Khi còn trẻ, chúng ta thường phân vân đâu là phần quý giá nhất trên cơ thể, liệu có phải là đôi tai để nghe, đôi mắt để nhìn, hay miệng để giao tiếp? Hành trình chiêm nghiệm về ý nghĩa sâu xa của sự tồn tại, và cách chúng ta nâng đỡ, sẻ chia với nhau, sẽ dẫn lối ta đến một nhận thức mới mẻ về vai trò thiết yếu của sự bao dung. Tìm hiểu thêm về con đường tìm kiếm sự bình an tại chiasedaophat.com.
Đôi vai – Biểu tượng của sự nâng đỡ và sẻ chia
Mẹ tôi thường đặt câu hỏi khi còn sống: “Cái gì là quan trọng nhất trong cơ thể?”. Khi còn nhỏ, tôi từng cho rằng âm thanh là quan trọng nhất, nên suy đoán đó là đôi tai. Tuy nhiên, mẹ đã giải thích rằng có nhiều người khiếm thính, nên tai không thể là câu trả lời duy nhất. Lớn hơn một chút, khi những hình ảnh thân thương hiện rõ trong tâm trí, tôi lại cho rằng đôi mắt là quan trọng nhất. Nhưng mẹ vẫn khẳng định câu trả lời này chưa hoàn toàn đúng, bởi trên đời còn có nhiều người mù. Rồi tôi lại nghĩ đến miệng, vì nó giúp giao tiếp và nuôi sống con người. Mẹ vẫn khuyên tôi hãy suy nghĩ thêm, dùng trí tuệ để soi sáng và dần dần thấu rõ.
| Ảnh minh họa (Nguồn: Internet) |
Sau khi mẹ qua đời, tôi chợt nhận ra đôi vai mới là phần quan trọng nhất. Đôi vai mẹ đã từng bao bọc, che chở và nâng đỡ chúng tôi khôn lớn. Qua quá trình tu học, tôi càng nhận thức sâu sắc hơn về giá trị của sự san sẻ, giúp đỡ để xoa dịu nỗi đau bất hạnh. Đôi vai trong cơ thể có nhiệm vụ nâng đỡ đầu, mình, tay, chân và gánh vác toàn bộ cơ thể, tương tự như tâm ý thức bao dung, độ lượng, biết nâng đỡ và sẻ chia bằng trái tim yêu thương.
Mỗi chúng ta đều có đôi tay, khối óc cùng sự nhiệm màu của hiểu biết và tu tập. Cuộc sống luôn cần tình yêu thương chân thành, biết chia sẻ niềm vui và nỗi buồn. Tuy nhiên, để duy trì sự hoạt động hài hòa của cơ thể, chúng ta cần sắp xếp thứ tự ưu tiên cho các bộ phận. Nếu có bất kỳ bộ phận nào chống lại, mọi hoạt động sẽ đình trệ. Anh ý thức, cùng với nhận thức sáng suốt từ tu tập và chuyển hóa, đóng vai trò chỉ đạo. Nếu chỉ dựa vào ý thức đơn thuần, lòng tham và sự chấp trước có thể nảy sinh, dẫn đến tranh chấp và chiếm hữu.
Vì vậy, sự cảm thông và sẻ chia nỗi đau của người khác là vô cùng quan trọng. Trên thế gian này, còn nhiều mảnh đời bất hạnh, khao khát tình thương và sự sống, đang gánh chịu hậu quả của nhân quả. Chúng ta không thể làm ngơ trước những hoàn cảnh khó khăn, mà cần mở rộng tấm lòng bao dung, độ lượng và sẻ chia.
Bản thân tôi từng chìm đắm trong si mê hơn 20 năm vì hiểu biết sai lầm. Nhờ tấm lòng bao dung của mẹ, tôi đã có cơ hội làm lại cuộc đời, được xuất gia và tu học cho đến ngày nay. Nhìn lại quá khứ đau khổ, tôi càng xót xa khi thấy nhiều người vẫn chìm đắm trong si mê và tội lỗi. Họ đáng thương hơn đáng ghét, vì đã đánh mất đi trái tim hiểu biết, dẫn đến lời nói thô lỗ, hành động sai trái, gây ảnh hưởng đến gia đình và người thân.
Theo lời Phật dạy, họ là những người đang sống trong cảnh tối tăm, mờ mịt, dần đánh mất tình yêu thương nhân loại. Nếu không có ai giúp đỡ, họ sẽ càng xa rời ánh sáng yêu thương, chìm sâu vào bóng tối. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này là do thiếu niềm tin và hiểu biết về cuộc sống. Niềm tin ở đây không phải là tín ngưỡng vào thần linh, mà là niềm tin vào Tam bảo, nhân quả và chính bản thân mình. Niềm tin này giúp chúng ta có hiểu biết bằng tình yêu thương chân thật, tránh xa tội lỗi.
Niềm tin vào thần linh thượng đế chỉ phù hợp với con người sơ khai, khi họ cảm thấy nhỏ bé trước vũ trụ và tin rằng cuộc đời được định đoạt bởi một đấng quyền năng. Tuy nhiên, khoa học hiện đại đã chứng minh mọi sự hình thành đều do nhiều nhân duyên kết hợp, phù hợp với lời dạy của Phật.
Vậy, niềm tin chân chính là gì? Trước hết, đó là niềm tin vào Tam bảo: Phật, Pháp, Tăng. Phật là bậc giác ngộ, có tình thương yêu bình đẳng, trí tuệ và từ bi. Tin vào Phật nghĩa là tin rằng khi thực hành lời dạy của Ngài, chúng ta sẽ mở rộng hiểu biết, yêu thương, đón nhận bình an và hạnh phúc.
Chúng ta phải tin rằng bản thân có Phật tính sáng suốt. Nhờ đó, mắt nhìn rõ ràng, tai nghe thấu đáo, và các giác quan khác cũng hoạt động chính xác. Nếu thiếu niềm tin này, chúng ta sẽ khó có khả năng thành Phật hay cứu độ chúng sinh. Con người có khả năng yêu thương bằng trái tim hiểu biết, dễ dàng tiếp nhận bình an và hạnh phúc từ nội tâm, không cần cầu xin từ bên ngoài. Đây là niềm tin bằng sự giác ngộ, do trí tuệ khai mở, giúp ta nhận ra khả năng mở rộng hiểu biết và lòng yêu thương bình đẳng.
Nhờ niềm tin này, chúng ta có thể chuyển hóa phiền não, khổ đau và làm chủ bản thân để xây dựng cuộc sống bình yên, hạnh phúc. Đó là tin vào tính biết sáng suốt nơi mỗi người, hay còn gọi là Phật tánh. Niềm tin này không mù quáng mà dựa trên sự tu tập, quán chiếu thực tế. Chúng ta nhận ra những người có hiểu biết, yêu thương, trí tuệ và làm lợi ích cho người khác mà không tính toán, là những người có được bình yên và hạnh phúc đích thực.
Niềm tin của chúng ta được trải nghiệm qua cuộc sống thực tế, qua tu học và dấn thân, chứ không phải ngồi yên chờ đợi. Khi có ý chí, niềm tin và lý tưởng vì lợi ích tha nhân bằng trái tim yêu thương, hiểu biết, chúng ta sẽ có đủ sức mạnh để theo đuổi chí nguyện đến cùng.
Lời nguyện chân chính mang lại năng lượng mạnh mẽ, giúp ta vững niềm tin khi đối mặt với khó khăn. Người tu là người có chí nguyện cao cả vì sự sống còn của nhân loại, luôn vì lợi ích của chúng sinh. Đó là tâm bồ đề kiên cố, giúp chuyển hóa khổ đau thành an vui, hạnh phúc.
Chúng ta phải sống sao cho chí nguyện ngày càng lớn mạnh, vững vàng. Tuổi tác càng cao, chí nguyện càng bền bỉ, không bị thế lực bên ngoài lay chuyển. Nếu chí nguyện bị chi phối bởi danh vọng, lợi dưỡng, sắc đẹp, chúng ta sẽ khó thành công trên con đường tu tập. Cần giữ vững ý chí, lập trường và theo đuổi chí nguyện không ngừng nghỉ.
Thế gian đầy rẫy khổ đau do tham đắm, luyến ái, thương tiếc, nhớ nhung. Yêu thương mà xa lìa thì khổ, oán ghét mà gặp gỡ cũng khổ. Tu tập là quá trình chuyển hóa khổ đau thành niềm vui, mê lầm thành giác ngộ, xấu thành tốt. Học hỏi Phật pháp và tu tập giúp chúng ta sống yêu thương bằng trái tim hiểu biết.
Tâm nguyện hay chí nguyện là nguồn năng lượng thiết yếu, giúp ta vượt qua cạm bẫy cuộc đời như lợi dưỡng, danh vọng, sắc đẹp. Chúng ta cần tự hỏi bản thân có đủ sức mạnh và nguồn năng lượng này chưa. Nếu chưa, cần thường xuyên quán chiếu suy nghĩ, lời nói và hành động của mình, nếu không sẽ dễ dàng gục ngã.
Vậy, chí nguyện của chúng ta là gì? Đó là “trên cầu thành Phật, dưới cứu độ tất cả chúng sinh”. Chúng ta có thực sự muốn đạt được chí nguyện này không? Nếu có, tại sao lại dễ dàng buông trôi theo thời gian? Chí nguyện của chúng ta là kết nối yêu thương, sẻ chia cuộc sống và mong mỏi tất cả mọi người cùng muôn loài được sống bình yên, hạnh phúc ngay tại đây và bây giờ.
Thích Đạt Ma Phổ Giác
Sự nâng đỡ, sẻ chia và niềm tin chân chính vào Phật pháp là những yếu tố cốt lõi làm nên giá trị con người, giúp chúng ta vượt qua khổ đau và tìm thấy hạnh phúc đích thực, mời bạn khám phá sâu hơn về con đường tu tập này trong chuyên mục Đạo phật.