Cuộc đời ngắn ngủi, sao phải hững hờ?

cuoc doi khong co qua 3 ngay dung lang phi roi ngay mai om tiec nuoi m8jwaib copy 1606796819 941 width660height456 1008 1
0
(0)

Cuộc sống vốn dĩ hữu hạn, liệu chúng ta có đang lãng phí những khoảnh khắc quý giá bằng sự thờ ơ? Nhìn lại những gương mặt đầy nếp nhăn của người lớn tuổi, ta mới chợt nhận ra dòng chảy thời gian đã cuốn trôi tuổi trẻ và những hoài bão. Hãy cùng khám phá cách để sống trọn vẹn từng giây phút, tìm lại ý nghĩa đích thực của cuộc đời tại chiasedaophat.com.

Cuộc đời hữu hạn, đừng sống hững hờ

Cuộc đời con người có một giới hạn nhất định, tựa như một vì sao xa bỗng vụt tắt giữa vũ trụ bao la. Mỗi ngày thức dậy, ta cảm nhận hơi thở cuộc sống, dâng trào đam mê và khát vọng. Tuy nhiên, thời gian cứ trôi đi, ngắn dần lại, đưa ta đến gần hơn với sự chia ly vĩnh viễn.

“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ” 1

Hãy chân thành và rộng mở tâm hồn ra với mọi người, bạn sẽ nhận biết được giá trị đích thực của cuộc sống. Ảnh minh hoạ.

Gặp lại một người quen đã ngoài bảy mươi, tóc bạc trắng nhưng vẫn còn phảng phất nét xuân sắc một thời. Bà bước đi giữa chợ, đầu ngẩng cao, những nếp nhăn hằn sâu trên gương mặt. Tôi chợt suy ngẫm, đâu rồi thiếu nữ rạng ngời như đóa hoa sớm, đâu rồi người phụ nữ mặn mà cuốn hút bao ánh nhìn? Tất cả đã lùi xa, nhường chỗ cho dòng chảy nghiệt ngã của thời gian. Chúng ta của tuổi trẻ đầy sức sống, từng nghĩ có thể làm được mọi điều phi thường, nay đã dần già nua, tóc bạc da mồi.

Những ước mơ vẫn còn dang dở, nhưng thời gian đã lãng quên ta từ lúc nào.

Mỗi người là một lữ khách trên hành trình riêng, một chiều không thể quay lại. Dù phía trước có gập ghềnh, ta vẫn phải bước tiếp. Cha tôi, nay đã ngoài tám mươi, vẫn thường cùng tôi pha trà sau bữa cơm chiều, ngồi bên hiên nhìn ra khoảng sân sau rụng đầy hoa khế tím. Ông thường hoài niệm về quá khứ, về những người bạn giờ đã về với cõi hư vô.

Xem thêm: Hòa thượng Thích Giác Vạn: Bàn tay nhân ái, linh hồn Chùa Lan Nhã Kỳ Viên

Có những lúc, hai cha con ngồi im lặng bên nhau, chỉ có tiếng nhấp trà. Đôi mắt ông xa xăm nhìn ra khoảng sân tím màu hoa khế, như đang sống lại những tháng ngày đã qua, cái thời ông hay gọi là “hồi ấy”. Tôi hiểu và thương ông vô hạn. Nhưng sức người sao quá nhỏ bé trước quy luật khắc nghiệt của tạo hóa. Cuộc đời là một hành trình “đi” rồi “về”. Sự nghiệt ngã của cuộc sống là ta phải chấp nhận đi đến cuối con đường, dù có gian nan, vất vả. Cái đích cuối cùng rồi cũng sẽ đến, dù ta có cố trì hoãn đến đâu. Thân phận con người chỉ là hữu hạn giữa vũ trụ vô hạn. Rồi tất cả sẽ tan biến vào hư vô, như một vì sao vụt tắt, chỉ còn lại khoảng không vĩnh cửu.

Khám phá: Chín phẩm sen vàng: Tấm vé thông hành Cực Lạc theo công đức cá nhân

Cuộc đời này ta chỉ đi qua một lần duy nhất. Đừng hững hờ với những điều giản dị, như ánh nắng ấm áp ban mai.

Tìm hiểu thêm: Giải mã "Buông": Bí quyết vượt qua bản ngã và vướng mắc tâm thức

Chúng ta tiếp tục hành trình của mình, bất kể nắng mưa. Trên con đường đó, có lúc gập ghềnh, có lúc lại rực rỡ hoa thơm cỏ lạ. Cuộc sống sẽ ban tặng những bài học quý giá, giúp ta trưởng thành hơn ở mỗi khúc quanh. Hãy yêu lấy con đường mình đang đi, đừng thờ ơ với giọt sương sớm trên lá, hay ánh hoàng hôn rực rỡ trên sông.

Hãy sống chân thành và mở rộng lòng mình với mọi người xung quanh. Khi đó, bạn sẽ khám phá ra giá trị đích thực của cuộc sống. Bạn sẽ không còn cảm thấy cô độc trên hành trình này nếu biết lắng nghe, quan tâm và chia sẻ. Bạn sẽ tìm thấy nhiều điều thú vị và mới mẻ ngay trong cuộc sống đời thường. Hãy mở lòng, đừng hững hờ với cuộc sống, bạn sẽ có thêm nhiều người bạn đồng hành, chia sẻ suốt chặng đường đời, và không còn là một lữ khách đơn độc nữa.

Để hiểu sâu sắc hơn về cách sống ý nghĩa và không lãng phí từng khoảnh khắc, mời bạn khám phá thêm về Đạo phật.

Bạn thấy bài viết này thế nào?

Hãy để lại đánh giá của bạn nhé!

Điểm trung bình 0 / 5. Số lượt đánh giá: 0

Chưa có ai đánh giá. Hãy là người đầu tiên!

Chia sẻ bài viết nếu bạn thấy hữu ích 🙏

Lên đầu trang