Khám phá những tầng nghĩa sâu sắc đằng sau các danh hiệu cao quý như “Đại sư” và “Pháp sư” trong Phật giáo, nơi trí tuệ và đức hạnh được tôn vinh. Bài viết này sẽ mở ra cánh cửa hiểu biết về vai trò và phẩm chất của những bậc thầy tâm linh, đồng thời giới thiệu trang chủ Chiasedaophat để bạn đọc khám phá thêm.
1. Tìm hiểu về danh xưng “Đại sư”
Trong Phật giáo, danh xưng “Đại sư” mang ý nghĩa cao quý, chỉ những bậc có khả năng giáo hóa chúng sinh, giúp họ thoát khỏi khổ đau và tà kiến. Theo Từ điển Nho, Phật, Đạo, một Đại sư sở hữu năm công đức nổi bật:
- Đức hạnh vẹn toàn, không sai sót.
- Giỏi về việc thiết lập pháp tắc.
- Khéo léo vận dụng kiến thức đã học.
- Có khả năng dứt trừ mọi nghi hoặc.
- Hướng dẫn chúng sinh lìa bỏ phiền não.
Đức Phật được tôn xưng là Tam thế Đại sư. Trong lịch sử, vào thời Đường, các vị Tỷ kheo được vua sắc phong thường được gọi là “Đại sư”, ví dụ như Tam Tuệ Đại sư hay Thanh Liên Đại sư.
Đại sư Tinh Vân
2. Khái niệm “Pháp sư” trong Phật giáo và Đạo giáo
Danh xưng “Pháp sư” có nhiều tầng nghĩa trong cả Phật giáo và Đạo giáo.
2.1. Trong Phật giáo
Pháp sư là người tinh thông giáo pháp, có đủ 10 công đức như: biết viết, biết cúng dường, biết bố thí, biết lắng nghe, biết giải thích, biết thọ trì, biết diễn giảng, biết tu tập và tư duy. Họ vừa hoằng dương Phật pháp, vừa làm thầy chỉ dạy cho mọi người. Theo Từ điển Phật học Hán – Việt, Pháp sư (Dharma-bhanaka) là người tu hành thông suốt Phật pháp, xứng đáng làm thầy người khác, hoặc là người chuyên giảng giải giáo pháp.
Kinh Pháp Hoa đề cập đến “Ngũ chủng Pháp sư” (năm hạng Pháp sư), bao gồm những người có khả năng thọ trì, đọc tụng, giải thích và viết lại kinh điển. Bên cạnh đó, “Thập chúng Pháp sư” (mười bậc Pháp sư) theo Biện trung biên luận còn bao gồm các công hạnh như cúng dường, bố thí, lắng nghe, giải thích, tu tập và tư duy.
Các Pháp sư nổi tiếng trong lịch sử Phật giáo Việt Nam có thể kể đến như Pháp sư Võ Khánh Anh, Pháp sư Thích Trí Độ. Trên thế giới, các Pháp sư Thánh Nghiêm, Pháp Thuận, Chử Vân, Tinh Vân cũng rất quen thuộc.
2.2. Trong Đạo giáo
Ở Đạo giáo, “Pháp sư” thường chỉ những Đạo sĩ giỏi về pháp thuật, bùa chú và nghi lễ cầu cúng.
3. “Thái sư” – Chức quan thời phong kiến
Khác với “Đại sư” và “Pháp sư” trong lĩnh vực tôn giáo, “Thái sư” là một chức quan cao cấp trong triều đình thời phong kiến Việt Nam, đứng đầu hàng Tam công. Theo Đại Việt sử ký toàn thư, vào năm 1028, vua Lý Thái Tông đã phong Lương Nhậm Văn làm Thái sư.
4. Phân biệt và những nhầm lẫn về Đại sư, Pháp sư, Thái sư
Trong khi “Pháp sư” là một danh xưng Phật giáo có định nghĩa rõ ràng, thì “Đại sư” và “Thái sư” đôi khi gây nhầm lẫn, đặc biệt là trong các tài liệu lịch sử.
4.1. Trường hợp Thiền sư Khuông Việt
Một ví dụ điển hình về sự nhầm lẫn này là trường hợp của Thiền sư Khuông Việt (Ngô Chân Lưu). Qua khảo sát nhiều bộ sử và sách nghiên cứu Phật giáo Việt Nam, có sự không nhất quán trong việc gọi ông là “Thái sư” hay “Đại sư”.
- Các bộ quốc sử và nhiều sách Lịch sử Phật giáo ghi nhận ông là Khuông Việt Đại sư.
- Tuy nhiên, một số tài liệu khác lại chép là Khuông Việt Thái sư.
Các hội thảo khoa học về Phật giáo thời Đinh và Tiền Lê cũng cho thấy sự phân chia quan điểm này. Nguyên nhân của sự nhầm lẫn được cho là:
- Nhầm lẫn giữa chức vụ và danh hiệu: Thái sư là một chức quan triều đình, trong khi Đại sư là một danh hiệu tôn giáo. Dưới thời Đinh, Ngô Chân Lưu giữ chức Tăng thống và được vua ban hiệu Khuông Việt Đại sư.
- Dịch thuật sai lệch: Có thể do dịch sai từ chữ Hán trong các bộ sử triều Nguyễn như Khâm định Việt sử thông giám cương mục, dẫn đến việc các sách sau này sao chép theo.
- Quan điểm diễn giải: Một số học giả cho rằng danh hiệu “Đại sư” có thể hàm chứa vai trò tương đương “Thái sư” trong việc phụng sự quốc gia, như cách học giả Lê Mạnh Thát nhận định về vai trò “khuông phò nước Việt” của Khuông Việt.
Dù được trọng dụng như một vị tể tướng, chức quan cao nhất của Thiền sư Ngô Chân Lưu là Tăng thống, và danh hiệu được vua ban là Khuông Việt Đại sư. Việc gọi ông là Thái sư có thể là sự nhầm lẫn với chức vụ quan lại.
4.2. Các vị Đại sư khác
Trong lịch sử Phật giáo Việt Nam, ngoài Khuông Việt Đại sư, còn có các vị được ban danh hiệu Đại sư như Đại sư Thông Biện và Đại sư Mãn Giác (thời Lý). Đại sư Nguyễn Minh Không cũng được ghi nhận trong Đại Việt sử ký toàn thư. Ngoài ra, bậc cao tăng Na Ngạn Đại sư (Ẩn Không) cũng là một nhân vật được tôn kính.
Thời Tiền Lê và các triều đại sau đó có nhiều người giữ chức Thái sư, nhưng danh hiệu Đại sư trong Phật giáo lại chỉ được ban cho một số ít thiền sư có công đức lớn.
Những danh hiệu “Đại sư”, “Pháp sư”, “Thái sư” ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa lịch sử và tôn giáo sâu sắc. Để hiểu rõ hơn về con đường tu tập và hoằng pháp trong Phật giáo, mời bạn khám phá thêm tại chuyên mục Đạo phật.