Thanh lọc tâm hồn là chìa khóa để mọi nỗ lực tu tập đạt đến viên mãn, tránh xa những ràng buộc vật chất và mong cầu cá nhân. Liệu việc làm phước với tâm hướng lợi có thật sự mang lại giá trị trọn vẹn, hay chỉ là hành động hạn chế? Khám phá con đường tu tập chân chính và ý nghĩa sâu sắc của việc bố thí vô điều kiện tại Chia sẻ Đạo Phật.
Để tích lũy phước báu một cách trọn vẹn, điều cốt yếu nằm ở sự thanh tịnh trong tâm. Nếu tâm còn vướng bận, việc tu tập sẽ gặp nhiều trở ngại và khó đạt được thành quả viên mãn.
Như lời dạy trong Kinh Bát Nhã về “Tam Luân Thể Không”, khi thực hành bố thí, chúng ta không nên chấp trước vào các khía cạnh của hành động này. Chấp trước thể hiện ở việc bám chấp vào bản thân người cho, người nhận, hay cả vào kết quả mong đợi sau khi cho đi. Điều này bao gồm cả việc xem mình là người ban ơn, người nhận phải mang ơn, hay kỳ vọng nhận lại nhiều phước báo.
Chỉ khi tâm thanh tịnh, trí tuệ và lòng từ bi mới thực sự tỏa sáng.

Do đó, khi giúp đỡ người khác, hãy xuất phát từ tâm chân thành, không vụ lợi và không mong cầu đền đáp.
Nếu trong lòng còn suy nghĩ “Tu phước để sau này hưởng phước báo”, thì tâm ấy chưa thực sự thanh tịnh.
Liệu việc tu phước với tâm niệm như vậy có mang lại phước báo không?
Có, nhưng sẽ rất hạn chế.
Vì sao?
Bởi lẽ, hành động đó xuất phát từ động cơ vì lợi ích cá nhân, khiến tâm không còn thanh tịnh.
Mong muốn được tiếng tốt, được người khác ca ngợi, hay hy vọng kiếp sau được sinh về cõi Trời hưởng phước… tất cả đều là những mục đích khi tu phước.
Nói tóm lại, nếu còn giữ những ý niệm này, tâm sẽ không thanh tịnh.
Hãy hiểu rằng, thực hành bố thí đúng nghĩa là hành động không điều kiện, với duy nhất động cơ là mang lại lợi ích cho tất cả chúng sanh, không mảy may nghĩ đến bản thân. Chỉ khi tâm đạt đến sự thanh tịnh này, việc tu phước mới có thể mang lại đại phước báo viên mãn.
Quan sát thực tế ngày nay, dù có nhiều tín đồ Phật giáo thực hành tu phước, nhưng không phải ai cũng gặt hái được quả báo như mong đợi. Lý do nằm ở tâm niệm tu phước chưa thực sự thanh tịnh.
Nhiều người thực hiện bố thí, cúng dường với mong cầu cụ thể. Khi nghe nói cúng dường Tam Bảo sẽ “một vốn vạn lời”, họ tranh nhau thực hiện với hy vọng nhận lại gấp bội.
Nếu thông tin “cúng dường không có phước báo” được lan truyền, có lẽ sẽ không còn ai thực hiện bố thí nữa.
Thực tế cho thấy, nhiều người kinh doanh thành đạt thường xuyên cúng dường số tiền lớn cho các tự viện. Tuy nhiên, không ít người trong số họ vẫn đối mặt với khó khăn trong kinh doanh, thậm chí phá sản. Nguyên nhân là do họ chưa tích lũy đủ phước báo.
Ngược lại, có những người dù không dư dả về vật chất, thậm chí rất nghèo khó, nhưng khi nhận được sự giúp đỡ, họ sẵn lòng sẻ chia cho người còn khổ hơn. Họ không tính toán thiệt hơn, chỉ mong làm lợi ích cho người khác.
Tâm bố thí thanh tịnh và vô tư này của họ sẽ mang lại phước báo vô cùng to lớn.
Trước đây, có một người chia sẻ rằng anh ta tin vào việc cúng dường để cầu mong điều ước thành hiện thực. Anh đã nhiều lần mang dầu ăn đến cúng cho một ngôi chùa với hy vọng việc kinh doanh thuận lợi hơn. Tuy nhiên, sau vài lần thực hiện, anh cảm thấy không có sự thay đổi nào và bỏ ý định đến chùa.
Anh ta thắc mắc tại sao lời cầu nguyện của mình không linh ứng.
Giải thích cho tình huống này, có thể thấy rằng việc anh ta cúng dường xuất phát từ tâm vụ lợi và thiếu sự tôn kính. Điều này không chỉ không mang lại phước báo mà còn có thể tạo thêm nghiệp bất thiện. Vì vậy, công việc kinh doanh của anh không thể khởi sắc.
Mỗi chúng ta đều mong muốn có nhiều phước báo và hạnh phúc trong cuộc sống. Để đạt được điều đó, việc tu phước cần phải đúng theo Chánh pháp, tức là luôn hành động vì lợi ích của tất cả chúng sanh.
Khi thực hành như vậy, dù không mong cầu, phước báo vẫn sẽ đến một cách trọn vẹn, đúng như câu nói xưa: “Người tích chứa điều thiện, phước đức tự có dư”.
Để hiểu rõ hơn về cách tu phước vượt thoát chấp tướng và những lời dạy quý báu trong Đạo phật, mời bạn khám phá trọn vẹn bài viết.
