, khi đang cố gắng niệm Phật và lạy Phật để đủ 30.000 câu Phật hiệu, tôi cảm thấy nóng ran và nhận ra mình sắp bị sốt. Đêm đó, tôi mơ thấy ngày mình sinh ra, cha tôi đã giết một con heo để làm lễ đầy tháng cho tôi. Cơn bệnh này, tôi tin rằng, chính là do nghiệp chướng từ con heo đó về báo oán. Cha tôi cũng xác nhận việc giết heo làm lễ đầy tháng, càng củng cố niềm tin của tôi vào luật nhân quả báo ứng.

Lời khuyên từ trải nghiệm
Trải nghiệm của bản thân đã cho tôi thấy rằng, để đạt được thành tựu trong tu tập và thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử, việc quan trọng nhất là dừng sát sinh. Ăn chay trường, thường xuyên sám hối, niệm Phật để tiêu trừ nghiệp cũ và cầu siêu cho oan gia trái chủ là những phương pháp vô cùng hữu ích.
Khi tâm thanh tịnh, chúng ta có thể trải nghiệm những điều kỳ diệu, như thấy trước tương lai qua giấc mơ. Tuy nhiên, điều quan trọng không phải là cầu mong thần thông, mà là giữ tâm an lạc và vững chãi trên con đường tu tập.
Tôi cũng từng gặp nhiều người tham gia các khóa tu chỉ vì phong trào, chưa thực sự tin sâu vào nhân quả và Phật pháp. Tuy nhiên, tôi tin rằng, chỉ cần kiên trì gieo duyên lành, chia sẻ Phật pháp, họ sẽ dần nhận ra giá trị và tìm thấy con đường chân chính. Tôi đã chứng kiến một bạn gái, vốn mắc bệnh suyễn nặng, sau khi ăn chay trường đã hoàn toàn lành bệnh. Niềm vui đó thật khó tả.
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi vô cùng biết ơn vì đã có duyên lành với Phật pháp. Những nỗi đau khổ trong quá khứ giờ đây chỉ còn là bài học, giúp tôi trân trọng hơn cuộc sống hiện tại và vững bước trên con đường giác ngộ.
Kính chúc quý vị thân tâm thường an lạc, sức khỏe dồi dào, đạo tâm kiên cố và luôn sống trong hạnh phúc.
Quang Tử – viết lại theo lời kể của Quang Khoa
Câu chuyện về hành trình vượt qua nghịch cảnh và tìm thấy bình an nhờ Phật pháp thực sự sâu sắc, mời bạn đọc tiếp tục khám phá những chia sẻ ý nghĩa trong chuyên mục Đạo phật.
