Đến với Chùa Viên Quang, một điểm dừng chân tâm linh thanh tịnh tại Nghệ An, đoàn phật sự đã cảm nhận trọn vẹn sự ấm áp và chu đáo từ những người huynh đệ địa phương. Bối cảnh trang nghiêm với kiến trúc độc đáo, nơi hội tụ của lòng hướng đạo, hứa hẹn mang đến những trải nghiệm ý nghĩa trên hành trình phụng sự. Khám phá thêm về hành trình tại <a href="chiasedaophat.com“>chiasedaophat.com.
Chùa Viên Quang – Nơi Trở Về Của Những Tấm Lòng Hướng Đạo
Chùa Viên Quang sở hữu kiến trúc hiện đại, được xây dựng với mục tiêu tạo điều kiện thuận lợi cho đông đảo phật tử về tu tập. Tầng trệt là Nhà Tổ, nơi trang nghiêm thờ phụng Tổ Đạt Ma, cùng với hai bên là tượng Phật Hoàng Trần Nhân Tông và Chử Đồng Tử – người được coi là vị tổ đầu tiên của Phật giáo Việt Nam. Lên các tầng trên là Chánh Điện, nơi thờ phụng Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Hệ thống ánh sáng được bố trí hài hòa, tập trung chiếu sáng vào các tượng thờ, tạo nên không gian trang nghiêm và thanh tịnh cho cả Nhà Tổ và Chánh Điện.
Ngay khi đoàn chúng tôi đặt chân đến cổng chùa, đã nhận được sự đón tiếp nồng hậu từ các huynh đệ tại Nghệ An. Sự quan tâm chân thành qua câu hỏi thăm sức khỏe, cùng việc sắp xếp nơi ăn chốn nghỉ chu đáo, đã khiến chúng tôi cảm thấy vô cùng quen thuộc và gần gũi, như thể đang trở về chính ngôi nhà thân yêu của mình.
Đây là lần đầu tiên tôi được tham gia phục vụ trong một đại lễ, và tôi được phân công về ban Tri Khách. Ban đầu, tôi nghĩ đây là ban nhẹ nhàng nhất, chỉ cần đứng ở cổng chào đón khách. Tuy nhiên, công việc thực tế còn bao gồm cả việc hỗ trợ ban hành đường tăng, ni. Bất cứ việc gì cần giúp đỡ, tôi đều theo các tỷ muội làm. Sang ngày thứ hai, khi đang cùng các huynh đệ gọt trái cây, tôi bỗng nhận ra đã lâu rồi mình không có dịp ngồi yên lặng quan sát mọi người làm việc. Quay sang bên phải, tôi thấy bạn tôi, huynh đệ Vân, đang cẩn thận xếp dép cho mọi người ở hiên cửa. Cô bé dường như đang mong chờ một cái tên Quy y hơn là được gọi tên thật như hiện tại. Dù nhỏ nhắn trong chiếc áo tràng dài và đeo thẻ Ban Hướng Dẫn, công việc em đang làm tuy không lớn lao nhưng lại vô cùng cần thiết. Tôi cũng đặc biệt ấn tượng với cách em chắp tay chào các quý Thầy khi đi ngang qua. Bất chợt, em quay ra nhìn tôi, vẫy tay chào. Tôi tin chắc rằng, không cần phải hỏi, tôi cũng có thể cảm nhận được niềm vui trên gương mặt em.
Tại cổng phụ, các huynh đệ thuộc Ban Bảo Vệ đang tất bật hỗ trợ các phật tử đẩy xe máy lên đoạn dốc vào chùa. Nụ cười luôn nở trên môi mỗi người, tạo nên một không khí vui vẻ lan tỏa, khiến tôi cũng cảm thấy phấn chấn.
Huynh đệ thuộc Ban Bồi Dưỡng không ngừng đi khắp nơi, mang theo trà, nước, sữa để mời các huynh đệ đang làm công quả. Ở phía xa, ban hành đường đang khẩn trương đẩy xe cơm phần từ nhà bếp ra, chuẩn bị cho bữa ăn của các phật tử. Ban Môi Trường đảm nhận một nhiệm vụ cao cả không kém, đó là giữ gìn vệ sinh chung quanh chùa và nhà vệ sinh luôn sạch sẽ suốt 24 giờ. Mỗi ban đều tập trung vào công việc riêng của mình, nhưng không quên dành cho nhau sự quan tâm, giúp đỡ và yêu thương. Khoảnh khắc đó, tôi ước gì có một chiếc máy ảnh để ghi lại những hình ảnh đẹp đẽ này mang về chia sẻ với mọi người. Những bức ảnh này, đối với tôi, còn quý giá hơn cả những bức tranh đấu giá hàng triệu đô la.
Nhìn ngắm từng huynh đệ, tôi cảm thấy mỗi người đều thật đáng yêu và đáng trân trọng.
Chuyến thăm chùa Viên Quang lần này, ngoài việc tham gia công quả và hỗ trợ buổi giảng pháp của Thượng tọa Thích Chân Quang, chúng tôi còn có cơ hội tham dự Lễ xuất gia của bốn huynh đệ thanh niên. Đáng chú ý, trong số đó có cả Phó thủ lĩnh thanh niên Hà Nội – Nghiêm Thành. Cả bốn huynh đệ đều là nam giới, trong độ tuổi còn rất trẻ, từ 21 đến 24 tuổi.
Buổi lễ xuất gia diễn ra trong không khí thiêng liêng và đầy xúc động. Không chỉ riêng tôi mà rất nhiều huynh đệ và cô bác Phật tử đã không cầm được nước mắt. Chúng tôi bày tỏ sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với các huynh đệ, những người trẻ tuổi đã dũng cảm “cắt ái từ bi” để bước chân lên con đường tìm đạo, sống một cuộc đời thanh cao, giữ gìn giới hạnh và phụng sự chúng sinh. Niềm vui và hạnh phúc cũng dâng trào khi chứng kiến những người bạn thân thương ngày nào giờ đã khoác lên mình tấm áo giải thoát, trở về với “ngôi nhà” tâm linh. Tôi tin rằng, không chỉ riêng tôi, mà tất cả chúng tôi đều mong muốn ngày càng có nhiều người trẻ, với lòng nhiệt thành hướng đạo, sẽ trở thành những người xuất gia, góp phần gìn giữ Phật pháp, hoằng hóa độ sinh, để mọi người cùng được sống trong tình yêu thương và Chánh pháp nhiệm màu.
Trong buổi tham vấn vào ngày hôm sau, một huynh đệ của tôi đã đặt câu hỏi lên giấy gửi Sư Phụ: “Con thấy mình không đủ duyên xuất gia trong kiếp này, liệu có thể hẹn kiếp sau được không ạ?”
Sư Phụ đã trả lời bằng một câu chuyện:
“Vào thời Đức Phật còn tại thế, có một người nông dân đang làm đồng. Khi thấy Phật đi đến, anh ta định bước lên đảnh lễ Ngài, nhưng rồi lại nghĩ rằng chân mình còn lấm lem bùn đất và công việc đang dang dở, nên thôi để lần sau vậy. Chính vì cái hẹn “lần sau” đó, mà mãi về sau, trong vô số kiếp, người nông dân ấy không bao giờ có cơ hội được đảnh lễ các bậc Thánh nhân.
Nhân quả vốn vô cùng khắt khe và tuyệt đối công bằng. Mỗi hành động, thậm chí chỉ là một ý nghĩ thoáng qua của chúng ta, đều là nhân gieo nên vô vàn quả báo tương lai. Kiếp sau, cuộc sống của chúng ta sẽ đi về đâu và như thế nào đã được định hình ngay từ những nhân duyên của kiếp này.”
Hai ngày trôi qua thật nhanh, và đã đến lúc chúng tôi phải lên đường trở về Hà Nội. Trước khi lên xe, các huynh đệ quây quần bên chú Nghiêm Thành để lắng nghe những lời dặn dò. Chú nghẹn ngào, và chúng tôi cũng không kìm được nước mắt khi nghe chú chia sẻ những bài học quý báu mà chú đã trải qua. Chú mong chúng tôi sẽ tiếp bước trên con đường tìm cầu giải thoát và giác ngộ.
Chú chia sẻ rằng, chú nhận thấy nhiều huynh đệ đã có lý tưởng xuất gia nhưng còn gặp nhiều chướng ngại. Chú nhắn nhủ chúng tôi đừng lo lắng, đừng bỏ cuộc, bởi cuộc đời này quá mong manh, và biết đâu kiếp sau chúng ta không còn cơ hội gặp lại Sư Phụ nữa. Hãy nuôi dưỡng lý tưởng ấy thật mạnh mẽ. Chú cũng từng đối mặt với khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng cuối cùng đã để lại tất cả phía sau.
Chú bày tỏ nỗi nhớ nhung với tất cả chúng tôi, và không quên dặn dò chúng tôi hãy cố gắng lễ Phật nhiều hơn, dành nhiều thời gian hơn cho việc tu tập chuyên sâu.
Sau đó, chú đưa các huynh đệ từ Hà Nội lên lễ Phật, cầu nguyện cho chúng tôi luôn khỏe mạnh, tinh tấn tu tập, giữ vững đạo tâm kiên cố, mãi mãi là những huynh đệ tốt của nhau và luôn vâng lời Sư Phụ.
Lời dặn dò của chú khiến tôi nhớ lại lời nhắn của Thầy Toàn Như cách đây 5 tháng, khi tôi chào Thầy để trở về Hà Nội: “Huynh đệ về nhớ phát nguyện mạnh mẽ, hàng ngày nhớ đến chùa nhé!”. Tôi mong rằng lời nhắn này sẽ lan tỏa để có nhiều huynh đệ cùng chúng tôi phát nguyện thực hành.
Xe đã nổ máy, chúng tôi bước lên xe với bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn, buồn có, vui có. Mới chỉ hai ngày trôi qua mà cảm giác như đã ở bên nhau cả tuần lễ, bịn rịn không muốn rời xa. Các huynh đệ Nghệ An đã đứng sẵn bên đường, vẫy tay chào tạm biệt chúng tôi, những huynh đệ từ Hà Nội và Huế.
Chúng tôi không thể kìm được nước mắt khi nhìn thấy bóng áo nâu giản dị nào đó vẫn đứng uy nghiêm bên bờ ruộng, dõi theo chúng tôi trên đường trở về!
Thanh niên Phật Quang miền Bắc
Những trải nghiệm đáng nhớ và bài học sâu sắc tại chùa Viên Quang là minh chứng cho sức mạnh của lòng hướng đạo và sự sẻ chia. Để hiểu rõ hơn về những giá trị tinh thần này, mời quý độc giả khám phá thêm chuyên mục Đạo phật.