Liệu sự thanh tịnh trong tâm có phải là chìa khóa duy nhất để đặt chân đến miền Cực Lạc? Thay vì oán trách những lời phỉ báng, liệu có một phương pháp tu tập nào giúp chúng ta chuyển hóa nghiệp chướng thành phước lành, như cách mà Chiasedaophat luôn hướng dẫn? Hãy cùng khám phá con đường dẫn đến sự giải thoát đích thực.
Để vãng sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc, điều kiện tiên quyết là phải đạt được tâm thanh tịnh. Thanh tịnh ở đây được hiểu là thuần thiện. Khi đối diện với sự phỉ báng từ người khác, chúng ta nên chắp tay niệm “A Di Đà Phật” và cảm ơn họ, bởi lẽ họ đang giúp ta tiêu trừ nghiệp chướng.
Việc họ gánh chịu tội nghiệp thay cho ta chính là giúp ta tiêu tai. Vậy tại sao ta không biết ơn mà lại sinh lòng oán hận? Nếu có tâm oán hận, lỗi lầm của ta sẽ càng thêm nặng. Người khác bất chấp nguy hiểm, đọa vào ba đường ác để giúp ta tiêu tai, tiêu nghiệp chướng, lẽ nào ta không nên cảm kích sao?
Chúng ta nên hồi hướng công đức đã tu tích được cho họ bằng cả tâm chân thành. Người thấu hiểu lẽ này mới biết cách thực hành và làm được. Ngược lại, người mang tâm oán hận sẽ không đạt được kết quả. Tâm oán hận là nhân dẫn đến đọa lạc ở ba đường ác, trong khi tâm từ bi mới là nhân để trở thành Phật, Bồ-tát.
Khả năng vãng sanh phụ thuộc vào hai chữ “thật thà”

Điều kiện tiên quyết để vãng sanh thế giới Tây Phương Cực Lạc là tâm thanh tịnh, tức là thuần thiện.
Chúng ta cần chuyển hóa tham, sân, si thành đại từ, đại bi. Việc chuyển hóa tham sân si thành trí tuệ chân thật sẽ giúp chúng ta thực sự được độ trì trong đời này, nắm chắc phần vãng sanh mà không còn chút hoài nghi nào, mở ra một tương lai rạng ngời.
Trước mắt chúng ta là mười pháp giới, mười con đường. Phật đã chỉ rõ rằng tất cả chúng sinh đều mang trong mình nhân của thập pháp giới. Quan trọng là duyên nào đang hiện hữu và nhân nào đã chín mùi.
Người thực sự thông minh, có trí tuệ, có thiện căn và phước đức sẽ lựa chọn con đường thành Phật. Vậy tại sao chúng ta không nỗ lực để làm Phật?
Để đạt được quả vị Phật, chúng ta cần thấu hiểu lời dạy của Ngài, cầu mong “giải Như Lai chân thật nghĩa”, và nỗ lực thực hành theo hạnh mà Ngài đã chỉ dạy. Kinh điển đã chỉ rõ: “Tất cả pháp từ tâm tưởng sinh”.
Tại sao chúng ta không suy nghĩ điều thiện mà lại suy nghĩ điều ác? Ham muốn danh vọng, lợi lộc thế gian chỉ mang lại sự hưởng thụ nhất thời. Dù có sống đến trăm tuổi, sự hưởng thụ đó cũng không thể so sánh với vô lượng kiếp luân hồi. Nếu đọa lạc vào tam đồ vô lượng kiếp, chúng ta sẽ không thể chuyển đổi thân phận. Đó là biểu hiện của sự khờ dại, mê muội, không nhận thức được lợi ích thực sự.
Nếu chúng ta có thể buông bỏ tất cả ác nghiệp, “không nhớ ác cũ, không ghét người ác”, và đối đãi với tất cả chúng sinh bằng tâm thanh tịnh, tâm bình đẳng, thì trong đời này, chúng ta sẽ thoát ly khỏi vòng luân hồi của sáu cõi và mười pháp giới.
Đây chính là điều kiện để gần gũi Phật A Di Đà. Tại sao chúng ta không thực hành? Việc khắc phục tập khí phiền não là nhiệm vụ cấp thiết nhất của chúng ta hiện nay.
Ngày nay, việc tu học Phật pháp không đòi hỏi phải biết quá nhiều. Chỉ cần nắm vững vài câu giáo huấn cốt lõi của Phật và phụng hành theo đó cả đời, chúng ta chắc chắn sẽ thành công.
Trích dẫn từ: Phật Thuyết Thập Thiện Đạo Kinh Tập 30
Diễn giả: Lão Pháp Sư Tịnh Không
Địa điểm thuyết giảng: Tịnh Tông Học Hội Singapore – Năm 2001
Dịch giả: Viên Đạt cư sĩ, Vọng Tây cư sĩ
Biên tập: Phật tử Diệu Hương, Phật tử Diệu Hiền.
Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về những giáo lý căn bản trong Đạo Phật và cách ứng dụng vào đời sống, hãy khám phá thêm trong chuyên mục Đạo phật.
