Câu chuyện về sự từ bi vô bờ bến của Đức Phật khi ngài đích thân hỗ trợ Tôn giả A-nan-đà trong việc vá y, dù chỉ là một việc nhỏ nhặt, đã minh chứng cho lời dạy về sự vun bồi phước đức không ngừng. Qua đó, chúng ta có thể thấy tầm quan trọng của sáu pháp hành mà Ngài luôn gìn giữ, một khía cạnh quan trọng được Chiasedaophat chia sẻ sâu sắc hơn, hứa hẹn mang lại cuộc sống an lạc.
Khi Tôn giả A-nan-đà bị mù, không thể tự mình xâu kim để vá y phục, Đức Phật đã đích thân đến giúp đỡ. Hành động này khiến Tôn giả A-nan-đà vô cùng xúc động và ngạc nhiên.
Không chỉ dừng lại ở việc giúp đỡ một nhiệm vụ nhỏ nhặt, Đức Thế Tôn còn khẳng định về bản thân: “Người cầu phước ở thế gian không ai hơn Ta” và liệt kê sáu điều Ngài không bao giờ chán bỏ: “Thí; dạy dỗ; nhẫn; nói pháp, nói nghĩa; bảo hộ chúng sanh; cầu đạo Vô thượng Chánh chân”.

Suốt cả cuộc đời, Ngài vẫn tiếp tục vun bồi phước đức không khi nào ngừng nghỉ. Từ việc lớn cho đến việc nhỏ, nhỏ như xâu kim giúp người, Đức Thế Tôn vẫn không nề hà giúp mọi người
Câu chuyện chi tiết như sau:
Vào một thời điểm, Đức Phật đang trú tại rừng Kỳ-đà, thuộc vườn Cấp Cô Độc, ở nước Xá-vệ.
Tôn giả A-nan-đà đang thực hiện việc vá y phục cũ. Tuy nhiên, đôi mắt của ngài đã bị tổn thương, dù đã đắc thiên nhãn (nhãn lực siêu nhiên) nhưng vẫn gặp khó khăn. Khi cố gắng xâu chỉ qua lỗ kim, ngài không thể thực hiện được. Lúc đó, Tôn giả A-nan-đà đã khởi tâm mong cầu: ‘Các vị A-la-hán đã đắc đạo trong thế gian, xin hãy giúp tôi xâu kim’.
Đức Thế Tôn, với thính lực thanh tịnh của chư Phật, đã nghe thấu lời cầu nguyện này. Ngài liền đến chỗ Tôn giả A-nan-đà và nói: – Thầy đưa kim đây, Ta sẽ xâu cho.
Tôn giả A-nan-đà đáp: – Bạch Thế Tôn, vừa rồi con đã nhờ các vị muốn cầu phước ở thế gian xâu kim giúp con.

Tôn giả A-nan-đà vì hạnh bố thí đã móc đôi mắt bố thí cho người nên không xâu được kim
Đức Phật trả lời: – Người cầu phước ở thế gian không ai có thể hơn Ta. Như Lai đối với sáu pháp sau đây không bao giờ chán bỏ. Đó là: Thí (bố thí); dạy dỗ; nhẫn nhục; nói pháp, nói nghĩa; bảo hộ chúng sanh; và cầu đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác. Này A-nan-đà! Đây là sáu điều mà Như Lai không hề từ bỏ.
Tôn giả A-nan-đà thưa: – Thân Như Lai là Pháp thân tối thắng, lẽ nào còn cần cầu pháp nào nữa? Như Lai đã vượt qua vòng luân hồi sinh tử, đã thoát khỏi mọi ràng buộc của ái dục, vậy mà vẫn nỗ lực cầu làm phước.
Đức Thế Tôn giải thích:
– Đúng vậy, A-nan-đà. Lời thầy nói hoàn toàn chính xác. Như Lai cũng nhận thấy sáu pháp này không bao giờ đủ.
Nếu chúng sanh nhận thức rõ nguồn gốc của tội lỗi phát sinh từ thân, miệng và ý, thì họ sẽ không còn đọa vào ba đường ác.
Chính vì chúng sanh không hiểu rõ nguyên nhân dẫn đến tội phước nên mới bị đọa vào ba đường ác.
Sau đó, Đức Thế Tôn đã thuyết bài kệ: “Các sức mạnh thế gian / Dạo ở trong Trời, Người / Phước lực là hơn hết / Do phước thành Phật đạo.”
Thế nên, A-nan-đà, con và tất cả các Tỳ-kheo cần tìm phương tiện để thực hành sáu pháp này. Đây là điều mà các vị Tỳ-kheo nên học hỏi và noi theo.
Các Tỳ-kheo sau khi nghe Đức Phật dạy, đều hoan hỷ và nguyện y giáo phụng hành.
(Trích từ Kinh Tăng nhất A-hàm, tập II, phẩm 38. Lực, theo bản dịch của Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam, ấn hành năm 1998, trang 493)
Pháp thoại này mang ý nghĩa sâu sắc, đặc biệt đối với những người có xu hướng nghiêng về tu tuệ mà xem nhẹ việc tu phước. Nó cho thấy rằng, phước đức khi được tích lũy đầy đủ sẽ tạo nên một sức mạnh to lớn, có khả năng giúp hành giả vượt qua mọi chướng ngại trên con đường hướng đến quả vị giải thoát. Ngay cả khi chưa đạt được sự giải thoát hoàn toàn trong đời này, phước đức vẫn có thể đưa người đệ tử Phật thoát khỏi các cảnh giới khổ đau và tái sinh vào những cõi lành.
Việc Đức Phật khẳng định “Như Lai không hề chán bỏ” những thực hành như “Thí; dạy dỗ; nhẫn; nói pháp, nói nghĩa; bảo hộ chúng sanh; cầu đạo Vô thượng Chánh chân” càng nhấn mạnh tầm quan trọng của chúng. Điều này càng có ý nghĩa hơn đối với hậu thế chúng ta, những người có thể có phước mỏng nghiệp dày. Do đó, ngoài chánh hạnh (pháp môn tu tập phù hợp với căn cơ mỗi người), người đệ tử Phật cần tích cực thực hiện các trợ hạnh (tất cả những việc lành khác) để vun bồi phước đức.
Lời dạy “Do phước thành Phật đạo” là một thông điệp quan trọng từ Đức Thế Tôn, nhắc nhở người tu Phật cần nhận thức và thực hành cân bằng giữa phước và trí. Song song với việc tu tập trí tuệ, khi có đủ nhân duyên, mỗi người nên thực hiện mọi việc lành, dù là nhỏ nhất, với tâm không chán nản hay bỏ cuộc.
Hãy khám phá thêm về những lời dạy quý báu này trong chuyên mục Đạo phật để tìm thấy con đường an lạc cho chính mình.
