Giữa bối cảnh giáo pháp đứng trước nguy cơ suy thoái, Đức Phật đã hé lộ về những hiểm nguy tiềm tàng từ tà ma. Tuy nhiên, Ngài cũng chỉ ra rằng những bậc chân tu vẫn sẽ kiên định giữ gìn giới luật và lan tỏa lòng từ bi. Khám phá cách những phẩm hạnh cao quý này có thể soi sáng con đường trong thời kỳ đen tối tại Website Chia sẻ Đạo Phật.
Kể lại rằng:
Thuở xưa, tại thành Thượng Mao, Đức Phật cho biết trong ba tháng tới, Ngài sẽ nhập Niết Bàn. Trước thềm sự kiện trọng đại này, các vị Tỳ kheo, Bồ tát cùng vô số chúng sanh đã tập trung, thành kính đảnh lễ Ngài. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, Đức Phật không hiện hào quang như thường lệ, cũng không thuyết pháp, khiến mọi người vô cùng băn khoăn.
Hiền giả A Nan đã cung kính hỏi Đức Phật về sự vắng mặt của hào quang, mong muốn được thấu hiểu nguyên nhân.
Sau ba lần thỉnh cầu, Đức Phật đã giải thích rằng sau khi Ngài nhập diệt, trong thời kỳ “ác năm trược” khi Chánh pháp bắt đầu suy tàn, tà ma sẽ trỗi dậy mạnh mẽ. Chúng sẽ giả dạng tu sĩ, ăn mặc lộng lẫy, vi phạm giới luật, sát sanh, tham đắm dục lạc, và nuôi dưỡng lòng sân hận, đố kỵ.

Hình ảnh minh họa cho bối cảnh Phật pháp suy tàn.
Vào thời điểm đó, những bậc Thánh tăng như A La Hán, Duyên Giác và các vị Bồ tát vẫn sẽ tinh tấn tu hành, giữ gìn giới luật, lấy lòng từ bi làm gốc, giáo hóa chúng sanh bình đẳng, và luôn giúp đỡ những người nghèo khó, già yếu, hay gặp hoạn nạn. Họ khuyến khích mọi người gìn giữ kinh điển, tượng Phật, và luôn làm các việc thiện lành mà không tư lợi hay làm hại ai.
Tuy nhiên, những kẻ giả mạo tu sĩ sẽ sinh lòng ganh ghét, phỉ báng, và tìm cách trục xuất các bậc chân tu. Do không tu dưỡng đạo đức, chùa chiền sẽ bị bỏ hoang, không ai chăm sóc. Chúng chỉ mải mê tích trữ tiền bạc, không bố thí, không làm phước. Thậm chí, chúng còn mua bán người để lao động, phá rừng, sát sanh, hoàn toàn thiếu vắng lòng từ bi.
Tình trạng suy đồi sẽ tiếp diễn khi những người nô lệ trở thành Tỳ kheo, Tỳ kheo ni mà không có đức hạnh, sống buông thả, nam nữ lẫn lộn, làm suy yếu và phai nhạt Chánh pháp.
Một số kẻ khác, vì chạy trốn luật pháp, sẽ tìm đến cửa Phật để nương tựa, nhưng không tuân theo giới luật. Họ chỉ tụng kinh theo hình thức, bỏ qua ý nghĩa cốt lõi, hoặc chỉ đọc qua loa phần đầu và cuối. Việc học hành, tụng niệm dần mai một. Ngay cả khi còn người đọc kinh, họ cũng không hiểu ý nghĩa, lại thêm kiêu mạn, chạy theo danh lợi và sự cúng dường.
Những kẻ này, sau khi chết, sẽ đọa vào Địa ngục Vô Gián, chịu vô số kiếp đọa đày làm ngạ quỷ, súc sanh. Khi hết tội, họ sẽ tái sinh ở những nơi xa xôi, không có Tam Bảo.
Khi Chánh pháp sắp diệt, người nữ sẽ trở nên tinh tấn tu hành và làm nhiều công đức. Ngược lại, người nam lại trở nên lười biếng, không coi trọng lời Phật dạy. Họ xem các bậc chân tu như vật vô giá trị và không còn lòng tin.
Trong giai đoạn này, thiên tai sẽ xảy ra triền miên: hạn hán, lũ lụt, mất mùa. Dịch bệnh hoành hành, gây ra cái chết của vô số người. Dân chúng lầm than, còn quan chức thì mưu lợi. Đạo lý bị bỏ quên, chỉ còn sự nhiễu loạn. Kẻ ác gia tăng, người thiện trở nên hiếm hoi.
Do kiếp sắp tận, vòng quay của mặt trời, mặt trăng cũng thay đổi. Tuổi thọ con người giảm sút, chỉ còn khoảng 40 tuổi đã bạc đầu. Nam giới vì phóng dật quá độ mà yểu mệnh, hoặc chỉ sống đến 60 tuổi. Trong khi đó, tuổi thọ phụ nữ lại tăng lên, có thể đạt tới 70, 80, 90 hoặc 100 tuổi.
Khi đó, một trận đại hồng thủy sẽ nhấn chìm mọi thứ, kéo dài vô tận. Tuy nhiên, con người lại xem đó là chuyện bình thường. Các loài chúng sanh bị trộn lẫn, không còn phân biệt sang hèn, chết chìm hoặc bị các loài thủy tộc ăn thịt.

Hình ảnh minh họa cho thời kỳ suy tàn của Phật pháp.
Các bậc Thánh tăng như A La Hán, Duyên Giác, Bồ tát sẽ bị tà ma trục xuất, không còn được tham dự vào các buổi giảng pháp. Giáo pháp của Tam thừa sẽ ẩn mình vào núi rừng. Trong sự tĩnh lặng, họ sẽ tìm thấy an lạc và kéo dài tuổi thọ. Chư thiên sẽ hộ vệ Nguyệt Quang Bồ tát, và Ngài sẽ cùng các bậc Thánh tăng phục hưng Phật pháp trong 52 năm.
Sau đó, các bộ kinh quan trọng như Đại Phật Đảnh Cứu Cánh Kiên Cố và Phật Lập Chánh Định sẽ bị sửa đổi rồi dần biến mất. Mười hai bộ phận của Giáo Pháp cũng sẽ dần tiêu tan, văn tự không còn. Pháp y của các tu sĩ sẽ chuyển sang màu trắng.
Khi Phật pháp sắp diệt, nó sẽ giống như ngọn đèn dầu lóe sáng trong khoảnh khắc rồi tắt lịm. Khi đã diệt rồi, thì hoàn toàn giống như ngọn đèn đã tắt. Từ đó về sau, tương lai trở nên khó lường.
Trải qua hàng triệu năm sau, khi Bồ tát Di Lặc giáng thế, thế giới sẽ thái bình, độc khí tiêu trừ, mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, cây cối tươi tốt. Con người sẽ cao lớn đến tám trượng, sống thọ 84.000 năm. Số lượng chúng sanh được độ thoát sẽ vô cùng lớn.
Nghe xong lời Phật dạy, Hiền giả A Nan kính cẩn hỏi về tên gọi của bộ kinh này và cách thức phụng trì.
Đức Phật đáp: “Kinh này tên là Pháp Diệt Tận. Hãy lưu truyền rộng rãi, công đức thu được sẽ vô lượng không thể tính đếm.”
Sau khi nghe bộ kinh này, bốn chúng đệ tử vô cùng xúc động và đau xót. Tất cả đều phát nguyện đạt đến Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Cuối cùng, họ đảnh lễ Đức Phật và xin lui.
Để hiểu rõ hơn về những lời dạy sâu sắc này, mời bạn khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
